run sợ, gật đầu lạnh lùng nói: “Sẽ, em sẽ hận anh cả đời”
“Nhưng cho dù anh không giết hắn, vẫn sẽ có người khác giết hắn” Đỗ Vân Phi không thể không nói rõ ràng chuyện này, cho dù hắn không động thủ, đồng nghiệp khác cũng sẽ động thủ .
“Vì sao nhất định phải dồn anh ta vào chỗ chết?”
“Bởi vì hắn đáng chết, bởi vì hắn vẫn không chịu hợp tác cùng cảnh sát, không chịu ngoan ngoãn nhận tội” Đỗ Vân Phi nghiến răng nghiến lợi mở miệng nói, Lãnh Phong làm cho cảnh sát hận nghiến răng, hắn quả thật đáng chết !
Lâm Tử Hàn biết Lãnh Phong có tội, cảnh sát muốn bắt anh cũng là hợp lý, cô biết nhiều lời vô ích, chua xót nói: “Vân Phi, em dự định đến thăm anh, anh đã không có việc gì, em đi trước” Nói xong, xoay người tiếp tục đi xuống dưới lầu.
Trở lại nhà Vương Văn Khiết, Lâm Tử Hàn không ngừng gọi điện thoại cho Tiêu Ký Phàm, tuy rằng mỗi một lần gọi đều là không thể thông, nhưng cô lại như điên rồi, một lần lại một lần gọi lại.
Cô muốn tìm được anh, muốn lập tức tìm được anh! Cô cũng không biết vì cái gì, không biết tìm được anh thì có tác dụng gì.
Chỉ tới khi di động bị cô gọi đến hết pin, mới thất bại ngồi trên sàn nhà, trừng mắt nhìn di động đã đen ngòm.
Tiêu Ký Phàm nói phải qua một đoạn thời gian mới trở về, cô không biết qua một đoạn thời gian là bao lâu, trong lòng một chút an tâm cũng không có, bảo cô ở đây chờ, bảo cô phải chờ tiếp như thế nào đây.
Lãnh đạo cục cuối cùng cũng không lay chuyển được Đỗ Vân Phi vừa đấm vừa xoa, đồng ý cho hắn đi làm, có lẽ là thấy hắn bị thương không nhẹ, chỉ cho hắn làm công việc ghi chép.
Trong quá trình hội nghị, thủ trưởng điểm danh phê bình hắn một chút mới bắt đầu đi vào vấn đề chính: “Theo
Chương 265
Chương 265: Sống hay chết? (1)
Từ trong bệnh viện phụ sản đi ra, Lâm Tử Hàn đi không mục đích trên đường cái phồn hoa, sắp đến lễ Giáng Sinh, trên đường đều tùy ý bày đặt cây thông Noel to to nhỏ nhỏ, máy truyền thanh phát ra ca khúc về Noel.
Lâm Tử Hàn luôn luôn không thích qua loại ngày lễ của người nước ngoài này, cho nên, không có một chút hứng thú với bầu không khí ngày lễ đầy đường.
Nhưng thật ra trên đường cái thỉnh thoảng lại có một đôi tình nhân ngọt ngào đi qua bên người, người một nhà hạnh phúc vui sướng, kích thích thị giác cô.
Cô nhớ Tiêu Ký Phàm, nhớ Thư Tuyết…
Hết lần này tới lần khác tiểu tử trong bụng một điểm cũng không ngoan, những vị chua xót trong bụng thỉnh thoảng lại bốc lên, khó chịu khiến cô chạy đến bên thùng rác nôn khan.
Ngay tại thời gian cô khó chịu nhất, điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, Lâm Tử Hàn sửng sốt, lấy tốc độ nhanh nhất kéo túi tìm kiếm điện thoại di động.
Mười ngày gần đây, điều duy nhất cô cảm thấy hứng thú đó là nhìn chăm chú vào điện thoại di động, khát vọng có thể nghe được giọng của Tiêu Ký Phàm bên trong điện thoại. Tuy rằng mỗi lần đều thất vọng, nhưngcô vẫn không thể không chờ đợi.
Lần này, sự chờ đợi của cô vẫn là thất vọng sao? Không dám ôm bất cứ hy vọng nào, cô ấn nút nghe điện thoại, đặt điện thoại ở bên tai.
“Tử Hàn…” Tiếng gọi trầm thấp, cư nhiên chính là Tiêu Ký Phàm đã biến mất chừng mười ngày!? Cư nhiên sẽ là anh?
Không kịp vui mừng, nước mắt của cô liền chảy xuống, thất thanh khóc rống gọi: “Ký Phàm, Ký Phàm, thật là anh sao…” Cô thật là không thể tin được!
Tiêu Ký Phàm! Anh cuối cùng cũng xuất hiện! Cuối cùng cũng xuất hiện!
“Là anh” Tiêu Ký Phàm nghe tiếng khóc của cô, trong giọng nói lộ vẻ đau lòng, nhưng mà hiện tại không có thời gian để anh sầu não, nghiêm mặt nói: “Tử Hàn, em đừng khóc, hãy nghe anh nói”
“Em… Em không khóc” Lâm Tử Hàn vội lau đi nước mắt trên mặt, lấy tay che kín miệng, cố nén không để cho mình khóc thành tiếng. Trong đầu mơ hồ có chút bất an, Tiêu Ký Phàm khẩn cấp như thế, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Chỉ tới khi cô ngừng khóc, Tiêu Ký Phàm mới hổ thẹn nói: “Tử Hàn, xin lỗi, gần đây bận quá. Trở về từ nước ngoài, lập tức lại phải đi Nhật bản, anh muốn gặp em, nhìn xem em có khỏe hay không”
“Ký Phàm, em khỏe, anh không cần nói xin lỗi với em, anh chỉ cần nói cho em anh có khỏe hay không, có gặp chuyện không may hay không là tốt rồi” Lâm Tử Hàn nức nở, cấp thiết mở miệng nói: “Ký Phàm, đi tự thú thôi, bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh”
“Yên tâm, anh sẽ không xảy ra chuyện” Tiêu Ký Phàm tự tin nói ra, lập tức nói: “Anh bây giờ ở bến tàu Tân Loan, nói cho anh biết em bây giờ ở nơi nào, anh lập tức bảo người tới đón em”
“Ký Phàm, không cần, em tự mình đi, em lập tức đi tới…” Lâm Tử Hàn buồn vui đan xen nói, bắt đầu nhìn xung quanh. Tìm được một xe taxi đang đỗ bên cạnh, chạy tới, bước vào trong xe.
“Phiền anh đi đến bến tàu Tân Loan” Lâm Tử Hàn vừa thắt dây an toàn vừa lo lắng nói.
Tài xế liếc mắt quan sát cô, ha ha cười nói: “Cô à, nhìn bộ dạng cô hình như rất vội, nhưng đoạn đường đi đến bến tàu Tân Loan đang kẹt xe”
“Vậy đi đường vòng đi” Lâm Tử Hàn thất thanh cầu xin nói: “Van xin anh nhanh lên một chút, tôi trả gấp đôi cho anh”
“Thực sự?” Tài xế vui mừng, sau khi nhìn thấy Lâm Tử Hàn gật đầu, nhấn ga đi tốc độ nhanh hơn. Xe dưới sự mê hoặc của giá g
