hải_ hắn chối biến, nhưng nhận ra sự chắc chắn trong lời nói của nó, hắn đành thú nhận_ Ừ, đúng. Tôi với Ken là bang chủ bang Devil.
– Anh có thể giữ bí mật chuyện này của tôi được ko?_ nó nhìn hắn, khẩn cầu.
– Tại sao?_ hắn hỏi, mặc dù trong tâm đã quyết định giữ bí mật cho nó. Nó giấu thân phận chắc chắn có lý do.
– Tôi sẽ giữ bí mật của anh_ nó quay mặt đi.
– Một vụ trao đổi?_ hắn nhếch mép.
– Ko. Khác_ nó bước đi_ hãy nhớ!
~kết thúc~
– Ồ! Ra là vậy_ Ana thở dài_ chắc tên Ken cũng sẽ biết.
– Ừm_ nó ngoái đầu nhìn đống công việc trên máy tính_ Chuyện đã vậy rồi. Còn nhiều việc trong công ty lắm. Tui cúp máy đây. Bye bà!
– Ừ. Bye.
Nó mệt mỏi nhìn đống công việc rồi lôi ra giải quyết. Hôm nay quả là một ngày dài đằng đẵng.
“Ngày hôm nay thật nhiều điều xảy ra. Hắn đã biết mọi chuyện về mình rồi. Mình nghĩ đó là khởi đầu của việc mình bị lộ thân phận. Sớm thôi…
Sao đột nhiên lại nghĩ tới chàng trai hôm trước nhỉ? Có lẽ anh ta rất giống người đó chăng? Đúng là… Rất giống…”
Băng Băngs dairy
~
Sáng hôm sau, CN, 7.45 AM
“Saranghanda keojitilmal…”
– Alo_ nó uể oải_ ai mà sáng ra đã làm phiền người khác vậy. Ko để người khác ngủ hả?
– Trời ơi! MẤY GIỜ MÀ BÀ CÒN NGỦ HẢ?!?_ Ana bực tức_ TUI, ANA NÈ! DẬY NGAY!
– Ờ, dậy ùi nè_ nó ngáp dài_ vấn đề gì thế? Hôm nay là CN nên cho tui ngủ tí đi. Hôm qua làm việc mệt quá rùi nè. Haizz.
– ĐI CHƠI! Có bọn hắn nữa nè!
– Hở?_ nó tỉnh hẳn_ sao bà lôi họ đi? Mà bà biết số điện thoại của bọn hắn hả?
– Ừ. Biết số tên Ken.
– Ồ_ nó gật gù_ biết số của nhau rồi kia đấy!
– Bà này… Thui cúp đây!
Ana vội cúp máy ko để cho nó ú ớ gì. Nó đi thay quần áo rồi sang nhà Ana. Điều đặc biệt là nó ko để gương mặt xấu xí thường ngày nữa.
Biệt thự Lee
Kíng cong!
Nó nhấn chuông cửa nhà Ana. Ana ra mở cửa:
– Bà đến rồi đấy hả? Vào nhà đi. Nhưng sao bà lại để khuôn mặt này?
– Ờ. Đằng nào bọn hắn cũng biết thân phận bọn mình rồi. Khuôn mặt tớ chỉ là sớm muộn thôi_ nó nói, giọng mang nét cười.
– Ừm.
Nó bước vào nhà và gặp ngay hắn ở phòng khách. Hắn và Ken ngây người nhìn nó vì nó quá đẹp. Gương mặt lạnh lùng xinh đẹp, bộ váy trắng thắt đai đen ở eo làm tôn thêm dáng vẻ chuẩn ko cần chỉnh của nó.
– Cô là ai? Tại sao lại ở đây?_ hắn hỏi, mắt chữ 0.
– Tôi, Bảo Nhi đây_ nó ko ngạc nhiên về thái độ của hắn vì biết trước.
– Hả?!? Là cô thật sao, Bảo Nhi?_ Ken chen vào_ oa, cô xinh thiệt đó.
– Đi chơi thôi!_ Ana giải vây_ cánh đồng Bồ công anh thẳng tiến!
…
Cánh đồng Bồ công anh đúng như cái tên của nó, rất nhiều bồ công anh. Một cánh đồng rộng lớn, nhìn thấy được chân trời xa tít tắp. Bọn nó cùng chạy nhảy, vui đùa trên thảm cỏ (thực ra là chỉ có Ana và Ken, còn nó và hắn ngồi nhìn). Cuối ngày, tụi nó ngắm hoàng hôn đỏ rực cuối trời, chỉ trỏ những điều vui thú.
Một ngày rất đặc biệt… Đáng ghi nhớ…
Chap 8: Gặp lại
Đôi khi…
Gặp lại nhau…
Là kết thúc…
Hoặc bắt đầu…
Của một niềm vui…
Hay đau khổ…
~
Nó đi dạo quanh hồ. Nó muốn gặp lại chàng trai đó. Chàng trai giống hệt người ấy…
Hôm nay, nó mặc chiếc áo trắng tay phồng với cái váy màu đen. Mái tóc đen ngang lưng xoã dài, mái được để lệch sang một bên kèm chiếc kẹp tóc màu trắng sữa. Đôi mắt tím ko cảm xúc nhìn về phía trước. Đôi mắt đó, nhìn vào ta ko thể đoán được chủ nhân nó đang nghĩ gì. Có thể đó là một điều đặc biệt của nó…
Nó đã đi lâu lắm rồi ko thấy chàng trai đó nữa, định quay về thì…
– Chào cô bé! Lại gặp nhau rồi!_ bỗng dưng có một tiếng nói quen thuộc vọng tới từ đằng sau, làm nó quay phắt đầu lại.
– Ơ. Là anh hả? Tôi tưởng ko gặp lại anh nữa cơ đấy!_ nó nở một nụ cười, ko hiểu làm sao khi ở cạnh người này, nó cảm thấy rất quen thuộc, khiến cho nó luôn bất giác nở nụ cười.
– Vậy là cô bé tới đây chờ anh hả?_ chàng trai cười hiền_ à quên, cô bé bao nhiêu tuổi rồi? Chưa gì đã gọi bằng anh rồi! Tôi 19 tuổi nè.
– Vậy gọi anh là đúng rồi! Em 17 tuổi_ nó vẫn giữ nụ cười cố hữu.
“17 tuổi? Nếu em mình còn sống, bây giờ cũng 17 tuổi rồi”
– Anh sao vậy?_ nó lo lắng khi thấy anh ngây người ra_ anh ốm hả?
– À, ko_ anh tỉnh lại_ nói chuyện suốt rồi ko biết tên em. Em tên gì?
– Hì. Em tên Bảo Nhi. Còn anh?
– Anh tên Nguyễn Hàn Mạnh Quân.
“Cái… Cái gì? Chắc ko phải đâu. Chỉ giống tên thôi”
“Ring! Ring!”
– Alô_ anh nghe máy_ Ừ, tao về đây. Mày chờ tí!_ anh quay sang nó_ anh phải về rồi. Bye em nha!
Nói rồi anh chạy đi luôn. Để nó thẫn thờ lẩm nhẩm:
– Anh biết ko… Anh rất giống người đó… Khuôn mặt… Mái tóc… Đôi mắt… Dáng người… Ngay cả nụ cười đó… Rất giống…
Nó quay người trở về nhà. Nó nhớ lại ngày xưa…
~
Trên một cánh đồng cỏ xanh mướt, có hai đứa trẻ đang nô đùa. Bỗng nhiên đứa bé gái ngã xuống, tay sứt sát hết cả.
– Huhuhu. Đau quá!_ đứa bé khóc toáng lên.
– Ngoan nào, bé Băng đừng khóc, để anh thổi cho nhá. Thổi sẽ hết đau thôi_ đứa trẻ lớn hơn vội chạy tới đỡ nó, dỗ dành.
– Ừ. Thổi cho bé Băng. Bé Băng đau!_ đứa bé vừa ngã phụng phịu.
Thế là đứa bé lớn thổi vào vết thương của bé gái đó. Nhìn thằng bé thổi phồng mồm l