Old school Easter eggs.
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213364

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

n, hoàng thượng phong Tiểu Công chúa của Tĩnh quốc thành ‘Trường Phong Công chúa’ thay mặt Đại Khương hoà thân với Tô Cát Vương, vĩnh tu cựu hảo, vì vậy trên triều đang reo mừng…”

Hắn còn nói gì đó nhưng ta không nghe thấy. Giống như sét đánh, ta không tin run giọng hỏi: “Người nào? Ngươi nói… Công chúa hoà thân là ai?”

Hắn nhìn ta một cái kinh ngạc nói: “Là con gái một của Tĩnh Vương, tên Mẫn Tâm.”

Mẫn Tâm… Quân Mẫn Tâm!

* * *

Ta giục ngựa theo sau đội ngũ hoà thân cả ngày, không dám cách bọn họ quá gần. Vết thương cũ ở ngực mơ hồ truyền đến cảm giác đau đớn nhưng không sánh được một phần vạn đau đớn trong lòng ta! Ta cho rằng sống lại là trời cao cho ta một cơ hội làm lại từ đầu. Không ngờ sau khi tỉnh lại, tin tức đầu tiên nghe được lại là tin nàng sắp hoà thân lấy chồng phương xa.

Quả thực là sấm sét giữa trời quang! Ta nghĩ mãi không ra, không biết lịch sử đã xảy ra sai lầm ở chỗ nào, vì sao sau khi sống lại,☾Diễn✩Đàn✩Lê✩Quý✩Đôn☽ mọi chuyện trong quá khứ và toàn bộ trí nhớ của kiếp trước lại khác nhau?

Suy nghĩ của ta đang không tập trung thì thấy đội ngũ phía trước bỗng nhiên dừng lại. Đại Tướng quân Tĩnh quốc ở cạnh xe của nàng nói gì đó, sau đó nàng vươn một cánh tay trắng mịn xốc màn xe lên, nhìn về phía ta bên này… Một phút kia, lòng của ta không khỏi căng thẳng, giống như bị một bàn tay vô hình níu lấy, tinh thần thấp thỏm như đang đợi ngày phán quyết cuối cùng.

Vừa chờ mong được nhìn thấy nàng, vừa sợ bị nàng nhận ra, cả người ta cứng ngắc, tay nắm chặt cương ngựa. Có trời mới biết, tại khoảnh khắc kia lòng của ta phức tạp đến nhường nào!

Song, nàng chỉ nhìn thoáng qua ta liền lắc đầu, buông rèm xuống, ngăn cách ánh mắt của ta. Ngực ẩn ẩn truyền đến cảm giác đau, vết thương lại nứt ra rồi sao? Ta che ngực trái đang đau đớn, ngồi trên lưng ngựa, không có dũng khí đi về phía trước một bước nào nữa…

Sau đó, ta liên lạc với mấy người cao thủ tâm phúc, cùng nhau ra roi thúc ngựa chạy tới Tô Cát quốc, ta muốn thừa dịp mang nàng đi trước khi nàng gả cho Tô Cát Vương.

Nhưng mà, nàng cự tuyệt.

Ngàn tính vạn tính lại không ngờ gặp mặt lần nữa lại là cảnh tượng lúng túng. Nàng thay đổi rất nhiều, trong phút chốc nàng nhìn thẳng mắt ta, đôi mắt đen như mực tựa một hồ sâu không thấy đáy, kiên nhẫn, kiên cường khiến ta không phản bác được. khoé miệng nàng chứa đựng nụ cười mỉa mai, giọng nói châm biếm, dường như ta có ảo giác: Hình như nàng nhớ chuyện kiếp trước, nàng nhớ rõ rằng ta đã tự tay ban cho nàng một mũi tên, hình như nàng cực kì chán ghét ta.

Không lâu sau, nghe nói Tô Cát Vương bị giết, lòng ta nóng như bị lửa đốt, không biết nàng có an toàn hay không. Ta thề đời này sẽ bồi thường nàng thật tốt, sẽ không để nàng gặp nguy hiểm… Vì vậy, ta phí hết tâm tư tốn ba ngày ba đêm mới lẻn vào được Vương cung của Tô Cát quốc.

Nàng lại cự tuyệt ta lần nữa.

“Về sau Cửu Vương Gia không nên tới tìm ta nữa, ta sẽ không đi cùng ngài. Quân Mẫn Tâm đã chết… Âm mưu cũng tốt, nguy cơ cũng được, ta không ngại sống để mọi người thấy sự miệt thị của ta – những người hi vọng ta chết. Ta – Trường Phong Công chúa vẫn có thể thuận buồm xuôi gió lăn lộn ở Tây Vực!”

Âm thanh của nàng còn lạnh hơn tuyết đọng vạn năm, nói năng khí phách mang theo tự tin và kiên quyết không hợp với vẻ bề ngoài của nàng. Dường như nàng thật sự nhớ chuyện của kiếp trước.

Ta chật vật rời đi. Một năm sau, ngày càng nghi ngờ, ta đến Lạc Hà cốc, muốn chứng nhận một chuyện…

Khi ta nhìn thấy phần mộ nho nhỏ được dựng từ những hòn đá kia, ngón tay chạm đến hàng chữ nhỏ trên hòn đá, rốt cuộc ta cũng không chịu được nữa, đưa tay che mặt, nức nở nghẹn ngào khóc!

Mộ cố nhân, mộ cố nhân… Nàng nhớ! Quả nhiên nàng nhớ chuyện của kiếp trước!

Trong khoảnh khắc đó, rốt cuộc ta cũng hiểu rõ vì sao chuyện của kiếp này và trí nhớ trong kiếp trước lại có sự chênh lệch, vì sao nàng lại nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng vô tình… Nàng sống lại trước ta, nàng cố gắng thay đổi tất cả! Nàng hận ta!

Thì ra trời cao để ta sống lại lần nữa không phải để chuộc tội, cũng không phải để có lại nàng… Mà là để sám hối!

Ta hiểu rằng ta đã mất nàng vĩnh viễn… Bởi vì tội nghiệt của kiếp trước nên ta phải dùng thời gian của cả đời này để sám hối với nàng!

Nước mắt cả đời dường như muốn chảy hết trong hôm nay. Mãi đến khi hoàng hôn ngả về phía tây, đến khi trăng lên đỉnh đầu ta mới chậm chạp khó khăn đứng dậy, trong nước mắt ta xây một phần mộ bên cạnh ngôi mộ kia, hai ngôi mộ sóng vai nhau, lạnh lẽo bi thương.

Lời cuối truyện: Có vài thứ mất đi chính là vĩnh viễn, có vài người quay lại chính là cả đời. Không phải cứ trẻ tuổi khinh cuồng là có thể cứu lại được toàn bộ, cũng không phải là sau khi trọng sinh sẽ có thể có lại tất cả lần nữa… Kỳ thực, vận mệnh liều mạng muốn trở lại quỹ đạo ban đầu của nó, có lẽ cuộc sống bắt đầu lần nữa cũng không thể tiếp diễn theo suy nghĩ của ngươi, mà là nhân quả tuần hoàn.

Tin tưởng số mạng ư? Dù sao ta cũng tin rồi.

Lời tác giả: Đăng ngoại truyện về Trường An lên ~~~ ừm, thật ra thì khi viết trong lòng có ngàn cơn sóng lớn, nhưng