The Soda Pop
Công tử Liên thành

Công tử Liên thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211335

Bình chọn: 10.00/10/1133 lượt.

ới, vẫn để tâm nhìn xuống phía chân núi, thấy xe anh đi tới, liền vội vàng đi xuống. Hai người gặp mặt nhau ngay giữa sườn núi. Trên công trường có rất nhiều người, đương nhiên Hứa Nhược Thần cũng không tỏ ra quá thân mật đối với anh, anh cũng rất minh bạch, vì thế bảo trì một khoảng cách vừa phải không gần không xa với nàng, dưới sự chỉ dẫn của nàng, cùng đi thăm quan công trường của bọn họ.

Nhìn qua thấy công việc cũng không quá khó, Hứa Nhược Thần nói một cách rất thản nhiên nhẹ nhàng, công việc hiện tại cũng rất đơn giản, chỉ là bảo trì, bởi công trình trước đó rcó chất lượng rất tốt, cho nên tu bổ khá dễ dàng. Cố Duệ chăm chú ngắm nhìn nơi thâm sơn cùng cốc này, trước không có thôn xóm, sau không có nhà trọ, tình hình trước kia như thế nào cũng có thể tưởng tượng nổi, trong lòng càng thêm thương xót nàng.

“ Khi nào có thể hoàn công vậy ?” Anh hỏi khẽ.

Hứa Nhược Thần ước lượng một chút : “ Nếu như thời tiết tốt, chỉ cần nửa tháng nữa là có thể hoàn thành.”

Nghe thấy vậy Cố Duệ rất vui vẻ ; “ Thế thì tốt quá rồi.”

Trong lòng Hứa Nhược Thần thầm ấm áp, sóng mắt lưu chuyển, lấp lánh ánh cười. Một lát sau, nàng quay mặt lại nhìn anh, hỏi với vẻ quan tâm : “ Sắp tới tiết Trung Thu, kế đó chính là Quốc Khánh, hẳn là mùa hoàng kim của bên du lịch các anh, anh còn không về quản lý công ty sao ?”

Cố Duệ cười nói : “ Sao vậy ? Muốn đuổi anh đi sao ?”

“ Sao thế được ? Nếu anh cứ ở mãi ở đây, em thấy rất vui.” Khuôn mặt Hứa Nhược Thần thoáng ửng hồng, nhưng vẫn trả lời rất thật thà : “Có điều mỗi ngày anh đều ngồi không ở đây, lại không thể chiếu cố tới việc kinh doanh của mình, em cảm thấy … cũng không được tốt lắm.”

Cố Duệ lập tức minh bạch tâm tư của nàng. Người con gái này rất vui khi thấy mình có thể ở bên cạnh nàng, nhưng lại sợ phiền hà tới công tác của mình, cũng phải đấu tranh không ít, cuối cùng vẫn suy nghĩ hộ mình, không hy vọng mình bị nàng ảnh hưởng tới sự nghiệp. Nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của nàng thoáng ửng hồng, anh cảm thấy trong lòng tràn đầy vui sướng. Mỉm cười nhìn nàng hồi lâu, anh mới đáp : “Vậy cũng đúng, anh đành đi trước. Tuần lễ hoàng kim dịp quốc khánh cũng có không ít đoàn, bây giờ đã rất bận rộn, quả thật anh phải về coi sóc cẩn thận. Ngày mai anh sẽ trực tiếp hồi trấn, lại kêu bằng hữu qua đó lấy lại xe, anh sẽ không tiếp tục lái xe trên mấy con đường nguy hiểm nữa, nên em cũng không cần phải lo lắng.”

Hứa Nhược Thần cũng thấy có phần buồn bã, lưu luyến không muốn rời, nhưng nàng cũng biết không thể giữ anh ở lại đây mãi được. Anh vốn không phải là người không có việc gì, có thể ở đây với nàng vài ngày đã khó lắm rồi.

Nàng đã thỏa mãn lắm rồi.

Cố Duệ vẫn tiếp tục ở lại công trường với Hứa Nhược Thần, cho tới lúc chạng vạng, mới về lại chỗ nghỉ chân của công ty. Bọn họ tiếp tục cùng ba người trẻ tuổi và lão tài xê đi ăn tối, tiếp tục chuyện trò vui vẻ như mỗi ngày, sau đó mới tản đi.

Hai người cùng trở lại phòng của Hứa Nhược Thần, phảng phất như theo thói quen trước đó, một người ngồi vào bàn, một người ngồi ở mép giường, trong nhất thời không ai nói một câu.

Bọn họ cũng không mở máy tính, cũng không bật đèn, chỉ im lặng ngắm nhìn cảnh màn đêm dần buông xuống, căn phòng dần tím sẫm lại, không còn nhìn rõ mặt nhau nữa, chỉ còn là một cái bóng mờ mờ, giống như đang phiêu phiêu trong gió giữa cảnh hoàng hôn, cảm giác như gần như xa không thể nắm bắt được.

Cố Duệ ngồi trầm mặc hồi lâu, thân thể khẽ nghiêng về phía trước, lần lần cầm lấy tay nàng. Hứa Nhược Thần cũng không động đậy, chỉ chậm rãi ngửa tay lên, cầm lấy tay anh.

Thế giới bỗng nhiên an tĩnh một cách lạ kỳ, sau song cửa sổ, nơi núi rừng thẳm xa tuyệt không có một tiếng chim hót, mà quốc lộ trước mặt cũng không có lấy một tiếng động cơ. Phảng phất như thời gian đã trôi qua rất lâu, lại tựa hồ như chỉ ngắn ngủi trong chớp mắt. Hít một hơi thật sâu, rốt cuộc Cố Duệ cũng mở miệng, thanh âm khàn khàn vang lên khe khẽ : “ Thật muốn ở bên em mỗi ngày như vậy.”

Hứa Nhược Thần thấy nghẹn ngào nơi cổ họng, muốn nói mấy chữ “ em cũng vậy”, nhưng không thốt ra nổi nửa lời.

Không khí lại lâm vào trầm mặc trong giây lát, Cố Duệ khẽ hỏi : “ Em có nguyện ý tới công ty giúp anh không ?”

Hứa Nhược Thần cố gắng hít thở mấy cái liền, buộc mình phải bình tĩnh trở lại, lúc này mới có thể thốt ra được mấy chữ : “Em… không biết gì về du lịch cả”

Cố Duệ đáp lại rất ôn hòa : “ Không sao cả, có thể học, rất dễ. Mặt khác, lần này anh lại đây khảo sát hạng mục Tiểu Long Câu, chính là quyết định góp vốn khai phá địa điểm du lịch này. Tính ra trên phương diện này, em còn thành thạo hơn anh nhiều, qua giúp anh có được không ?”

Thanh âm của anh thủy chung vẫn nhu hòa ấm áp, phảng phất như hương thơm nồng nàn của một ly café ấm nóng, làm người ta hưng phấn, làm người ta say mê, Hứa Nhược Thần cúi đầu lắng nghe, trong lòng đã rất cảm động, nhưng lý trí vẫn có phần do dự. Thoáng cân nhắc một chút, nàng mới cúi đầu nói : “ Giám đốc công ty này đối với em không tệ, em không biết phải dùng lý do gì để xin thôi việc cả.”

“ Một nhân viên ưu tú