nghe.
Trên màn hình nho nhỏ xuất hiện một khuôn mặt, đúng là Cố Duệ.
Hứa Nhược Thần giật mình : “ Anh… Vì sao anh lại tới ?”
Cố Duệ quay lưng về phía ánh sáng, nên không thể nhìn rõ được ánh mắt và gương mặt của anh, nhưng thanh âm vẫn ôn nhu như cũ : “ Anh tới gặp em, mở cửa đi.”
Hứa Nhược Thần nhanh chóng mở cửa ngoài, sau đó lại mở hé cửa phòng, rồi vội vội vàng vàng vọt vào phòng ngủ khoác vội một chiếc áo khoác ngoài vào, lại nhào vào phòng tắm súc miệng rửa mặt, nhất thời cuống quýt, có phần giống như tâm trạng của những người lính trong lúc giải ngũ.
Cố Duệ kéo cửa ra bước vào, không thấy người đâu, chỉ nghe thấy có tiếng nước vọng ra từ phía phòng tắm, đoán là nàng mới rời giường. Anh liền đứng im ở cửa nhìn qua căn phòng một chút, thấy trên sàn nhà bằng gỗ màu sáng không có một ai, anh cũng không tùy tiện tiến vào, mà vẫn đứng chờ ở cửa phòng.
Hứa Nhược Thần nhanh chóng chỉnh trang lại đầu tóc quần áo, sau đó hít một hơi thật sâu, kéo cửa phòng tắm đi ra, lại thấy Cố Duệ vẫn đang đứng ở trước bậc chờ trước cửa. Nàng hơi ngẩn người ra, nhưng sau đó đã kịp phản ứng, lập tức chạy tới tủ giày bên cạnh, lấy ra đôi dép lê đi trong nhà cũ của phụ thân cúi xuống đặt trước mặt anh, sau đó ngượng ngùng đứng dậy nhìn anh.
Cố Duệ mỉm cười nói : “Cám ơn” . Anh tháo giày, đổi sang đôi dép lê, sau đó mới đi vào trong phòng khách. Anh xách theo một chiếc túi du lịch nho nhỏ, nhìn qua không giống như mới vượt ngàn dặm tới, mà giống như nhất thời quyết định ra ngoại thành du lịch mà thôi.
Hứa Nhược Thần cảm thấy tay chân luống cuống, thấy Cố Duệ ngồi vào ghế sofa, lại không biết phải nói gì hay làm gì tiếp theo.
Cố Duệ nhìn qua đánh giá căn phòng nhỏ này một chút, diện tích không lớn, nhưng cũng có ba buồng, một phòng khách nho nhỏ, lại có một góc được ngăn lại làm nhà ăn, tựa như một con chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đủ cả. Anh hỏi một cách thoải mái : “ Căn phòng này là do em mua sao ?”
“ Không, là cha mẹ em mua.” Hứa Nhược Thần nhanh chóng đáp lại : “ Cũng bởi vì em và anh trai đều lớn, không thể ở chung một phòng, nên mới mua một căn có ba phòng ngủ. Hiện giờ mọi người đều ở Australia, chỉ mình em ở đây.”
“ Ừm, điều kiện cũng không tệ.” Nghĩ lại chí ít nàng cũng không phải chịu khổ lắm, Cố Duệ cũng thoải mái hơn một chút. “ Chắc em vừa mới dậy, anh cũng chưa kịp ăn sáng, có muốn đi ăn điểm tâm với anh không ?”
“ Vâng, vâng, được ạ.” Hứa Nhược Thần cũng chưa kịp tỉnh táo lại, chỉ nghe lời anh theo quán tính, sau khi vâng một tiếng lập tức quay lại phòng ngủ, thay áo sơmi, quần jean, lại khoác thêm một chiếc áo len rộng thùng thình.
Cố Duệ biết nàng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, lòng không kiềm nổi càng thêm yêu thương nàng hơn, thấy nàng không chút phấn son, khuôn mặt thanh nhã vui vẻ bước tới, anh cảm giác có chút hơi thở thanh thuần thoáng phảng qua, đột nhiên thấy trước mắt sáng ngời, không kiềm nổi liền đứng dậy, nắm lấy tay nàng.
Hứa Nhược Thần để anh kéo ra khỏi cửa, xuống lầu đi ra khỏi đại khu, cho tới lúc anh vẫy tay định gọi taxi, mới tỉnh táo lại vội vàng ngăn cản : “ Gần đây có một cái quán ăn Quảng Đông, có đồ điểm tâm, chỉ đi bộ vài phút là tới nơi thôi ạ.”
“ Được, vậy thì tốt, chúng ta cùng qua đó.” Cố Duệ cũng không có ý kiến, nhàn nhã cùng nàng tản bộ tới đó trên con đường giành cho người đi bộ.
Lúc này Hứa Nhược Thần mới nhớ ra hỏi lại : “ Anh tới đây công tác sao ? Đêm qua không nghe anh nói gì hết vậy ?”
“ Ừ, vừa mới quyết định tức thời.” Nụ cười trên mặt Cố Duệ tiêu thất, khẽ hỏi lại : “ Công việc của em có vấn đề, vì sao không nói cho anh biết ?”
“ A ?” Hứa Nhược Thần không chú tâm, nhất thời không phản ứng kịp, hồi lâu mới hiểu được ý của câu này : “ A, hôm qua em vừa lên mạng thì đã tham gia chiến đấu luôn, lúc em logout mọi người vẫn còn đánh nhau, lúc đó em cũng quá mệt, cảm thấy đây cũng không phải chuyện gì lớn cho lắm, sau này nói cũng không muộn, vì thế mới đi ngủ trước.”
Cố Duệ thấy nàng cũng chẳng phải cố tình giả bộ cho qua, mà đúng là không có chút gì bực bội hay phẫn nộ, cũng thả lỏng hơn một chút, mỉm cười nói : “ Đêm hôm qua lúc bọn anh đánh xong, Khinh Ca Thủy Việt liền chất vấn anh, hỏi anh có phải là người đã có vợ hay không, làm anh không hiểu gì cả, sau đó mới biết chuyện của em.”
Hứa Nhược Thần “ A” một tiếng, đầu óc đột nhiên sáng suốt, buột miệng nói : “ Chẳng lẽ vì thế mà anh lại bay tới đây ?”
Cố Duệ thấy nàng bỗng nhiên thông minh lên như vậy, không khỏi hơi xấu hổ, cầm khăn ăn lên lau qua mặt một cái, điều chỉnh lại tâm trạng cho tốt, rồi mới trả lời một cách sảng khoái : “ Đúng.”
Hứa Nhược Thần kinh ngạc nhưng cũng có phần cảm động : “ Anh…, anh tới đây làm gì vậy ? Đã ảnh hưởng tới công việc, lại còn tốn tiền vô ích, vé máy bay khứ hồi rất đắt đó.” Nói tới cuối, nàng tự nhiên dùng ngôn ngữ hay dùng trong game online : “ Anh đúng là phá gia!”
Bốn chữ này như được thốt ra với giọng điệu đau xót tiếc của, Cố Duệ nghe thấy vậy cũng không nhịn được cười. Thấy người con gái trẻ tuổi ngồi bên cạnh đang mở to hai mắt chỉ trích mình rất thật tình, anh nha
