ôi: – Hổng ra thì mình ăn chua, khỏi trả tiền.
Cô chuyền tay bẻ một chùm mận nữa rồi nhảy xuống đất:
– Người ta có câu: “Của chùa không ăn thì phật giận” . Bởi vậy, chị cứ ăn thoải mái đi
Băng Thanh lừ mắt:
– Em nói vậy mà nghe được à ? Công người ta trồng cực khổ, mình ăn khôn trả tiền là tội đó, biết chưa ?
– Ôi dào! Tội gì đâu, em ăn hai, 3 lần rồi
Trợn tròn mắt, Băng Thanh nhìn em:
– A! thì ra em có tính xấu này từ lâu rồi!
– Chị ạ! không phải vậy đâu . Tại em giống chị, thèm chua ngọt mà.
– Không được rồi, phải tìm chủ vườn xin lỗi họ và trả tiền thôi
Lâm Uyên nhăn mặt:
– Thôi mà chi.
Chợt thấy hai bóng người đi tới, Lâm Uyên hoảng cả hồn vía . Cô quay đầu hét lớn:
– Chị hai! Chạy đi, chủ vườn ra đó
Băng Thanh cũng tái cả mặt . Cô nhấc chân định chạy theo em thi bị chặn lại:
– Định chạy hả cô bé ?
Buông rơi chùm mận trên tay, Băng Thanh run rẩy: – Uyên ơi! Cứu chị với!
Phóng vọt qua con mương, nghe tiếng chị kêu, Lâm Uyên quay lại:
– Nè, hai ông kia! làm gì thế hả ?
Chàng trai mặc áo thun trắng, quần sọc lên tiếng:
– Tôi hỏi hai cô mới đúng hơn, làm gì trong vườn nhà tôi ?
Lâm Uyên ngắt ngứ:
– Ơ… thì…
Nhìn hai chùm mận trên tay của Lâm Uyên, chàng trai bật cười:
– A ha! Thì ra hai cô là ăn trộm
Quay sang người mặc đồng phục sĩ quan, chàng trai nói:
– Anh Bảo! Hai cô ấy là ăn trộm đấy.
Chàng trai tên Bảo giương mắt nhìn Băng Thanh:
– Cô là ăn trộm sao ?
Băng Thanh run rẩy:
– Ơ… không . Không phải . Tôi…
Cầm chùm mận trên tay, chàng trai mặc áo thun trắng nạt:
– Vật chứng còn đây mà không phải sao ?
Lâm Uyên nói với qua:
– Nè, cái ông kia! là con trai mà nạt con gái thế hả ? chuyện đâu còn đó đó, ông làm gì ăn hiếp chị tôi ?
Để hai chùm mận xuống đất, Lâm Uyên phóng ngược trở lại . Kéo tay chị lại phái mình, cô nói:
– Ai nói chị em tôi ăn trộm ?
Đình Thái – – Tên chàng trai mặc áo thun nói:
– Tôi đây
– Bằng chứng đâu ?
– Chùm mận này
Lâm Uyên cong môi:
– Chỉ có chùm mận mà nói người ta ăn trộm sao ?
– Vậy cô muốn thế nào ?
– Bắt quả tang leo cây hái
Đình Thái bật cười:
– Không leo cây hái, sao nó lại ở trên tay của hai cô ?
Lâm Uyên ra vẻ ngây thơ:
– Thì nó rụng Nhịn khôn đươc cười, Đình Thái vỗ trán:
– Ôi trời! chuyện lạ tôi mới thấy lần đầu tiên đây.
Liếc đôi mắt đẹp quan sát hai chàng trai một cách kỹ lưỡng, Băng Thanh hít một hơi thật mạnh lấy lại bình tĩnh . Cô nói:
– Xin lỗi, hai anh có phải là chủ vườn hay không ?
Đình Thái gật đầu:
– Tất nhiên rồi
Băng Thanh lí nhí:
– Nếu đúng là chủ vườn thì hai anh cho chị em tôi xin lỗi
Trợn mắt, Đình Thái lớn tiếng:
– Nè! ăn trộm rồi nói tiếng xin lỗi thôi sao ? Tôi phải…
Chàng trai mặc đồng phục sĩ quan khoát tay ra hiệu bảo Đình Thái ngừng lại . Anh cười:
– Cô bé cứ nói tiếp đi
Lâm Uyên liếc xéo:
– Không biết lớn hơn người ta bao nhiêu tuổi mà kêu bé bé, nghe ghê quá hà
Băng Thanh vỗ vai em:
– Này Uyên!
Chàng trai cười:
– Cô bé nói đúng đấy, nếu không giới thiệu thì không quen biết nhau . Tôi tên là Quốc Bảo, năm nay 30 tuổi . Còn hai cô ?
Băng Thanh nhẹ giọng:
– Tôi tên Băng Thanh, còn đây là em gái tôi, nó tên Lâm Uyên
Đình Thái nheo mắt:
– Lâm Uyên! cái tên cũng đẹp gớm nhỉ :
Lâm Uyên sừng sộ:
– Đẹp xấu gì kệ tôi, không mượn ông bình phẩm Quốc Bảo hỏi:
– Sao hai cô bé…
Nhìn thấy ánh mắt không bằng lòng của Lâm Uyên, anh đưa tay ra dấu xin lỗi:
– À! Sao hai cô bé lại sang đây ?
Đình Thái xen vào:
– Đi ăn trộm mận chứ đi đâu, anh Bảo hỏi thừa quá.
Băng Thanh xua tay lia lịa:
– Không… không phải đâu . Chị em tôi ra đây tìm chủ vườn… nhưng không thấy ai nên .. chị em tôi mới…
Đưa tay lên sờ cằm, Đình Thái hừ nhe.
– Thế sao không sang nhà ngoại Năm hỏi mua ?
– Ơ! Tại vì chị em tôi mới về đây ít hôm nên không biết
Băng Thanh cúi đâu:
– Mong hai anh thứ lỗi . Còn phần thiệt hại, chị em tôi có thể hoàn trả bằng tiền
Đình Thái nhăn mặt:
– Tiền có thể trả được sao ? Lâm Uyên cong môi: – Làm gì hổng được, người ta có câu “có tiền mua tiên cũng được”. Còn anh chỉ có mấy trái mận hà, bày đặt làm mình, làm mẩy
Quốc Bảo cười:
– Xin lỗi hai cô nhé . Tôi tính hơi nóng, nhưng không có gì đâu . hai cô đừng có giận nhé.
Anh quay sang Băng Thanh:
– Còn chuyện vừa rồi, không có gì đâu, hai cô đừng ngại . Ngoại năm dễ lắm, chỉ cần hai cô qua nói với ngoại một tiếng là ngoại cho liền . Có khi ngoại nhận hai cô làm cháu nuôi luôn đấy.
Lâm Uyên cau mày quan sát Quốc Bảo . Anh ta ăn nói điềm nhiên, gương mặt rất đẹp pha chút nét phong sương của người lính . Sống mũi cao, mái tóc bềnh bồng và đặc biệt là đôi môi có một nét gì đấ rất quyết rũ . Mỗi lần anh cười, nét duyên dáng và mạnh mẽ của người đàn ông đều bộc lộ . Cộng thêm trên người anh đang mặc bộ quân phục cúa một sĩ quan, trông anh chẳng khác gì một diễn viên điện ảnh đang rất nổi tiếng trên phim trường Hollywood. Chuyển ánh mắt sang Đình Thái – – chàng trai đáng ghet- – Lâm Uyên trề môi . Con trai gì đâu .. Xem kìa! Ăn bận xốc xếch, đầu tóc rối b