Old school Swatch Watches
Cục cưng bé nhỏ của tổng giám đốc hai mặt

Cục cưng bé nhỏ của tổng giám đốc hai mặt

Tác giả: Băng Đô Đô

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214072

Bình chọn: 10.00/10/1407 lượt.

ông tin tưởng cô… bọn họ chính là cho rằng cô nửa đêm chạy đến trên giường của anh Thiên…

Khóc một lúc đột nhiên nghĩ đến… không đúng a… cô làm sao lại bất tỉnh a?

Là bởi vì… anh Bác sao? Cái loại đau đớn khi hạ thân bị hung hăng xé rách làm cô toàn thân đều nổi da gà…

Vén lên tấm chăn mỏng, quả nhiên nhìn thấy trên giường có một vết máu màu đỏ… xử nữ? Đây là chuyện gì xảy ra…?

Trong thư phòng, cặp sinh đôi sắc mặt nặng nề, theo phản ứng vừa rồi của Long Tịch Bảo… lần này… cô bé rất đau lòng. Doãn Thiên Tứ ơi Doãn Thiên Tứ, cô ấy đối với ngươi chân thành như vậy tốt như vậy… ngươi làm sao lại nỡ…

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải bọn họ cuồng bạo… không bình tĩnh… cũng sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay, nói đi nói lại… đều là bọn họ không tốt…

Nhưng không có biện pháp a… vừa đụng đến chuyện của cô… chỉ số thông minh của bọn họ… sự bình tĩnh của bọn họ… năng lực phân tích mà bọn họ vẫn kiêu ngạo tất cả đều không thấy… bọn họ quan tâm cô a… đau đầu nhất còn không phải là cơn tức giận của Long Tịch Bảo… đau đầu nhất chính là hiện tượng quỷ dị xảy ra vào sáng sớm hôm nay…

Xem ra đã đến lúc điều tra một chút về thân thế của cô rồi… với lại chẳng bao lâu nữa… Doãn Thiên Tứ sẽ bắt đầu hành động đi… thật là sóng trước chưa qua sóng sau lại tới… lúc nào thì mới yên ổn đây…bọn họ chỉ muốn cùng cục cưng bướng bỉnh lại đáng yêu kia ở bên nhau mà thôi, sao lại nhiều khó khăn như vậy chứ…

“Em thấy thế nào?” Long Tịch Bác khẽ nói.

“Đầu óc em trống rỗng, bây giờ có thể làm chính là tra ra thân thế của Bảo Bảo.” Long Tịch Hiên mệt mỏi xoa mi tâm.

“Còn đợi Doãn Thiên Tứ ra tay.” Long Tịch Bác nói tiếp.

“Ừ…”

“Tịch Nhi bên kia…” Long Tịch Bác lại mở miệng…

“Cưng chiều, dụ dỗ, phục vụ cô ấy ăn ngon… chỉ có thể như vậy.” Long Tịch Hiên thở dài mệt mỏi nói.

“Anh sợ anh sẽ bạo phát… em cũng biết Tịch Nhi… một khi cưng chiều cô ấy, cô ấy liền hếch mũi lên mặt…” Long Tịch Bác vẻ mặt khổ sở, cho cô nàng nào đó một lời bình luận ‘rất cao’.

“Đừng nói lên mặt… cưỡi lên đầu anh cũng phải nhịn, anh đừng quên, anh đã làm gì cô ấy. Cô ấy nguyện ý lên mặt vẫn còn tốt, nếu cô ấy ngoảnh mặt làm ngơ, không nói lời hờn dỗi nào… em cũng không biết nên làm sao nữa…”

Long Tịch Hiên tự giễu lắc đầu một cái.

“Không thể nào… anh nói xin lỗi cô ấy còn không được sao?” Long Tịch Bác có chút nóng nảy mà nói.

Long Tịch Hiên khẽ cười một tiếng: “Em vừa rồi nói xin lỗi, anh cảm thấy có tác dụng không?”

“Lại nói… chuyện này cô ấy cũng có lỗi a!” Long Tịch Bác nhíu mày kiếm, không vui nói.

Long Tịch Hiên chỉ là lẳng lặng nhìn anh, không nói lời nào.

“Biết rồi, mặc kệ cục cưng làm thế nào anh cũng sẽ nhịn.” Long Tịch Bác nhìn em trai một cái về sau, rất nhanh không còn khí thế… hết cách rồi, ai kêu mình đuối lý đây…

“Em chỉ sợ cô ấy cái gì cũng không làm, cái gì cũng không nói, chuyện này đã lưu lại ám ảnh cho cô ấy rồi, không phải nói dụ dỗ là có thể dụ được, Bảo Bảo từ nhỏ đã quật cường, nhận định chuyện gì thì rất khó quay lại, hơn nữa coi như dụ dỗ được, về sau đối với chuyện kia cũng sẽ bài xích đi…” Long Tịch Hiên nhẹ nhàng nói.

“Đáng chết! Doãn Thiên Tứ rốt cuộc cùng chúng ta có thù oán gì, ai không chọn, cố tình chọn Tịch Nhi mà xuống tay.” Long Tịch Bác khẽ nguyền rủa.

“Ha ha, muốn xuống tay, đương nhiên là muốn một chiêu trí mạng, không chọn người trí mạng nhất, vậy chọn cái gì chứ ? Nói một cách khác… Còn có so người nào so với Bảo Bảo trí mạng hơn sao?” Long Tịch Hiên cười lắc lắc đầu.

Long Tịch Bác trầm mặc…

CHƯƠNG 83: EM CĂN BẢN CHỈ LÀ ĐỒ BỎ ĐI!

Chương 83: Em căn bản chỉ là đồ bỏ đi!

Sáng sớm, Long Tịch Bảo từ trong giấc mộng mơ mơ màng màng tỉnh lại, chớp chớp đôi mắt to mê người, sững sờ nhìn đến đầu giường. Lúc cô tỉnh dậy, đầu tiên sẽ có một đoạn thời gian thất thần, lúc đó nhìn cô mơ hồ đặc biệt rất đáng yêu, lát sau, cô đưa tay dụi mắt, dáng người yểu điệu như một con mèo nhỏ.

Cô trực tiếp đi đến phòng tắm… Thật đáng ghét…hôm qua lúc cô khóc đã ngủ thiếp đi, quên mất cả tắm…

Đi vào phòng tắm, chà một ít sữa tắm lên người, rôt cuộc cô cũng cảm thấy hạ thân thoải mái hơn chút rồi, nhưng vẫn còn rất đau, đặc biệt lúc bước đi. Nghĩ tới đây, trong đầu Long Tịch Bảo lại nhớ đến lời Long Tịch Bác ‘Ngươi nửa đêm chạy đic chính là vì muốn dâng mình tới cho hắn hay sao?’, ‘Nghe đi, thật dâm đãng, làm cho người khác thèm muốn’, ‘Cường bạo? Cùng ta ở một chỗ là cường bạo? Còn cùng Doãn Thiên Tứ là cam tâm tình nguyện, tình chàng ý thiếp sao?’, ‘Được, ta liền để em biết thế nào là cường bạo’.

Đau lòng lắc đầu một cái, không nên suy nghĩ nữa, suy nghĩ nhiều cũng vô ích thôi…không được suy nghĩ nữa…

Long Tịch Bảo tự mình trấn an kích động của bản thân mình, sau đó tiếp tục tập trung tắm rửa thân thể. Tắm xong cô liền quấn khăn ra ngoài, cô phải học quên đi…quên đi bọn họ đối tốt với cô như thế nào…cũng quên đi tất cả tính xấu của hai người… Cô cái gì cũng không cần nữa, nếu tình yêu của cô làm bị thương người khác, cô tình nguyện bỏ thứ tình cảm này đi…ai cũng không quan tâm nữa.

Ngồi trước bàn tran