i trưởng công chúa, bèn quyết định đem nữ nhi gả cho cháu ngoại trai bên nhà mẹ đẻ của Giang lương nhân. Nhà mẹ đẻ của Giang lương nhân – Giang gia này vì lần này xuất lực giúp Hoàng đế mà đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với bổn gia. Tuy nói chàng trai kia là thứ tử, chức quan trong triều lại không cao, nhưng con người rất cần mẫn, độ tuổi vào triều làm quan cũng không lớn (ý nói tương lai có triển vọng), hiện tại chờ chuyển ra ngoài, sau này Hoàng Tú Lệ cũng không cần ở trong Giang phủ bị mẹ chồng chèn ép. Huống chi, Giang lương nhân có thể sống đến hôm nay, không bị Hoàng mỹ nhân hại chết, cũng là Đại trưởng công chúa và Từ Man ra tay giúp đỡ, Giang gia cảm kích còn không kịp, Hoàng Tú Lệ lại nói thế nào cũng do Từ gia Nhị cô sinh ra, cho dù không có huyết thống, nhưng rốt cuộc vẫn xem như thân thích, kiểu nào cũng sẽ không bị người coi thường.
Có đôi khi Từ Man sẽ nghĩ, ngày hôm đó công chúa Thục Thận tìm nàng rốt cuộc có chuyện gì (cái ngày Thục Viện đại hôn), phải chăng có liên quan đến chuyện Hoàng đế trúng độc, hay là muốn đem nàng ra làm người chịu tội thay, lại làm chút gì đó chia rẽ tình cảm giữa phủ công chúa và Hoàng hậu. Nhưng mà, việc này dĩ nhiên đã không thể biết được đáp án, bởi vì sau khi phủ Hữu tướng rơi đài Trần mỹ nhân bị biếm, công chúa Thục Thận đã bị Hoàng đế thu lại phong hào, điều đến đất phong nơi xa xôi, tuy nói đã khoan dung tha cho nàng một mạng, nhưng cả nhà chồng nàng ta toàn bộ bị hoạch tội, nàng lại không có con, ngày sau, cũng bất quá là giam lỏng tại nơi thâm sơn cùng cốc, cô quạnh mãi đến chết già mà thôi.
So với công chúa bị định tội giống như nàng, suy cho cùng Thục Viện càng tàn nhẫn hơn. Sau khi biết việc bức vua thoái vị thất bại, toàn bộ bố trí bên ngoài cũng thất bại, nàng ta thế nhưng quyết đoán châm lửa đốt phủ công chúa, giết chết vị hôn phu của mình, lại liên lụy đến từ trên xuống dưới trong phủ, gần như cả trăm nhân khẩu đều bị chết trong trận lửa dữ dội kia. Thế lửa lại thiêu suốt ba ngày trời mới bị dập tắt được, trận hỏa hoạn này chẳng những thiêu trụi phủ công chúa, mà ngay cả hơn hai mươi phủ trạch quanh đó đều bị liên lụy, trực tiếp tổn thất đến kinh tế tương đương với thu nhập hai mươi năm của một gia đình hạng trung, ngoài ra, số người chết khổng lồ quả thật nghe mà rợn người, việc này chẳng những gây chấn động cả nước trong năm đó, mà sau đó được sử quan ghi vào sử sách, lấy đó làm cảnh giác.
Sau khi biết Thục Viện chết, Từ Man nghe nói Hoàng Tú Oánh bị bắt tại một gian chùa miếu, lúc bị áp giải lên pháp trường, nàng ta còn hướng về phía đám đông, điên điên khùng khùng gào to, nói Từ Man là yêu quái, nói nàng có một yêu tăng tương trợ, bằng không nhà họ Hoàng sao có thể thất bại, Gia Cát Sơ Thanh sao có thể yêu người khác. Điên điên khùng khùng, thần chí không rõ kêu loạn như thế, ai cũng không cho là chuyện quan trọng, Từ Man nghe được mà cảm thán. Một nữ chính trọng sinh đương yên đương ổn cư nhiên rơi vào kết cục như vậy, xem ra Hoàng Tú Oánh muốn đi tìm cao tăng không có thật kia, cũng chỉ là muốn thay đổi càn khôn, hoặc là muốn bắt được nhược điểm của Từ Man.
Nhưng vận mệnh sai khiến, trong sách, Hoàng Tú Oánh mặc dù không xem là thiện lương, nhưng rốt cuộc chưa từng thương tổn đến người vô tội nào, điều nàng theo đuổi chỉ là tình yêu của biểu ca, sự bình yên của gia đình, vốn không có sai. Còn trong thực tế, sau khi Từ Man xuyên không, đã bày tỏ rất rõ ràng rằng không muốn đối địch với Hoàng Tú Oánh, nhưng Hoàng Tú Oánh cứ khăng khăng che mờ mắt, chỉ chăm chăm nhớ lại kiếp trước, chẳng những thủ đoạn ngày càng trở nên ác liệt, thậm chí không tiếc hy sinh người vô tội, chỉ để đạt được mục đích. Đối với Hoàng Tú Oánh mà nói, có lẽ đó là bất đắc dĩ, nhưng nàng ta đã quá mức ỷ lại kiếp trước, thế cho nên mới vây khốn trong màn ký ức xua không đi kia, chưa bao giờ sống qua một ngày trong cuộc sống thực tại.
Tuy nói Từ Man không nhất định có thể cởi bỏ bất hòa giữa nhà họ Hoàng và hoàng thất, nhưng ít nhất trên con đường báo thù nàng sẽ không đánh mất đi bản tâm. Nói không chừng, nếu dùng một phương thức khác, sẽ có một kết cục không ngờ tới.
Từ Man ở trong phủ quận chúa dưỡng thai, hưởng thụ Gia Cát Sơ Thanh che chở trăm bề, nghe người trong phủ chuyên môn hóng chuyện lá cải bên ngoài, giải khuây cho nàng. Nhưng nàng vạn vạn không ngờ tới, sau khi Tứ hoàng tử chạy một vòng từ bên ngoài trở về, thế nhưng chạy đến phủ quận chúa, năn nỉ Gia Cát Sơ Thanh cho hắn đi theo đoàn tàu buôn đến Châu Âu của năm sau, hắn cảm thấy chính mình cứ quanh quẩn trong trong hoàng cung, cơ hội được tiếp xúc với thế giới bên ngoài thật sự quá ít. Tuy lần này hắn chạy nạn chỉ ngắn ngủn mấy ngày, nhưng đã học được những thứ mà có cả đời ở trong hoàng cung cũng không học được. Cho nên đương lúc nội tâm còn đang dâng trào, hắn đầu óc nóng lên, bèn nghĩ đến chuyện muốn đi đến địa phương xa hơn coi trộm một chút. Vì thế, Châu Âu với quốc gia bất đồng, nhân chủng bất đồng, trở thành địa phương mà hắn hướng tới.
Từ Man nghĩ rằng Tôn Mẫn Hi chẳng qua nhất thời xúc động, lại khôn