y làm cho huyện chủ cực kỳ đắc ý, mỗi lần ra ngoài dự yến hội, đều phải đem việc này ra khoe khoang một lần, còn mỹ kỳ danh nói là, nam nhân chính là dê đội lốt người.
Nhưng còn một vụ khác, cũng là chuyện gần đây nhất, chuyện này còn rầm rộ hơn những chuyện trước đó. Vì trước đó, vị di nương kia còn sinh được một đứa con trai, tuổi nay cũng không nhỏ, tuy chỉ nhận được một chức quan “có tiếng không được miếng”, nhưng cũng trải nghiệm không ít ngày trong quân đội, hắn ở trong quân cũng coi như có chút danh tiếng, chỉ là liên quan đến mẹ cả, cho nên vẫn chưa thành thân. Bất quá cuối năm trước, huyện chủ sinh hạ được một đứa con trai, sau đó cư nhiên thay đổi cách đối xử thờ ơ không quan tâm của lúc trước, trở nên sốt sắng hẳn lên. Còn không phải sao, cuối mùa hạ năm nay, huyện chủ đã thay thứ tử này tuyển chọn một cô gái cũng con nhà quan võ rồi, vì đối phương chức quan không cao, nhưng gả đến lại là đích nữ, người bên ngoài cũng không cảm thấy huyện chủ có cái gì hà khắc với thứ tử.
Đây vốn là chuyện rất tốt, nhưng trước màn khóc lóc kể lể của mẹ đẻ thứ tử, mẹ chồng trách cứ, Tả tướng quân ghét bỏ, đứa con gái thứ xuất uyển chuyển khẩn cầu, huyện chủ không nói hai lời, hủy luôn cửa hôn sự này không nói, còn tìm cho thứ tử kia một cô gái quá lứa lỡ thì, so với hắn còn lớn hơn một tuổi, lại là con gái của một nhà Hầu gia sa sút nào đó, có điều lần này là thứ nữ. Nhưng lão cha của thứ nữ này thân phận đủ cao, ở mức độ nào đó mà nói, cũng rất phù hợp với khẩu vị của cả nhà Tả tướng quân. Sau, vô luận Hoàng phủ làm ầm ĩ như thế nào, huyện chủ vẫn quyết tâm, chẳng những cử hành hôn lễ trước tiên, còn tại ngay hôm sau hôn lễ yêu cầu thứ tử chia nhà ra ở riêng, thậm chí rất phóng khoáng cho một nửa tài sản Hoàng phủ, về phần trong đó rốt cuộc có bao nhiêu, cũng không thuộc phạm vi lo lắng của huyện chủ.
Hôm nay, chính là sau khi Hoàng phủ ầm ỹ chuyện chia nhà, lần đầu tiên huyện chủ lộ diện, các vị nữ quyến thế là vô cùng sốt sắng muốn thám thính tin tức trực tiếp.
Nơi này, đám nữ quyến xì xào bàn tán, Hoàng Tú Oánh đi theo bên cạnh mẹ cả, cố gắng sắm vai một tiểu thứ nữ tuy dốc lòng kính trọng mẹ cả, nhưng cũng không muốn khuất phục.
Nơi khác, ngoài viện lại chạy vào một vị quản sự ma ma, sau vài câu nói vội vàng, trong phòng nhất thời không một ai lên tiếng, chỉ im lặng dựa theo chức vị cao thấp của phu quân hoặc phụ thân nhà mình, do huyện chủ dẫn đầu, an phận tiếp bước ra cửa, chỉ vì vị Đại trưởng công chúa mà Vương phu nhân ngàn trông vạn ngóng, rốt cuộc là tới.
Ngoài cửa phủ nhà họ Vương, vẫn là bảo mã hương xa, kia sợi tua bên viền xe vốn màu tím nhạt đổi thành đỏ thẫm, cạnh xe ngựa 16 nữ thân vệ trang nghiêm túc mục, khiến người có cảm giác không giận mà uy, áp bức khiến đám hạ nhân của Vương phủ quỳ mọp dưới đất không dám ngẩng đầu. Màn xe ngựa thêu “Bát bảo viên phúc” (hoa văn bát bảo), ngoài màn xe còn phủ một tầng sa đỏ, dùng kim tuyến khảm viền, phác họa lên một bức họa hoàng ngọc châu, quả đúng là một đóa thu cúc vàng kim, rất hợp với khung cảnh.
Lúc này, màn xe chợt vén lên, một cô bé búi tóc như nha hoàn từ bên trong chui ra, trên búi tóc cài một vòng trấm □, đặc biệt dễ thương. Tiểu nha hoàn kia không nói gì, chốc lát sau, lại chui ra một nha hoàn lớn hơn, quần áo cũng giống như người trước, đều là tỳ nữ. Sau đó liên tiếp xuất hiện hai nha hoàn trông có hơi lớn, đám nô bộc Vương phủ mới nghe thấy trong xe ngựa có người nói chuyện.
“A nương, A Man ra trước nhé.” Giọng nói ngọt ngào, thanh xuân hoạt bát, khiến người ta không mường tượng được, chủ nhân của giọng nói đó sẽ là cô nương như thế nào.
Dứt lời không bao lâu, màn xe lại mở ra, lần này ra trước là một bàn tay ngọc, trên cổ tay đeo đôi vòng tay ngọc bích, hơi khẽ đong đưa, phát ra ánh sáng nhiều màu. Tiểu nha hoàn đi ra đầu tiên thấy thế, vội cung kính đi qua, vươn tay ra đỡ, ngay sau đó, kia một thân váy quây đỏ xen hồng, lại thêu chim linh tước sắc kim, rực rỡ chiếu rọi khắp chốn, lấp lánh một cách không khiêm tốn.
Cô nương y phục diễm lệ, tuổi không lớn, ước chừng 12 – 13 tuổi, khuôn mặt hạt dưa nhỏ nhắn vừa mất đi vẻ bầu bĩnh của trẻ con, đôi mắt đẹp như nước nhấp nháy bên dưới hàng mi dày đậm, bờ môi mọng nước có hơi nhếch lên, tựa hồ như thời khắc đều đang làm nũng.
“A nương, hình như con ngửi thấy mùi hoa cúc nữa cơ.” cô nương kia cười hì hì, đôi má lúm đồng tiền hiện ra…
Q.3 – Chương 61: Chúng Nữ Dạo Vườn
Đại trưởng công chúa dẫn theo nữ nhi Từ Man, ôn hòa cho mọi người miễn lễ, trong phần đông bọn họ, không ít người là chỗ có quen biết với công chúa, còn có vài cô bạn gái của Từ Man giao hảo hai năm qua. Theo những năm này trưởng thành lên, thái độ của Đại hoàng tử đối với nhà họ Hoàng càng thêm ái muội, nói Đại hoàng tử hướng về phía nhà họ Hoàng, nhưng lúc nhà họ Hoàng đón dâu, hắn vậy mà không có biểu hiện gì. Nhưng nếu muốn nói Đại hoàng tử không xem trọng nhà họ Hoàng, vậy còn Hoàng Tú Oánh ở trong cung được Hoàng mỹ nhân chiếu cố thì sao.
Nói Đại hoàng tử cùng Hoàng gia ái muội là đúng, Đại hoàng tử đối với Từ