Polaroid
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211681

Bình chọn: 7.5.00/10/1168 lượt.

bì lợn khô, rau xanh linh tinh, đợi nấu cho dậy mùi, là có thể bỏ cá lát, tôm, thịt, lại kết hợp với nước lèo đun từ sò điệp hoặc nước xương trong nồi đất, ăn ngon có thể no đến vỡ bụng, đây cũng là một trong những món ăn mà lúc ra ngoài du ngoạn, Từ Man nhất định phải mang theo.

Cùng Chu Hoàn ăn một chút cá lát, cảm thụ được hương vị tươi ngọt trong thịt cá, Từ Man lại dẫn Chu Hoàn đi đến một nơi có hơi xa, là một tòa lương đình, bao quanh đều là liễu, lá liễu phiêu phiêu theo gió, mang theo làn khí mát mẻ.

Từ Man cùng Chu Hoàn vừa bước vào lương đình, đã nhìn thấy bên trong có hai người, dường như đang ở chơi cờ. Vừa nhìn thấy gương mặt trong trẻo của nam tử ngồi đối mặt ra ngoài đình, mặt Chu Hoàn liền càng đỏ hơn, vội nhìn lướt một cái, không dám ngẩng đầu. Nhưng Từ Man bên cạnh nàng vốn lý ra nên trấn định, lại cả kinh mở miệng, không biết phải nói thế nào.

“Làm sao vậy? Mới vài tháng không gặp, đã quên mất huynh?” nam nhân ngồi quay lưng về phía Từ Man, ngoảnh đầu lại, vẫn là nụ cười ôn nhu đó, sủng nịch đó khiến cả người nàng run lên.

Từ Man há miệng vài lần mới tìm lại được thanh âm, kích động nói: “Huynh về hồi nào? Không phải nói tháng sau mới trở về sao?”

“Nha đầu ngốc, hôm nay là mùng ba tháng năm, không phải đã là tháng sau sao!” Gia Cát Sơ Thanh toàn thân vận thâm y màu trắng ngà, thủng thỉnh đứng lên, đi đến trước mặt Từ Man, nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nàng.

Từ Man cảm nhận được độ ấm chân thật của ngón tay, lúc này mới chắc chắn người này thật sự đã trở lại.

“Không phải là muội hồ đồ sao!” Từ Man đẩy tay hắn ra, nhìn trái nhìn phải, ngoại trừ có hơi gầy ra thì không có gì thay đổi, “Chẳng phải huynh nói xuống ruộng ư? Sao chả thấy đen đi chút nào?”

Gia Cát Sơ Thanh lắc đầu nói: “Còn không phải là xuống ruộng sao, một ngày hơn phân nửa đều ở dưới ruộng, muốn tìm loại giống tốt hơn, nhưng quả thật phơi nắng không đen, cũng không có cách nào.”

Từ Man nghi ngờ nhìn cái cổ đã biến thành màu đồng của Gia Cát Sơ Liêm, không tin nhìn lại Gia Cát Sơ Thanh.

“Có lẽ là huynh giống A đa ấy.” Gia Cát Sơ Thanh giải thích.

Từ Man nhớ tới đại cô phụ vẫn luôn phơi nắng mà không đen được, đâm ra cũng tin vài phần.

“Chỉ có mỗi hai người huynh thôi hả?” Từ Man phát hiện ngoại trừ Hàn Y ở một bên bưng trà rót nước ra, đến một nha hoàn đều không có.

Gia Cát Sơ Thanh gật đầu, cố nén xúc động muốn duỗi tay sờ sờ hai má Từ Man, trả lời: “Bọn huynh không thích đông người, hôm nay đi du hồ, rất tốt.”

Từ Man nghiêng đầu nhìn nhìn Chu Hoàn, thấy Gia Cát Sơ Liêm tựa hồ cũng có chút ngại ngùng, bèn kêu ma ma thiếp thân đến đây, đi theo Chu Hoàn, lại nói: “Ta có một số việc muốn tìm tiểu ca ca nói mấy lời, A Hoàn ngươi chờ ta một chút.”

Chu Hoàn lúc này không biết Từ Man muốn tạo cơ hội cho nàng cùng Gia Cát Sơ Liêm ở chung, chỉ ngây ngốc, tuy nàng bản tính ngay thẳng, nhưng cô nam quả nữ như vậy, dù sao vẫn có chút không được tự nhiên. Cũng may Từ Man kêu ma ma lại đây, chính nàng cũng không vào lương đình, chỉ ở bên hồ đi dạo một chút, cũng không có gì.

Từ Man vì bạn tốt, tận hết sức lực túm Gia Cát Sơ Thanh đi ra ngoài, Thanh Mai nhìn động tác thô lỗ quận chúa của nhà mình mà thở dài không thôi, ai không biết còn tưởng rằng quận chúa cưỡng đoạt dân nam đâu.

Lúc trước Từ Man thường xuyên đi tìm Gia Cát Sơ Thanh, nhưng sau lớn rồi, Đại trưởng công chúa không cho phép mới ít qua hẳn, nhưng người bên cạnh Từ Man đều biết quan hệ của quận chúa và Gia Cát Sơ Thanh không tệ. Hơn nữa thỉnh thoảng Từ Man còn thích nói chuyện riêng với Gia Cát Sơ Thanh, cho nên ai nấy đều rất tự giác cách xa một khoảng.

Từ Man hùng hồn lôi Gia Cát Sơ Thanh đi, đợi đi đến cạnh vòng tròn dưới chân núi, nàng mới phát giác hành động của mình thật sự rất không đúng mực, liền buông tay Gia Cát Sơ Thanh ra, nhưng Gia Cát Sơ Thanh lại lật tay áo nắm ngược lại tay Từ Man, rồi tay áo rộng buông xuống, che kín đôi bàn tay nắm nhau.

“Huynh buông tay a, đây là chỗ đông người.” Từ Man cũng không muốn bị người nói ra nói vào.

“Đâu có người lạ a, muội cho là trước khi đến mợ sẽ không chuẩn bị trước ư? Đã sớm dọn sạch rồi, trừ chúng ta ra, không một ai được bước vào.” Gia Cát Sơ Thanh nhéo nhéo lòng bàn tay Từ Man, nỗi nhớ thương bao nhiêu ngày ngày đêm đêm, đã nhanh chóng biến thành hồng thủy tràn ra, hắn cảm thấy, nếu hắn không rước Từ Man về nhà, sớm hay muộn có một ngày, hắn nhất định sẽ vì tương tư thành bệnh mà bỏ mạng không chừng.

“Còn mợ mợ, ai là mợ huynh.” Từ Man bĩu môi, cũng không biết là mình đang làm nũng, còn may, ít nhất nàng và Gia Cát Sơ Thanh hoàn toàn không có quan hệ huyết thống.

“Thế…” Gia Cát Sơ Thanh kề sát tai Từ Man nhẹ nói: “Gọi nhạc mẫu đi.”

Từ Man bị hắn phun nhiệt khí lên tai, đến ngón chân cũng nhũn ra, xấu hổ đỏ cả mặt tránh đi, trừng hắn: “Đừng làm bậy, còn có nha hoàn đấy!”

“Nha hoàn đâu?” Gia Cát Sơ Thanh làm ra vẻ mờ mịt quay đầu, trả lời.

Từ Man cũng quay đầu, phát hiện không có lấy một đứa nha hoàn, Hàn Y cũng mất tăm.

“Sẽ không phải là huynh bảo Hàn Y dẫn đi đó chứ!” Từ Man nghiến răng, giọng hậm hực