hu Hoàn cũng biết, hơn nữa nàng có thể cùng Từ Man đến Phượng Tê Cung, vẫn là do thân phận từng là thư đồng của mình.
Từ Man gật gật đầu, dẫn Chu Hoàn hướng đến cửa hậu cung, chợt nghe phía sau có người gọi: “Quận chúa, nếu cùng đường, chi bằng đi cùng nhau đi.”
Chu Hoàn quay đầu lại trước, liền thấy Hoàng Tú Oánh với khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng, toàn thân ăn bận phú quý, khiến cho dung mạo bình thường của nàng ta toát ra vài phần ung dung cao quý.
Từ Man cũng thấy nàng ta, nhưng chờ Hoàng Tú Oánh đến gần, nàng mới để ý tới, lớp trang điểm trên mặt Hoàng Tú Oánh tuy tinh xảo, nhưng lớp phấn thật sự có hơi dày, lại thêm khóe mắt mang vẻ mệt mỏi, dùng phấn dày như vậy chỉ sợ cũng vì che đậy vẻ mệt mỏi. Xem ra sau khi nàng ta gả cho vị tướng quân kia, cuộc sống cũng không được như ý.
Từ Man không hề nói gì, một mạch cùng Chu Hoàn đi đến trước, đại lộ triêu thiên*, Hoàng Tú Oánh muốn đi theo, chả ai cấm được.
* đại lộ triêu thiên: mọi con đường đều hướng lên trời, ý chỉ: đường ai người nấy đi, không can thiệp vào chuyện của nhau.
“Đã lâu không gặp hai vị, không ngờ mới lần trước gặp mặt còn là cô nương gia, hôm nay gặp lại thế mà đã thành phụ nhân.” Hoàng Tú Oánh ngẩng cao mặt, vịn tay một nha hoàn lạ mặt theo sau, giọng điệu kia cư nhiên quả có chút hơi hướm của một đương gia chủ mẫu (bà chủ gia đình).
“Cũng phải, ta nói thời gian qua mau, lúc làm cô nương còn chưa cảm thấy gì, hiện tại nghĩ lại, lúc sống ở nhà được sủng ái đủ điều còn thấy chưa đủ, bây giờ lại thường xuyên thấy nhớ.” Chu Hoàn thấy Từ Man không nói lời nào, cũng khách khí nói vài câu.
Hoàng Tú Oánh liếc Từ Man, cười lạnh nói: “Có thể còn có người vẫn cảm thấy mình là cô nương chưa biết chừng, ở bên ngoài mà chẳng cố kị thanh danh, cũng không biết quý phủ nghĩ thế nào, loại con dâu như vậy mà chẳng nói tiếng nào, cứ để mặc nàng thế á, cũng không biết có phải là ôm đùi phủ công chúa mà phe phẩy đuôi không đây.”
Từ Man trong lòng giận dữ, nữ nhân này dường như từ sau vụ trước trong cung đã bắt đầu “vò mẻ chẳng sợ nứt” nữa rồi, chính mình vậy mà còn nhớ rõ lần trước gặp nàng ta, nàng ta còn đang mặt dày mày dạn mà quấn Gia Cát Sơ Thanh đòi lấy nàng ta đấy, lúc này còn lôi thanh danh ra nói mình.
“Ta không có thanh danh cỡ nào, còn tốt xa so với người nào đấy ở trong cung ngủ với kẻ dở ông dở bà, cũng chả biết phu quân của người nào đó trong bụng có thấy buồn nôn hay không.”
Q.5 – Chương 134: Trò Cười Trong Đại Điện
Sau đó, Từ Man chả đếm xỉa tới sắc mặt của Hoàng Tú Oánh, dẫn Chu Hoàn đi thẳng đến Phượng Tê Cung, quan hệ giữa nàng và Thục Viện không thân, cũng không phải bày ra bộ dáng kia để đến tẩm cung nàng ta giúp vui. Về phần Hoàng Tú Oánh rốt cuộc muốn làm gì, nàng căn bản cũng không cần bận tâm, dù sao cốt truyện đã bị thay đổi hoàn toàn, hiện tại hai người họ đều không biết hướng đi của tương lai, ai cũng sẽ không nhiều ưu thế hơn ai.
Hoàng hậu hôm nay là một vị mẹ cả sắp đưa tiễn con gái ra cửa, cho nên hiển nhiên là phải vận một thân chính trang (trang phục chính thức): Hoàng hậu cửu phượng, lúc này bà đang ngồi trên điện nói chuyện với Đại trưởng công chúa, bên dưới là nhóm cung phi từ lương nhân trở lên, ngoại trừ Hoàng mỹ nhân – mẹ đẻ của Thục Viện ra.
Nhác thấy Từ Man tiến vào, ai nấy đều cười trêu ghẹo nàng một phen, trong thành Kiến Khang đều đồn Từ Man cùng Gia Cát Sơ Thanh vô cùng ân ái, Đại trưởng công chúa tất nhiên cũng có nghe nói, trong lòng còn vui thay nữ nhi. Làm nữ nhân, bất luận là thân phận cao cỡ nào, điều hy vọng nhất cũng chỉ là phu thê hòa thuận, gia đình hạnh phúc. Nay Gia Cát Sơ Thanh gia sản xa xỉ, của hồi môn phủ công chúa cấp cho Từ Man cũng không thiếu, dĩ nhiên không cần lo lắng cuộc sống mai sau, chỉ cần Ngô quốc yên ổn, đôi vợ chồng son sống hạnh phúc, người làm mẹ như bà, không còn gì phải nhọc lòng lo nghĩ nữa.
Chu Hoàn đi theo bên người Từ Man, đương nhiên cũng sẽ không bị bỏ quên, nàng và Từ Man đều vừa mới thành hôn, lại là chị em dâu, hơn nữa Chu tướng quân nay tay nắm binh quyền, khẳng định không phải là nữ tử quan gia bình thường có thể sánh bằng.
Hoàng hậu ban ngồi, Từ Man ngồi xuống cạnh mẫu thân, mặc dù sau thành hôn nàng còn có thể thường xuyên về phủ công chúa, nhưng dẫu sao cũng là nữ nhi đã gả ra ngoài, cơ hội được gặp mẫu thân cũng không nhiều như lúc còn con gái, lần này gặp mặt, đến là nghẹn không ít lời muốn nói.
“Bây giờ sau khi công chúa Thục Viện xuất giá xong, là sẽ đến phiên nha đầu Thục Gia kia rồi, ta vậy mà nghe Hải Thiên nhà Đại trưởng công chúa nói, tiểu tử Tần gia kia chẳng những tướng mạo tuấn tú lịch sự, tính tình cũng tốt, thậm chí văn chương cũng không kém.” Đào mỹ nhân ngồi bên dưới Hoàng hậu, cười nói với Giang lương nhân ngồi cạnh.
Từ Man không nói gì, chỉ nhìn vị trí của nhóm cung phi trong điện, trước mắt trong cung chỉ có ba vị mỹ nhân, mẹ đẻ của Đại hoàng tử – Hoàng mỹ nhân, mẹ đẻ của Nhị hoàng tử – Đào mỹ nhân, và mẹ đẻ của Đại công chúa – Trần mỹ nhân. Nghe nói sang năm lại là một đợt đại tuyển tú, không biết chỗ trống còn lại sẽ do ai chiế