hanh cúi đầu, lắc lắc thịt quả hồ trăn rơi trên chiếc dĩa nhỏ, chậm rãi nói: “Thái tổ mẫu huynh là con gái đồ tể.”
Từ Man tròn mắt, không thể tin được nhìn Gia Cát Sơ Thanh, đùa sao, mấy đời nhà Gia Cát không phải văn nhân thì cũng là tướng quân, thê tử sao có thể là con gái đồ tể được?
Có lẽ biểu tình của Từ Man làm cho Gia Cát Sơ Thanh vui vẻ, hắn cười giòn, tâm tình tốt hơn vài phần nói: “Người ngoài đều biết, Gia Cát gia có tổ huấn, nam tử 40 không có con trai mới được nạp thiếp, mà còn có một điều, cũng chưa chắc người ngoài biết hết, đó chính là phải cưới vợ hiền, không xét thân phận.”
Từ Man chỉ cảm thấy thật mù mờ, chẳng lẽ tổ tiên Gia Cát gia có nhân tài xuyên không? Bằng không sao có thể có khẩu vị thích hợp với người hiện đại như thế chứ? Khó trách ở trong sách, Hoàng Tú Oánh dễ dàng gả cho hắn, nàng còn tưởng nguyên nhân là Gia Cát lão phu nhân yêu mến thân nhân, lại không nghĩ còn có duyên cớ này, như vậy chi thứ nữ của Tả tướng quân, nhắc tới cũng không tính là quá tệ. (MTY: Gớm, người đâu mà xuyên không lắm thế, làm như xuyên không dễ lắm dị)
“Tổ tiên nhà huynh, có con gái thương nhân, có con gái nô tỳ, còn có con gái nhà thế gia của nước ngoài, đều là những hiền thê tông phụ (chủ mẫu), tuy mấy đời nay bắt đầu chuyển thành con gái nhà quan, nhưng chuyện của những thế hệ trước, tổ phụ và phụ thân đều biết, bọn họ đều là những người khai thông, chuyện huynh buôn bán cũng không có gì là không ổn cả.” Gia Cát Sơ Thanh đẩy chiếc dĩa nhỏ đến trước mặt Từ Man, thấy nàng cầm một viên bỏ vào miệng, nhấm nuốt giống một con sóc, trong lòng thiếu chút nữa khắc chế không được, muốn sờ đầu nàng.
Từ Man ăn hạt hồ trăn ngon lành, không khỏi thầm than, Gia Cát Sơ Thanh nói chuyện rất có trình độ, hắn hàm ý là không phải các nam nhân là trong nhà đều đồng ý rồi sao, Gia Cát lão phu nhân có phản đối mấy nữa cũng không có nghĩa gì? Lại nói chuyện lúc trước là do lão phu nhân gây ra, lúc này phỏng chừng cũng không có lập trường phản đối.
Bất tri bất giác, Từ Man đã ăn quá nhiều hạt hồ trăn, mà trước mặt Gia Cát Sơ Thanh, chồng chất một đống vỏ, ba ông anh thiếu niên bên cạnh thì vui vẻ hợp nhau, cuối cùng thấy sắc trời không còn sớm, bèn đứng dậy cáo từ.
Từ Man xoa bụng, chẹp chẹp cái miệng nhỏ nhắn lưu đầy hương, trong một thoáng đứng lên, phát hiện ngón tay Gia Cát Sơ Thanh ửng đỏ (do bóc quá nhiều hồ trăn), nhưng cũng không nói gì, quay đầu nhìn về phía đại ca.
Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, mọi người đều biết chuyện Gia Cát Sơ Liêm lần này nhập ngũ, trong đó cũng có vài phần do Hoàng đế bày mưu đặt kế, bằng không hắn sớm đã đi vài năm trước rồi, cần gì đợi cho tổ phụ được Hoàng đế đề xuất với Đình úy chiếu ngục. Nhưng chung quy tiền đồ cũng nguy hiểm, không biết năm nào mới được gặp lại, ngay cả Từ Man không quen thân với hắn, cũng có thể nhàn nhạt cảm nhận được nỗi buồn ly biệt.
“Không nói nhiều nữa, Sơ Liêm biểu ca, đi đường cẩn thận.” Từ Hải Sinh ôm quyền, trịnh trọng nói: “Đợi ngày sau, biểu ca nhất định có thể công thành danh toại.”
Từ Hải Thiên lại càng trực tiếp hơn, nện Gia Cát Sơ Liêm một quyền, nhe răng nói: “Đại biểu ca nhất định phải làm gương cho đệ đấy, yên tâm, tiểu đệ qua vài năm nữa sẽ đi tìm huynh.”
Gia Cát Sơ Liêm xoa xoa ngực, ánh mắt có chút ươn ướt, nhưng vẫn nhếch miệng cười nói: “Đệ á, coi như hết, ở nhà xách lồng chim đi dạo đi.”
Hai người quần đả một chỗ, tiếng cười tràn ngập.
Đùa giỡn xong, liền thật sự phải đi, Từ Hải Sinh còn đáp ứng sẽ chiếu cố đại cô và dượng. Từ Man còn nhỏ tuổi, cúi người một cái, nói một câu bảo trọng, liền rời đi.
Gia Cát Sơ Liêm cùng Gia Cát Sơ Thanh đi theo sau, đưa đến tận cửa.
Nhìn theo đám người Từ Man đi xa, tay Gia Cát Sơ Thanh giấu trong tay áo hơi xiết lại, chỉ nhẹ nhàng nói: “Nếu nàng là muội muội đệ thì thật tốt.”
Gia Cát Sơ Liêm hơi câu khóe miệng, vỗ vỗ vai đệ đệ nói: “Sao lại muốn nàng là muội muội của đệ, Tú Oánh và cả mấy muội muội nhà thúc thúc, không phải đều là muội muội của đệ sao.”
Gia Cát Sơ Thanh sửng sốt, không trả lời, Gia Cát Sơ Liêm chỉ cho là hắn tính tình trẻ con, bèn cười xoay người trở vô.
“Nhưng họ không phải là A Man.” Gia Cát Sơ Thanh đứng tại chỗ, trong lòng phức tạp, nhưng không biết sao những lời này không hề chướng ngại mà phun ra khỏi miệng, bỗng chốc, hắn càng sửng sốt hơn.
Từ Man và các ca ca ngồi trên xe ngựa trở về, những chuyện trước đó không còn để trong lòng, ngược lại còn muốn đợi lát nữa đi ngang qua quán ăn, có thể trốn mẫu thân, ăn chút bánh đúc đậu hoành thánh linh tinh rồi mới trở về.
“A Man, chúng ta nghe nói, muội lấy roi ra hù dọa Thục Mẫn hả?” Từ Hải Sinh tựa trên vách xe, đột nhiên hỏi.
Từ Man chớp mắt mấy cái, không ngờ tin tức của ca ca cũng nhanh nhạy như vậy, trả lời: “Nó muốn đánh vào mặt muội, muội liền đánh nó, còn dùng roi hù dọa nó nữa, đỡ cho nó ta cứ lải nhải tìm muội gây sự hoài.”
“Lần sau nếu nó không thành thật, muội cứ dùng bộ quyền hay luyện với huynh, đánh nó mạnh vào, đánh cho nó không xuống giường được, xem còn dám đối nghịch với muội không.” Từ Hải T