phò mã cũng không thuộc loại hiển quý gì, phụ thân phò mã ở trong triều đảm nhiệm chức Quang lộc đại phu, phò mã vì trước đó làm thủ hạ dưới quyền Chinh bắc tướng quân có công, được phong làm Việt kỵ tướng quân, cũng xem như một người trẻ tuổi đầy hứa hẹn, tính cách hào phóng sang sảng, lại không phải là trưởng tử của tộc, nhìn ra được, Hoàng đế và Hoàng hậu là thật lòng chọn chồng cho Hòa Phong.
Bất quá lại nói tiếp, vị Trịnh phò mã kia coi như cũng là người của mình, Chinh bắc tướng quân họ Triệu, vốn xuất thân hàn môn, nhưng vì trung tâm với chủ, lại từng làm lính dưới trướng của cậu ruột Hoàng đế, từ khi cậu ruột Hoàng đế trở về triều làm Vệ úy, liền đem con gái của huyện chủ huyện Lâm Xuyên gả cho vị Triệu tướng quân kia làm vợ, nay đã có ba đứa con trai, lại không có một mụn con gái nào. Triệu tướng quân rất tán thưởng vị Trịnh tiểu tướng quân kia, cho nên cũng từng nói đùa, nếu có một đứa con gái sẽ gả cho hắn làm vợ, chỉ tiếc mãi không thực hiện được, đến lúc được Hoàng đế nhìn trúng, bèn đem công chúa Hòa Phong gả cho hắn.
Cái ngày của ba năm trước, Hòa Phong công chúa cũng vì muốn nhìn thấy phu nhân của Quang lộc đại phu và bào muội của Trịnh tiểu tướng quân mới có mặt tại đó.
Từ Man dựa vào lòng Tần thái mỹ nhân, nghe mẫu thân cùng bà dì trò chuyện, trong lòng lại đang suy nghĩ. Xem ra, Hoàng đế cữu cữu thích đề bạt những quân thần hàn môn hơn, mà những thế gia kia, sợ là rất chướng mắt cữu cữu, cũng là đám lão già mắt kèm nhèm tự xưng là trọng thần đắc lực kia, còn muốn lấy công lao phò tá đế vương lúc trước, lại hoàn toàn quên rằng, năm đó, sở dĩ bọn họ ủng hộ tân hoàng, tất cả đều là vì cố Đại đô đốc nhà họ Hoàng, mà vị Đại đô đốc kia, cho dù đã chết, cũng vẫn cái gai trong thịt, cái ác trong tim tân hoàng đế.
“Hàizz… Cũng không biết nha đầu Hòa Húc kia, rốt cuộc nghĩ gì.” Tần thái mỹ nhân cảm thán, lại thở dài.
Nụ cười của Đại trưởng công chúa cũng không duy trì được nữa, cũng phải thôi, Hòa Phong đã thành gia lập thất, nay lại đang mang thai, mà Hòa Húc cư nhiên đến từng tuổi này vẫn chưa thành hôn. Năm đó quả thực không nên nghe lời nó, bảo a đệ hạ chỉ cho phép nó tự chủ chuyện hôn sự, kết quả kéo dài đến ngày nay.
“Hòa Húc nó… luôn có chủ kiến.”
Con ngươi Tần thái mỹ nhân thoáng lóe lên, lắc đầu nói: “Tính tình nó rất bướng bỉnh, các ngươi đừng cho là lão bà ta ở trong cung nên không biết gì, chỉ là ta không muốn nhiều lời trước mặt nó, khiến nó khó chịu thôi, nhưng mà người kia… quả thật không xứng đôi.”
Đại trưởng công chúa cũng không kinh ngạc, sau khi tiên hoàng hậu qua đời, Tần thái mỹ nhân có thể vẫn sừng sững không ngã, lại còn có thể bảo vệ hai đứa con của tiên hoàng hậu, tuyệt không phải là người đơn giản không biết đấu tranh, hiểu được tiến lùi.
“Con sẽ lựa lời khuyên nhủ nó.” Đại trưởng công chúa trầm tư một lát, hứa hẹn nói.
Tiếc rằng, Tần thái mỹ nhân lại vỗ vỗ tay nàng, thấp giọng nói: “Không cần, tính tình nó ta còn không biết sao? Nó ấy à, không đụng phải tường nam thì không quay đầu lại, con khuyên cũng vô dụng, thôi thôi, cứ để cho nó chịu khổ một thời gian đi.”
Từ Man lo lắng nhìn Tần thái mỹ nhân cầm khăn tay che miệng, dùng sức ho khan, chuyện của công chúa Hòa Húc, chẳng những Tần thái mỹ nhân lo lắng, ngay cả mẫu thân mình cũng thường xuyên nhắc đến việc này với phụ thân. Kỳ thật, đối với chuyện Hoàng đế cữu cữu cho phép công chúa Hòa Húc tự chủ hôn sự, nàng sẽ thích loại người gì, muốn gả cho người nào, hoàn toàn không phải là vấn đề, cho dù công chúa Hòa Húc thích một thường dân, Hoàng đế cữu cữu cũng sẽ ân chỉ ban cho một chức quan không có thực quyền, hoàn thành chuyện tốt này. Cho dù hiện tại dì thích kẻ mang nhạc tịch kia, hay là con hát nào đó, nhưng mẫu thân cũng có nói, muốn thoát tịch, đổi một thân phận thể diện khác cũng không có người dám chất vấn.
Nhưng ngặt nỗi là chuyện dễ dàng như vậy, đến giờ này vẫn chưa hoàn thành được, nguyên nhân tất nhiên không tại công chúa Hòa Húc, mà là tại tên nam tử kia.
Nam tử kia, Từ Man cũng từng gặp qua, công chúa Hòa Húc chưa bao giờ để ý đến con mắt của người khác, cho nên bình thường chỉ cần nam nhân kia nguyện ý, công chúa Hòa Húc đều mang gã theo bên cạnh. Nhưng theo Từ Man thấy, tuy bộ dạng gã rất đẹp, nhưng khí chất sầu muộn, đứng cạnh công chúa Hòa Húc cũng không vui vẻ, thậm chí còn có thật sâu mệt mỏi và chán ghét. Như thế hoàn toàn không giống như một đôi tình nhân tình cảm nồng nhiệt, ngược lại càng giống như công chúa Hòa Húc bức bách hắn hơn. Chả trách bên ngoài người ta nói công chúa Hòa Húc xấu xa, nói nàng cưỡng đoạt nam nhân, nuôi làm trai lơ.
Việc này khiến Từ Man vô cùng khinh thường nam nhân kia, nếu gã đã hưởng thụ tiền tài từ phủ công chúa, lại là công chúa Hòa Húc giúp gã loại bỏ những ánh nhìn thèm muốn, bụng dạ khó lường khác. Phải biết rằng trên thế giới này, con hát chỉ giống như thứ đồ chơi, không do các quý nữ sở hữu, thì đám người có quyền cũng sẽ không bỏ qua. Vậy gã dựa vào cái gì mà không hồi báo lại, gã có bản lĩnh thì đem mọi chuyện nói cho rõ ràng đi, làm gì cứ mập mập
