Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân
Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217070
Bình chọn: 9.5.00/10/1707 lượt.
ho cha mẹ một tiếng, sau đó đi cùng Chu Tiểu Vân.
Lý Thiên Vũ rầu rĩ quay về phòng.
Cậu Lưu Chính Thanh gọi anh: “Tiểu Vũ, cháu và Chu Tiểu Vân thật sự là người yêu hả?”
Lý Thiên Vũ gật gật đầu: “Đúng vậy cậu, từ năm hai đại học chúng cháu bắt đầu yêu nhau, đến giờ đã hơn ba năm.”
Lưu Chính Thanh cau mày: “Cậu thấy cô bé này rất tốt, cháu phải tranh thủ Tết nhất mua ít đồ đến chào nhà con bé, tỏ vẻ một chút chứ. Sao ngay cả phép tắc tối thiểu ấy cũng không biết hả?”
Lý Thiên Vũ hô to oan uổng: “Cậu, năm trước cháu đã muốn làm như vậy. Nhưng cô ấy nói không được để người trong nhà biết cô ấy có bạn trại, không cho cháu đi.” Anh rất muốn đi có được không.
Lưu Chính Thanh nghĩ kế nói: “Con gái mà, da mặt đều tương đối mỏng. Nếu như cháu còn đợi con bé gật đầu thì còn lâu, theo cậu, cháu cứ mua ít đồ, trực tiếp đến nhà đi. Con bé đâu thể đuổi cháu về đúng không!”
Lý Thiên Vũ lập tức động lòng. Mắt thấy bạn tốt Dương Phàm đã kết hôn với bạn gái Tưởng Tiêu Đan, nếu bảo anh không hâm mộ, đó là chuyện không thể.
Nghe xong lời khuyên của cậu, anh thầm quyết định hành động.
Chu Tiểu Vân không biết gì hết, lúc này đang trên đường về nhà với Lưu Lộ!
Đến nhà, Triệu Ngọc Trân giữ chặt lấy Lưu Lộ, thân thiết hỏi han. Lưu Lộ đã nhận được đãi ngộ như thế, trong lòng cực kì ấm áp.
Chu Tiểu Vân cố ý ở bên cạnh nói chua lè: “Mẹ, mẹ có con dâu liền không thích con gái nữa. Con về nửa ngày cũng không thấy mẹ liếc nhìn con một cái!”
Triệu Ngọc Trân cười nói: “Đúng, mẹ có con dâu liền không thích con gái nữa, còn ước gì Tết con đừng về đây!”
Chu Tiểu Vân thu dọn phòng anh trai để Lưu Lộ vào ở.
Tập tục xưa nay ở nông thôn tập tục là vậy, chỉ cần đính hôn coi như là người trong nhà. Vì thế Lưu Lộ ở phòng Đại Bảo cũng là chuyện đương nhiên.
Khi anh ấy không ở nhà, Lưu Lộ cũng thường sẽ tới ở hai hôm, đều ở trong phòng anh ấy, sớm quen rồi.
Chu Tiểu Vân quá quen thân với chị dâu tương lai Lưu Lộ, không hề buồn chán, hai người cười cười nói nói rất náo nhiệt.
Nhị Nha nói ngọt, nhìn thấy Lưu Lộ là gọi “Chị dâu ” “Chị dâu “, khiến Lưu Lộ ngượng ngùng: “Còn chưa chính thức kết hôn mà, em cứ gọi chị là chị Lưu Lộ tỷ thôi!”
Nhị Nha cười hì hì nói: “Kết hôn dù sao là chuyện sớm hay muộn, coi như em tập gọi trước cho quen.”
Được cái Tiểu Bảo vẫn gọi “chị Lưu Lộ”, làm cô đỡ xấu hổ hơn.
Lưu Lộ thầm đếm thời gian trong đầu, Chu Chí Lương, sao anh chưa về?
Chương 402: Ngạc Nhiên
Đại Bảo trưa hai tám tháng chạp mới về đến nhà.
Anh liếc mắt nhìn qua đã thấy Lưu Lộ mỉm cười đứng trong sân, lập tức kích động ôm cô vào lòng.
Thời gian hai người gặp nhau ít đến đáng thương, chủ yếu vì thời gian rảnh của Đại Bảo quá ít, gần như không có thời gian trở về.
Cũng may Lưu Lộ làm giáo viên, ngày nghỉ rất nhiều. Cô ngồi xe khách đến thành phố N tìm Đại Bảo, khiến thời gian ở bên nhau của hai người nhiều hơn.
Bấm đốt tay tính, cách lần trước gặp mặt gần hai, ba tháng. Thảo nào Đại Bảo kích động như vậy.
Chu Tiểu Vân hé miệng cười, muốn mở miệng nhắc anh trai ba mẹ bà nội vẫn đứng đây này!
Nhị Nha sớm lên tiếng: “Anh cả, anh và chị dâu muốn thân thân cũng nên vào phòng chứ! Không sợ thiếu nữ vị thành niên như em nhìn sẽ đỏ mặt à.”
Lưu Lộ xin lỗi thoát khỏi vòng tay Đại Bảo, lườm anh một cái, mặt đỏ rần.
Đại Bảo trợn trắng liếc Nhị Nha: “Em mà là thiếu nữ vị thành niên à! Sang năm em mười chín tuổi rồi!”
Nhị Nha cười hì hì: “Chưa qua sinh nhật mười tám tuổi, em vẫn được tính là thiếu nữ vị thành niên. Được rồi, đến sinh nhật em, các anh chị đều phải gửi quà qua bưu điện về cho em đấy, cho nợ cũng được.”
Tiểu Bảo vỗ vai con bé: “Con nhóc ranh mãnh này, em nói nhiều quá đấy.”
Khoảnh khắc người một nhà sum vầy luôn tốt đẹp.
Chu Quốc Cường nhìn bàn ăn đông đủ, trong lòng đặc biệt thỏa mãn. Lúc này tự nhiên không thể thiếu rượu, Đại Bảo và Tiểu Bảo còn có Chu Tiểu Vân, Lưu Lộ đều rót rượu, người một nhà qua bữa trưa không ngờ uống hết hai bình rượu đế.
Chu Quốc Cường đập vỡ vỏ chai nói: “Ngọc Trân, em lấy thêm một bình lên đây.”
Triệu Ngọc Trân thấy cả nhà đều vui vẻ nên cầm hẳn hai bình rượu lên.
Chu Tiểu Vân cười nói: “Mẹ còn lấy rượu ạ! Mẹ không sợ bọn con uống say hết à.”
Tiểu Bảo cầm chén rót rượu cho Chu Tiểu Vân: “Chị, hiếm có dịp cả nhà quây quần, vui vẻ như vậy, một năm có mấy ngày. Uống say cũng không sao, dù sao buổi chiều không có việc gì làm. Ngủ một giấc dậy lại uống tiếp.”
Đại Bảo rượu vào hưng phấn tăng vọt, bắt Tiểu Bảo cũng rót cho anh một chén nữa. Thực ra, trong bốn anh chị em, tửu lượng Đại Bảo thấp nhất. Ngược lại, tửu lượng Tiểu Bảo tương đối khá.
Nhị Nha nháo đòi uống rượu, bị Chu Quốc Cường cản: “Con chưa có thành niên không được uống, đợi con qua mười tám tuổi đã.”
Nhị Nha năn nỉ nói: “Con đã mười tám, hai ngày nữa con mười chín rồi mà!”
Chu Quốc Cường trợn mắt: “Nãy trong sân không phải con nói chưa qua sinh nhật mười tám con vẫn là thiếu nữ vị thành niên sao?”
Chu Tiểu Vân, Đại Bảo, Tiểu Bảo cười như điên, cái này gọi là tự cầm đá đập chân mình!
Nhị Nha mếu máo, đành phải đôi mắt trông mong nh