Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh
Tác giả: Thanh Thanh Tử Khâm
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213990
Bình chọn: 8.00/10/1399 lượt.
y, qua một lúc lâu sau, cô mở phần hộp thư tin nhắn. Trên di động hiển thị rất nhiều tin nhắn chưa được mở, phần lớn đều là lời chúc mừng của bạn học cùng lớp mới và cũ, cô lập tức bấm xem và trả lời từng cái. Khi nhìn thấy tin nhắn của Hà Cảnh, cô dừng lại. Tin nhắn của đối phương thập phần ngắn gọn, chỉ có bốn chữ, năm mới vui vẻ. Ngay cả một dấu chấm câu dư thừa cũng không có. Cố Ninh ngẩn ra, nghĩ tới nghĩ lui rồi hồi âm trở về giống y như vậy, cũng là bốn chữ “năm mới vui vẻ”, sau đó cô nhẹ nhàng cầm điện thoại đặt trên bàn.
Nếu Bạch Thần Dục muốn biết số di động của cô, cũng không phải là việc khó gì, nhưng mà vì sao hắn lại chọn vào lúc này gọi tới?
Cố Ninh suy nghĩ nát óc vẫn không nghĩ ra được, cho nên dứt khoát cái gì cũng không tiếp tục nghĩ nữa, cô nằm trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một mảnh tối đen, chỉ có mấy ngọn đèn đường xa xa lẳng lặng thắp sáng, phồn hoa qua đi, quy về bình tĩnh, đại đa số người đã chìm vào giấc ngủ. Cố Ninh trằn trọc trăn trở mãi, làm thế nào cũng không ngủ được , sau khi giằng co hồi lâu, mới bức bách bản thân nhắm hai mắt lại.
1mimosdelicados1
– “Mày là thằng đàn ông nhu nhược, là bọn mày hại chết cô ấy.” Là giọng quát tháo điên cuồng của đàn ông.
– “Buông tay ra, có quan hệ gì đến anh chứ, đã có báo cáo điều ra rồi, chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn thôi.” Là giọng của một người đàn ông khác, nhưng nếu mang ra so sánh, giọng nói này thiếu khí thế hơn rất nhiều, còn có chút nghèn nghẹn nữa.
– “Buông tha mày sao? Mày và con đàn bà kia sẽ không có kết cục tốt đâu, tao nhất định không bỏ qua cho bọn mày! Nợ máu phải trả bằng máu!”
– “Anh nói như vậy là có ý gì? Anh nói rõ cho tôi…”
Cố Ninh đột nhiên mở to hai mắt, cuộc đối thoại vừa rồi xoay quanh đầu cô, cô ôm đầu từ trên giường ngồi dậy.
Đây là chuyện xảy ra sau khi mình chết ư? Rốt cuộc là ai, là ai tranh chấp không ngừng trước phần mộ của mình vậy?
Cố Ninh nhắm hai mắt lại suy nghĩ, nhưng cái gì cũng không nghĩ ra được, bóng dáng của người đứng trước phần mộ cô đau thương khóc lóc cũng dần dần trở nên mơ hồ.
Thì ra kiếp trước khi cô chết, ngoại trừ người mẹ số khổ của cô, còn có người không buông tay cô được, khóc đến thương tâm khổ sở như vậy, nhưng mà người đó, rốt cuộc là ai?
Cố Ninh dựa vào tường ngồi trong chốc lát, chờ trong lòng dần dần lắng xuống, mới rời giường đẩy cửa đi ra ngoài. Sau khi người một nhà ăn xong điểm tâm, Thẩm Lan theo thường lệ dắt 2 cái đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ chúc tết. Mỗi ngày phải chạy khắp nơi chúc tết, chờ đến khi hoàn toàn nhàn rỗi, đã là sau mùng 4. Trong tiểu khu cũng có hoạt động tân niên, tổ chức múa đèn rồng, rất là náo nhiệt. Cố Ninh đứng bên cửa sổ, nhìn mấy đứa nhỏ ở dưới lầu chạy múa quanh đèn rồng, không khỏi cũng cười theo, phảng phất phần vui sướng kia cũng truyền đến chỗ cô.
Khi còn nhỏ luôn muốn nhanh lớn lên, trưởng thành mới biết được, không hẳn hoàn toàn giống như những gì mình đã tưởng tượng, chỉ khi còn là đứa trẻ vô lo vô nghĩ mới thật dễ dàng thỏa mãn.
Cố Ninh thu hồi tầm mắt, đi từ từ đến chỗ sô pha, số điện thoại kia, không còn gọi tới nữa, lúc cô nhẹ nhàng thở ra, đồng thời lại có loại tư vị không thể diễn tả được bằng lời.
Sau khi hết năm Hà Cảnh cũng rời khỏi thành phố Z, hiện tại mỗi ngày lúc cô chạy bộ buổi sáng, xem như triệt để được yên tĩnh.
Trương Giai Giai từ trong phòng đi ra, trong tay cô còn cầm sách vở, nhìn Cố Ninh âm thầm đứng bên cửa sổ, cô lập tức đi qua, hỏi:
– “Làm sao vậy? Gần đây mình luôn thấy cậu có chút không yên lòng, không biết mỗi ngày cậu suy nghĩ cái gì nữa.”
– “Không có gì.”
Lúc người đi đến sô pha rồi ngồi xuống, Trương Giai Giai nghĩ tới nghĩ lui mới mở miệng:
– “Mình nhìn ra được, Hà Cảnh thật sự rất thích cậu, ừ, mình cảm thấy cậu ta rất tốt, mình đã sắp thi lên đại học rồi, mẹ nuôi cũng không phải người cổ hủ, mẹ sẽ không ngăn cấm việc yêu đương của cậu đâu.”
Cố Ninh cười hỏi lại Trương Giai Giai:
– “Làm sao cậu biết cậu ta là người tốt?”
– “Dù sao thì mình biết là được.” Dừng một chút, Trương Giai Giai thập phần đột nhiên kiên định nói tiếp: “Ánh mắt của một người không thể lừa được người khác, lúc cậu ta nhìn cậu, giống như là…”
Cố Ninh cốc một cái vào đầu Trương Giai Giai, cười đánh gãy lời của đối phương:
– “Đủ rồi nha, mình thấy cậu a, xem phim truyền hình nhiều quá rồi!”
Trương Giai Giai còn muốn nói điều gì đó, nhưng khi cô há miệng định nói thì lại không biết phải nói gì, đã tiếp xúc với Cố Ninh trong một khoảng thời gian dài, nàng cô biết rằng Cố Ninh hiểu rõ ràng hơn so với cô, Cố Ninh so với cô thì càng thành thục hơn. Nhưng mà, làm cho cô không thể hiểu được là, vì sao Cố Ninh không chút nghĩ ngợi thì đã cự tuyệt Hà Cảnh, đem người ta ngăn cách ngoài ngàn dặm với thế giới của mình?
Hôm nay mùng 8, Trương Giai Giai phải đến trường đi học lại, Cố Ninh thì mỗi ngày bôn ba giữa hội sở và công ty chuyển phát nhanh, một năm qua đi, hiện tại hai bên đều bị vây trong thời kì cao điểm, khách sạn bên hội sở đã được đặt trước hết tháng giêng, công ty chuyển phát nhanh cũng tăng thêm xe vậ