Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh
Tác giả: Thanh Thanh Tử Khâm
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211891
Bình chọn: 7.00/10/1189 lượt.
nhân cũng sẽ bắt đầu quét vôi, sơn tường, có thể hoàn thành rất nhanh, hôm sau chắc có thể khai trương rồi, cùng lắm ngày kia hẳn là được, không xê xích gì nhiều.
Cố Ninh cúi thấp đầu, lộ ra một cái cổ trắng nõn, ánh sáng chiếu lên, phảng phất có thể nhìn thấy đến từng sợi lông tơ nhỏ mịn, Ninh Ngật không thể tự chủ mà dán mắt vào nhìn.
Chính hắn vào lúc nào, phát hiện người bên cạnh không giống như trong ấn tượng của hắn, sau đó thì sinh ra tò mò, từng chút một tiếp cận. Mà đến bây giờ, chính mình cũng không thể phân biệt, đối người bên cạnh đây là hứng thú hay là bởi vì tò mò, hoặc là bởi vì cái gì đó khác?
Có thứ gì đó trở nên bất đồng, giống như trong lúc vô tình, một hạt giống lặng lẽ rơi xuống, chuẩn bị nảy mầm.
Lúc Thẩm Lan mở cửa bước vào nhà, nhìn thấy Cố Ninh vẫn cúi thấp đầu tính toán thứ gì đó, mà Ninh Ngật thì đang dán mắt vào TV, hai người ở chung ngược lại cũng khá hòa hợp, bà đổi giày, đem đồ ăn vừa mua bỏ vào phòng bếp, đi ra vừa cười vừa hỏi:
– “Các con đói bụng chưa? Mẹ sẽ đi nấu cơm ngay bây giờ, Ninh Ninh, con đừng cúi đầu cúi cổ làm việc của mình nữa, nói vài câu với Ninh Ngật đi.”
Cố Ninh ngẩng đầu, chỉ biết là vừa nãy Thẩm Lan hình như có nói gì đó với cô, nhưng cô không nghiêm túc nghe rõ đối phương nói những gì, cho nên có chút ngây thơ lên tiếng:
– “Hả?” Cô theo bản năng đưa mắt nhìn Ninh Ngật.
Khóe môi Ninh Ngật cong lên, hắn rất ít khi nhìn thấy bộ dáng ngốc nghếch của Cố Ninh.
Tuy rằng chỉ có ba người, nhưng Thẩm Lan lại làm một bàn đồ ăn không sai biệt lắm, tính cách của Ninh Ngật rất sáng sủa, miệng cũng ngọt, khoa trương khen đồ ăn nấu tốt ăn ngon, dỗ cho Thẩm Lan vui đến không khép miệng được. Ngay cả Cố Ninh cũng không nhịn được mà nở nụ cười.
Ba người ăn cơm xong, Thẩm Lan lại đem ra một chén chè đậu xanh mát gan giải nhiệt, bảo Ninh Ngật ăn xong rồi hẵng đi.
Chờ đến lúc Ninh Ngật rời khỏi nhà Cố Ninh, không sai biệt lắm đã 7 giờ tối.
Thẩm Lan thấy Cố Ninh đứng dậy muốn đi, bà nghiêng đầu từ trong phòng bếp nhìn ra ngoài:
– “Ninh Ninh, Ninh Ngật không phải đã nói sẽ du học ở nước ngoài sao? Người khác đã cố ý đến thăm con, con cũng nên tiễn người ta đi.” Dừng một chút còn nói thêm: “Ninh Ngật, về sau có được nghỉ trở về, nhớ đến đây ăn cơm cùng dì nhé, không cần khách khí.”
Ninh Ngật cảm thấy trong lòng ấm áp, đáp:
– “Cám ơn dì.”
Lúc này bầu trời đã bắt đầu tối đen, ánh đèn đường màu cam nóng ấm chiếu trên người Ninh Ngật, áo sơ mi trắng nhuốm lên một tầng ánh sáng vàng vàng. Cố Ninh tiễn Ninh Ngật ra khỏi tiểu khu.
Bên đường cái, Ninh Ngật vươn tay vẫy một chiếc taxi, hắn mở cửa xe ra, lúc chuẩn bị bước vào, đột nhiên quay đầu nhìn Cố Ninh.
Lúc này vừa vặn có một chiếc xe bồn tưới nước gần đó, bọt nước văng tung tóe khắp nơi, làm ra một tiếng vang thật lớn, Cố Ninh lảo đảo lùi vài bước, tránh cho bị nước văng làm bẩn giày.
Đồng thời, tiếng động này vang lên, cũng che lấp mất giọng nói nho nhỏ của Ninh Ngật, thậm chí vào lúc này, Cố Ninh cũng không có chú ý đến người trước mắt vừa mới cử động môi.
Chờ sau khi tất cả yên tĩnh trở lại, Cố Ninh nhìn vẻ mặt tràn đầy chờ mong của Ninh Ngật nhìn mình, cô sửng sốt hỏi:
– “Vừa nãy bạn muốn nói gì với mình sao?”
– “Không có, mình chỉ muốn nói với bạn là hẹn gặp lại.”
– “Ừ, hẹn gặp lại.”
Ninh Ngật lên xe, đóng cửa, nhìn người đứng cửa sổ, vừa nãy thật vất vả mới cố gắng lấy được chút dũng khí, hắn không thể mở miệng nói lần thứ hai được.
Ninh Ngật nhìn phong cảnh đang chạy lùi ngoài cửa xe, ở trong lòng nhẹ nhàng thở dài một tiếng. Hắn vẫn còn có thể trở về, bây giờ hắn đã muốn ra nước ngoài rồi, cho dù có mở miệng nói thì thế nào chứ?
Cuối cùng nhất định có một ngày, hắn sẽ trở lại, đem những lời ngày hôm nay muốn nói, nói ra một lần nữa, đến lúc đó, không biết Cố Ninh sẽ có phản ứng gì?
4a1948ec_7790fc3d_49e3413a_4b44bdbf_467976cko9hdq4re-11
Xe taxi biến mất ở chỗ rẽ, Cố Ninh mới thu hồi tầm mắt, không nhanh không chậm trở về nhà, lúc này không có ánh trăng, gió thổi trên người có chút lạnh lẽo. Cô đi tới dưới lầu, bước chân đột nhiên dừng lại. Một lần nữa thật ngoài ý muốn cô lại nhìn thấy Cố Xuân Sinh.
Cố Xuân Sinh và Thẩm Lan không biết đang nói chuyện gì, tiếng nói rất lớn, người đi đường chung quanh liên tiếp nhìn ngó lại chỗ hai người bọn họ.
Cố Ninh bước nhanh hơn tiến về phía trước, nhìn Cố Xuân Sinh, trong giọng điệu nói chuyện mang theo nồng đậm xa cách:
– “Ông lại tới đây làm gì nữa, Cố tiên sinh? Tới để đàm phán việc bồi thường à?”
Thiên kim của Phó thị trưởng leo lên chức tiểu tam, ỷ vào người cha làm chức cao, hành vi kiêu ngạo hống hách coi thường luật pháp, trong các diễn đàn mạng tạo nên làn sóng phản đối không nhỏ, chi phí ăn mặc của Dương Mộng Đình đều bị người ta có tâm lột trần, bao gồm nhà, xe, thẩm mỹ viện mở tại trung tâm thành phố đã không mở cửa kinh doanh suốt 1 tuần qua. Bao nhiêu chi phí ăn ở, không thể nào do một gia đình làm quan thanh liêm cung ứng được.
Quan trọng hơn, thiên kim của Phó thị trưởng thế nhưng còn cho người đến đập cửa tiệm của vợ trước – là vợ trước