kiểm tra.” Lưu Vũ chạy lên ôm lấy cô.
Lúc này, Giai Giai cũng đã chạy tới, còn có Tiểu Ngư cũng chạy theo tới. Giai Giai lo lắng hỏi: “Anh à, chị dâu sao rồi?”
“Bị ngã, anh mang cô ấy đến bệnh viện kiểm tra, chân của cô ấy từng bị thương, không thể lại có vấn đề.”d:đ:l:q:đLưu Vũ suy nghĩ một chút, nói với Giai Giai, “Em đỡ chị dâu của em đi, anh lái xe đến đây.”
“Anh, vậy anh ôm chị dâu đi ra ngoài đi, em đi lấy xe.” Giai Giai xung phong nhận việc nói.
Lưu Vũ nghi ngờ nhìn cô: “Em có bằng lái xe sao?”
“Em có cũng lâu rồi, chỉ là không có cơ hội thử mà thôi.”
Lưu Vũ cau mày nói: “Mới vừa thi bằng lái em cũng dám chạy sao? Anh cũng không thể lấy tính mạng của mình ra để cho em tập luyện, anh ôm đi ra ngoài, xe anh tự lái.”
Hai anh em chỉ lo nói chuyện, không thấy lúc này gương mặt của Từ Nhan đã đỏ như quả hồng. Toàn bộ cuộc nói chuyện của bọn họ truyền vào trong lỗ tai của cô không sót một chữ, Giai Giai gọi là “anh trai”, không sai, cô ấy đúng là gọi anh trai. Cô len lén đưa mắt nhìn hai người, quả thật trên mặt hai anh em có chút giống nhau, lần này xem như hiểu lầm lớn, hiểu lầm lớn rồi.
“Chị dâu, chị làm sao vậy? Sao mặt đỏ vậy, có phải là bị bệnh hay không?” Đột nhiên Giai Giai đưa bàn tay lên cái trán của cô.
“Không có, không có, chị chỉ là . . . . .” Từ Nhan vùi vào trong ngực Lưu Vũ, lại suy nghĩ một chút rồi nói, “Anh không cần ra ngoài lấy xe, xe của em ở trong tầng hầm này rồi.” Nói xong, từ trong túi lấy chìa khóa xe ra.
Bởi vì Lưu Vũ chuyện bé xé ra to, kiên quyết phải đưa cô đến bệnh viện, cho nên kế hoạch đi dạo phố với Tiểu Ngư hoàn toàn phá sản, Tiểu Ngư cười nói: “Không sao, cậu đi bệnh viện trước đi, chân quan trọng hơn, chuyện đi dạo phố sau này hãy nói.”
Ngồi ở trong xe của mình, xe do Lưu Vũ lái, cô và Giai Giai ngồi ở hàng ghế sau. Trong chiếc xe Hummer rộng rãi, không hề làm cho các cô cảm thấy căng thẳng, Lưu Vũ mở nhạc lên.
Từ Nhan nhìn sau lưng của Lưu Vũ, nhỏ giọng hỏi Giai Giai: “Hai người thật sự là anh em sao?” Không phải là cô không tin, có điều chuyện này thay đổi quá nhanh, trong khoảng thời gian ngắn cô không thích ứng kịp.
“Chị dâu, sao chị có thể nghi ngờ được, anh ấy đúng là anh ruột của em.” Giai Giai ra sức bảo đảm.
“Vậy tại sao trước đây em không nói quan hệ của hai người cho chị biết, làm chị. . . . . .” Rất hiếm khi cô cảm thấy lúng túng và khó chịu, dù sao nghi ngờ lung tung người khác là không đúng, cô còn phát cáu với Lưu Vũ nhà người ta.
Giai Giai mở trừng hai mắt, rất vô tội nói: “Em nói rồi, chính vào lúc nghiệm chứng bạn tốt đã viết là em gái của Lưu Vũ, chị thông qua, em cho rằng chị đã biết rồi.”
Từ Nhan cảm thấy mình thật mất mặt, lúc ấy bởi vì vội vàng, cho nên cũng không có nhìn rõ Giai Giai viết cái gì, nên bây giờ mới tạo thành chuyện xấu hổ thế này. Nhìn lại Giai Giai, gương mặt lo lắng và đơn thuần của cô ấy, cô gái như thế làm sao có thể khiến cho người ta không thích được?
“Nếu không phải do em nói chuyện lấp lửng, Tiểu Nhan sẽ hiểu lầm sao?” Lưu Vũ vẫn luôn yên lặng lái xe, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng.
Bị anh trai nói như vậy, Giai Giai giống như quả bóng cao su xì hơi, nhất thời lặng yên xuống, trong lòng thầm nói: “Em còn không phải là vì anh sao?” Nhưng cô không dám nói lớn tiếng, chỉ là bĩu môi, không nói câu nào nữa.
Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra một lúc, nói không có gì đáng ngại, có điều lúc ngã xuống khiến các khớp xương bị lệch một chút, nhưng không sao, chỉ cần không mang giày cao gót nữa là được. Sau khi trở về, Lưu Vũ nói: “Ngay cả bác sĩ cũng nói như vậy, giày này em không thể mang rồi. Giai Giai, ném giày này đi.” Anh có một sự thù hận nói không ra lời với giày cao gót, đều tại nó mới khiến cho cô bị thương, cho nên làm thế nào anh cũng không thích đôi giày này được.
“Anh làm gì vậy? Em không có giày thì sao đi đây?” Từ Nhan ngăn cản hành động lỗ mãng của anh. diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn
Lưu Vũ nhìn cô, nói một câu: “Anh ôm.”
Giai Giai ở phía sau che miệng cười, một anh trai không nóng không lạnh và một chị dâu nóng nảy, thật đúng là trời sinh một đôi, không mài ra lửa cũng khó.
“Em cười cái gì?” Từ Nhan và Lưu Vũ đồng thời nhìn về phía Giai Giai, trăm miệng một lời nói . Lời vừa ra khỏi miệng, hai người nhìn mặt nhau.
“Anh trai, chị dâu, chúng ta có thể lên đường được chưa?” Giai Giai nhịn cười, hỏi rất nghiêm túc.
Lưu Vũ không nói hai lời, ôm lấy Từ Nhan, tùy tiện cởi giày cao gót trên chân cô ra, ném cho Giai Giai, nói: “Vật này tạm thời cho em giữ.”
“Lưu Vũ anh làm gì vậy? Em có nói cho anh ôm sao?” Từ Nhan kháng nghị.
“Bắt đầu từ bây giờ, chồng chưa cưới anh đây sẽ phụ trách vấn đề đi lại của em.” Lưu Vũ cũng mặc kệ không thèm để ý sự giãy giụa của cô, vững vàng ôm lấy cô, ước lượng cân nặng của cô, nhiều nhất cũng chừng 100 cân (50kg), trong lòng nghĩ: quá gầy, phải bồi bổ cho cô thật tốt.
Từ Nhan kêu la: “Lưu Vũ, anh không thể cợt nhã em như vậy, nếu không em không thèm để ý tới anh nữa!”
“Đây là chuyện chồng làm với vợ, sao có thể gọi là cợt nhã? Đây gọi là chuyện thiên kinh địa nghĩa (*).” L