Polaroid
Đã có anh trong nỗi nhớ của em chưa?

Đã có anh trong nỗi nhớ của em chưa?

Tác giả: ZuzuLinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325743

Bình chọn: 8.00/10/574 lượt.

h. Nó rất đơn giản nhưng vô cùng cần thiết.”Không ai nghe tôi nói.“Mấy thứ kia vào quán ngồi ăn còn check in được, ở gian hàng ai thèm mua? HẢ?”Thế mà Vũ nói thì có người nghe, thậm chí là cả lớp. Vì lời nói của cậu ta nặng như cục sắt, hoặc do tiếng nói của tôi nhẹ tựa lông hồng. Cuối cùng đề nghị của tôi đã được để ý tới và sau rất nhiều “chông chênh” nó nhận được sự đồng thuận của các bậc “bô lão”.Tôi chỉ việc ra đại lý mua café gói, trà túi, mua chanh và số lượng lớn ống hút kèm cốc giấy, cộng thêm việc đặt sữa đậu nành. Xem ra không phải đắn đo nhiều, vì thế tôi sớm tập trung vào việc học.Đang ngồi làm Lý ngon ơ, bút bi hết mực, tôi chạy xuống căng tin mua trước khi vào tiết. Khi mua về, tôi có nghía qua lớp B1 với sự tò mò của… con gái. Nếu nhìn thấy cậu ấy sẽ chạy luôn về lớp, còn nếu không thì cứ đứng nhìn cho thấy. (>___<)Lần này tôi thấy ở phía dãy hành lang, giữa lớp B1 và cầu thang, Lệ Quyên đưa tay lên khóe mắt, còn Phong khẽ đặt ngón tay lên bờ vai run run, để Quyên quay người lại ôm chầm lấy cậu.Tôi chưa bao giờ được như thế, ngày trước, kể cả việc nắm tay, cậu ấy chỉ cho chúng tôi mỗi đứa nắm một lần.Vì sao thế? Cậu nói cho tớ biết được không, Phong Anh?Mặt mày xám xịt, tôi quay về lớp. Lệ Quyên về sau tôi chừng hai phút, bạn ấy xuống bàn chuyện trang phục cho vở kịch cùng Vũ, có cười với tôi bằng một cái nhìn lướt qua với vẻ tự phụ lộ liễu.

CHƯƠNG 27

Chương 27:

Mới bốn giờ chiều mà trường tôi đã đông vui, í ới tiếng nô đùa của các bạn. Tổng cộng hơn ba mươi lớp dựng trại cùng gian hàng xung quanh sân trường. Lớp tôi may mắn xí được vị trí đẹp, ở dãy giữa gần sân khấu lớn. Lều trại được quây bằng vải bạt, cổng thiết kế cầu kỳ, hầu hết lớp trưởng và lớp phó đặt sẵn, chúng tôi chỉ làm phần trang trí còn lại như thổi bong bóng, dán giấy màu, ghép chữ. Tới năm giờ trường sẽ mở cửa thu vé để các bạn học sinh trường khác giao lưu, đồng thời mua các thứ từ học sinh trong trường.

Đức vác từ đâu được bộ loa để trong trại, trong lúc chờ đợi chương trình khai màn, mấy cậu con trai bật nhạc xập xình và nhảy tưng tưng:

“Lên là lên là lên là lên/ Lên nóc nhà là bắt con gà…” (@___@)

Vui đến độ bọn lớp khác cũng lắc lư theo.

Tôi chuẩn bị trà chanh và các thứ sẵn, khi cần chỉ việc rót nước sôi hoặc bỏ đá vào cốc giấy, hy vọng sự nghiệp buôn bán thuận lợi, chỉ cần hoàn vốn, không mong gì hơn. (>__<)

Lớp B2 bên cạnh bán đồ handmade, chìa khóa, vòng vèo các thứ; lớp B4 thì bán tranh ảnh bóng đá, ca nhạc thập cẩm các thể loại. Thấy lớp tôi có gánh nước giản dị họ bất ngờ lắm. (>___<) Bên B1 chung vốn với lớp 12A1 mua bán sách cũ, hay thì hay thật nhưng chắc ế, bọn lớp tôi đánh giá vậy.

Lớp Mai Mít cung cấp dịch vụ vẽ hình chibi, nó tung tăng sang bên lớp tôi khoe khoang, trông thấy bạn bè nai lưng làm việc, nó khen được một câu, bảo tôi ra dáng… người giúp việc. Hichic.

Đội kịch còn đang trang điểm và chuẩn bị cho vở diễn mở màn nên chưa xuất đầu lộ diện. Phong cũng đi đâu mất tiêu luôn, lúc mới dựng trại tôi còn thấy cậu ấy buộc dây trại lớp mình, sau đó không thấy nữa.

“Mày pha thử nước tao uống xem có nuốt nổi không?”

“Lâm Anh cho tôi hai cốc nước!”

Mai Mít nhìn tôi, trong khi tôi giật mình nhìn hai người đối diện. Là Lệ Quyên và Phong, bạn ấy quàng tay Phong của tôi và còn khoác áo đồng phục của Phong lên người nữa. Ừ thì biết Quyên vận váy hai dây, trời đang lạnh, nhưng sao tôi không thích. Tôi nhìn Phong, cậu ấy khác ngày xưa trong kí ức của tôi quá.

Ngày đó Phong bắt tôi cầm cái áo khoác của cậu ta để chạy huỳnh huỵch đuổi nhau với tụi thằng Phú, chỉ đưa mình tôi cầm vì nó hôi rình và ướt đẫm mồ hồi.

Lại nghĩ tới ngày xưa, do đó ly nước chanh trên tay bị đổ ngập nước mà tôi không hay, để đến khi Phong nắm lấy quai và dựng bình nước lên tôi mới vội vã rụt tay lại. May không phải nước nóng.

Tôi pha hai ly nước mới thì Lệ Quyên nói không uống nữa, bạn ấy kéo Phong của tôi đi một vòng xem hoạt động các lớp khác.

“Quyên uống nước chanh hát cho trong giọng.”

Phong quay lại nhận hai ly nước trên tay tôi, cậu uống cạn một ly trước khi bỏ đi, ly còn lại sau cuối cũng mình cậu ấy uống hết.

“Mày uống nốt nè!”

Tôi đưa cốc nước chanh ban đầu cho Mai Mít, lòng buồn thiu.

“Độc ác, mày pha hỏng ly này rồi bắt bạn uống?!”

Tôi giật lại ly nước và uống một hơi, sau đó nó uống phần còn lại. Đột nhiên nó nói:

“Tao nghĩ mày nên chọn Vũ.”

“Gì cơ?”

Mai nhắc tới Vũ và sự lựa chọn, không giải thích gì thêm nó trở về lớp luôn. Mắt tôi dường như vướng hạt bụi.

“Có loa cơ à, karaoke ngay tại chỗ luôn!”

“Hát thì hát! Tao quất trước!”

“Để tao!”

Tụi con trai lớp tôi tranh giành mic, loa cắm vào di dộng để tìm bài, tôi đành gạt nỗi buồn nho nhỏ của mình sang bên, trong không khí vui vẻ tôi sao lại muốn khóc được, bắc ghế ngồi một chỗ hóng, rồi lại nghĩ vởn vơ.

CHƯƠNG 27 (2)“Ông Vũ biết hát á? Hát cho ai nghe được?”“Cho người tao muốn cho nghe! E hèm! Chúng bay trật tự nghe đại ca hát!”Vũ đứng giữa lớp, tóc vuốt keo dựng ngược như vừa gội, quây xung quanh bởi các bạn, cậu ấy ra trại lúc nào không biết, mặc á