XtGem Forum catalog
Đại ca học đường

Đại ca học đường

Tác giả: MiuNuxi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325983

Bình chọn: 7.5.00/10/598 lượt.

n cô. Cái nhạc chuông này cô đã từng cài trong điện thoại anh và giọng nói này cũng chính là giọng của cô.

“Này! Sao cô lại nghịch điện thoại tôi?” Anh tức giận mà nhìn cô “Tôi chỉ xem thôi mà! Không cần nổi cáu đến như vậy đâu!” Cô thè lưỡi tinh nghịch trêu tức anh, không lâu sau chiếc điện thoại của anh reo lên và cái nhạc chuông đó đã phát ra làm anh vừa bất ngờ vừa tức giận.

Nhưng khi anh điềm tĩnh nghe điện thoại xong liền vội vàng gác máy và quay sang quát cô “Vylee! Cô cài cái quái quỷ gì thế hả?” Nhưng khi vừa dứt lời anh mới biết mình chỉ vừa nói với khoảng không trước mắt vì cô đã chạy biến đi từ lúc điện thoại anh rung lên rồi.

Sau này anh đã cài lại nhạc chuông nhưng không hiểu sao mấy hôm nay lại muốn dùng nhạc chuông đó cho nên đã cài lại. Nhìn chiếc điện thoại khẽ rung và tiếng nhạc chuông đó khiến anh bất giác giật mình, có một linh cảm không tốt đang diễn ra. Nhẹ nhàng mà bắt máy.

“Zinjee! Cậu mau ra đi! Vylee sắp bay về nước rồi!”

CHƯƠNG 60: CHƯƠNG KẾT

Một lần thôi nhé, anh hãy khóc đi!

Để biết con tim mình đã cố gắng quá nhiều.

Phải tập cho quên ngày tháng bên nhau.

Tập cố quên em dù vẫn muốn em về bên anh.

Nhạc chuông bài hát “Mình yêu nhau bao lâu” vang đều bên tai. Vylee bất chợt giật mình, cô cài bài nhạc này sao! Chính cô cũng không nhớ, nhẹ nhàng lấy điện thoại ra xem. Màn hình điện thoại nhấp nháy, cô nhìn rất lâu, đôi mày thanh tú khẽ chau lại. Ánh mắt chứa một tia hỗn tạp khôn cùng. Cái tên đang phát sáng đó khiến lòng cô chặn lại “Zinjee!” Cô khẽ mấp máy môi.

Đã từ bao giờ cái tên này trong điện thoại cô là một điều xa lạ, có lẽ đã rất lâu rồi nó đã trở thành xa lạ. Khẽ thở dài, cái gì đã qua cô không muốn nhắc lại. Dù sao chỉ qua chiến bay hôm nay nữa thôi thì tất cả sẽ lại kết thúc. Cô sẽ đặt một dấu chấm ở đây và bắt đầu lại một cánh cửa mới ở thế giới kia.

Vylee không nói gì, cất điện thoại vào túi sách. Cô quay qua nhìn mọi người “Ai đã thông báo cho anh ấy?” Vylee dò xét nhìn xung quanh. Tất cả đều im lặng, cô cũng không muốn tra hỏi nữa vì giờ đã là vô nghĩa rồi. Vylee im lặng mà nhìn ra hướng khác, nét u buồn hiện rõ trong đáy mắt.

Ở sân bay, có một người đã lặng lẽ rời khỏi.

……………….

Anh sẽ không tìm được em nữa đâu.

Em đã đi về một nơi xa lắm.

Nơi mà anh sẽ không thể nhìn thấy được nữa.

Tất cả rồi sẽ kết thúc tại đây.

Tạm biệt anh! Người em thương.

Zinjee cố sức mà chạy đi ra sân bay, sự gấp gáp đến mức ngay cả taxi cũng không kịp gọi mà cắm đầu chạy đi. Cô muốn rời xa anh, thật sự muốn rời xa anh! Chưa bao giờ anh thấy tim mình đau như lúc này! Cảm giác này nghe như nhịp thở chậm lại đến không thể thở nỗi.

Bất chợt anh nhớ về cô, nhớ về hình dáng nhỏ nhắn cứ thích chạy lon ton theo mà gây sự với anh “Zinjee! Cho tôi xin cái vé đó đi!” Vẻ mặt nũng nịu đó của cô khiến anh rung động rồi ngay cả khi cô tức giận mà cảnh cáo.

“Zinjee! Đừng gây sự với tôi nữa có được không?”

“Zinjee!”

“Zinjee!”

“Zinjee!”

Tiếng nói của cô như vẫn vang bên tai anh, những ký ức trước đây cứ lần lượt hiện về. Người con gái có nụ cười tinh nghịch và trong sáng đó giờ đang muốn rời khỏi anh. Đã thật sự muốn rời khỏi anh rồi. Anh còn nhớ câu nói cuối cùng cô nói với anh “Khánh Phong! Tôi phải đi rồi! Tạm biệt!” Không! Anh không muốn nhớ nữa! Với anh giờ đây nó thật kinh khủng.

Anh không muốn cô rời khỏi anh vì anh biết nếu lần này cô đi thì mãi mãi anh cũng sẽ không gặp được cô. Người con gái đó đã muốn từ bỏ sẽ không để ai nắm lại nữa rồi, tim anh chợt rỉ máu. Tại sao khi cô nói những lời đó anh lại không nhận ra rằng cô muốn rời đi. Tại sao khi cô nói những lời đó anh lại thờ ơ cứ xem như bình thường. Tại sao khi mấy hôm nay cô thay đổi thái độ anh lại không nghĩ ra cô đã có ý định muốn đi và tại sao đến bây giờ anh mới biết trong lòng anh, cô thật sự rất quan trọng.

Cảm giác bất an xâm chiếm đáy lòng anh, sự bất lực đến cạn kiệt. Cảm giác này mấy năm về trước anh đã có, đó là lần mẹ anh mất và người con gái anh yêu thương rời đi. Nhưng lần này anh thật sự đau đúng nghĩa! Là đau đến bất lực. Hoàng hôn buông ánh chiều tà, phản chiếu quanh đây là hình bóng một người con trai đang gấp gáp mà chạy đi.

Chạy được một lúc anh chợt dừng lại, đưa mắt nhìn hình bóng trước mắt. Đôi mắt ẩn hiện một tia phức tạp.

……………

“Vylee! Đến giờ lên máy bay rồi!” Haly buồn hiu nói với cô. Cả nhóm nhìn cô đầy tiếc nuối “Cậu thật sự phải đi sao? Không ở lại được à?” Royjee đưa cặp mắt ngấn nước mà nhìn cô. Các cô hiểu Vylee rời đi vì lý do gì? Dù mọi chuyện cứ diễn ra như chỉ hai người họ biết nhưng thật ra cả nhóm đều biết. Chỉ đơn giản là vì họ là bạn thân của nhau nên khó có gì qua mắt được họ. Tình bạn của họ thân đến nỗi chỉ cần như đối phương nghĩ gì thì tất cả đều biết.

Vylee im lặng nhìn cả nhóm, một nụ cười nhẹ nở trên môi “Thôi nào! Đừng khóc! Tớ chỉ đi một thời gian thôi! Khi nào nhớ tớ thì qua thăm ha!” Vylee dịu dàng xoa má Royjee và Haly rồi cười nhẹ.

“Có thật là em chỉ đi một thời gian thôi không?” Yue chợt nói khiến Vylee bất giác giật mình. Cô rời tay ra khỏi má Haly và