này sau này vẫn là địa bàn của các người , hi vọng một ngày nào đó cô đạt thành tâm nguyện , sẽ không bao giờ có người lấn áp các người nữa !” Sau đó dẫn đầu đi về phía cửa .
Một câu nói muốn cắt đứt sao ? Trình Thất nắm chặt quyển sổ nhỏ , lại một lần nữa lọt vào vực sâu , biết rõ còn hỏi : “ Muốn về Anh quốc ?”
Lạc Viêm Hành dừng lại chân , gật đầu một cái : “ Không sai !”
Lỗ mũi giống như bị giấm chua , nước mắt tuôn ra như thác nước , đây coi là cái gì ? cô vốn là đáng chết , lại không giết , còn cho cô tất cả tiền , nói gì là cô gái đẹp nhất thế giới , làm cho người ta hiểu lầm như vậy , trầm mê thật sâu lại phủi mông chạy lấy người , còn chủ động hôn , ôm ngủ chung , có thể quá tùy tiện hay không ?
Hay la trong lòng anh , Trình Thất cô chính là một người tùy tiện ?
Dù sao cũng sắp mỗi người đi một nhả rồi , trong lòng có gì không nhanh chóng phát tiết , tương lai chỉ có hối tiếc , nắm sổ tiết kiệm , xông lên trước đạp một phát , thân hình cao lớn thành công ngã xuống sàn , tự cởi lên , một quyền đánh úp về phía khuôn mặt kia , sau đó điên cuồng tấn công dữ dội cho đến khi trong lòng hơi dễ chịu một chút mới níu lấy tóc người đàn ông phun nước miếng : “Vô sỉ !”
“ Umh !” Lạc Viêm Hành bị đè chặt bên dưới , chờ cô gái nổi giận đùng đùng rời ra , sau đó đứng dậy rống giận : “ Cô nổi điên làm gì ?”
Có câu nói : chết cũng để cho người ta chết hiểu , có một số việc cũng không sợ mất mặt , ít ra cũng xem là có dúng khí , xoay người nhìn ánh mắt cảu người đàn ông phun ra lửa , sải bước đi qua .
“ Cô thật sự cho rằng tôi sẽ không giết cô sao ? Cô cũng quá ngông cuồng …” Đừng nói người đàn ông bị thô lỗ đụng vào mà dừng lại , hai mắt trừng trừng , trên cánh môi đau nhói nói cho anh biết , đó không phải là ảo giác , nhưng không nhìn thấy vẻ mặt cô gái , không biết rốt cuộc đối phương muốn biểu đạt cái gì .
Trình Thất buông ra đỉnh đầu người đàn ông , lạnh lùng nói : “ Chính là như vậy , nếu như chưa từng nghĩ muốn cùng cô ấy ở chung một chỗ , cũng đừng đi trêu chọc , dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm !” Thô sơ giản lược lauy khóe mắt một cái , tự nhiên kiên quyết chạy về phía cầu thang , cuối cùng nói : “ Lên đường xuôi gió !” Đồ không có tiền đồ , đến bây giờ cũng hi vọng tên khốn kiếp này có thể sống thật khỏe mạnh .
A Nhiêm trộm dò xét thật lâu , không hiểu chủ nhân đang làm gì , nhưng nó thấy cô gái kia khóc , hơn nữa có cảm giác bị vứt bỏ , nhanh chóng bò vòng quanh cô gái , canh cửa lớn , thẳng cổ giống như lấy lòng , le lưỡi liếm nước mắt mặn mặn , tới cũng không nhìn nó thì thôi , còn dáng vẻ sắp vĩnh viễn biến mất , phổi quá đau đớn rồi .
“ Mau tránh ra !” Một cô gái nào đó tuy nói lời như thế , cũng không thật đẩy ra, mắt to trừng mắt nhỏ .
A Nhiêm bị sợ đến co rụt lại về phía sau , bò đến cạnh cửa , bày ra bộ dáng của mình thành một đống cứt , lại nhìn cô gái , ánh trăng yếu ớt , nhưng nó thấy rõ , vẫn còn đang khóc , cảm nhận được rất đau buồn , lại đem bày mình thành hoa anh túc , nhìn lần nữa .
Trình Thất không biết nên dùng vẻ mặt gì nhìn nó , cú nhìn đầu con trăn nào đó có lá gan nhỏ hơn cả lỗ kim , ở nơi đó bận rộn , mỗi lần bày ra mọt tư thế sẽ liếc nhìn cô một cái , thật có thể hiểu tính người ? Trước kia cũng không thấy nó ngăn cản cô , ngay cả nó cũng biết sắp cả đời không qua lại với nhau sao ?
Hai con ngươi to như chiếc chuông đồng của A Nhiêm nhìn chòng chọc Trình Thất , mặc dù không chọc cười được , dù sao cũng không rời đi phải không ? Tiếp tục đem lấy thân thể vụng về của mình bày tới bày lui , cuối cùng tổng kết: đây là một công việc dùng thể lực.
Lầu hai, mới vừa lấy lại tinh thần, Lạc Viêm Hành giơ tay đè lại trái tim sắp vỡ tung, lần đầu tiên nhảy cuồng loạn như vậy, đúng vậy, anh còn chưa có tỏ rõ nghi vấn trong lòng với cô, trong này nhất định có hiểu lầm, không làm sáng tỏ ngay, sợ rằng muốn hối hận thì đã muộn, nhưng cô gái đã chẳng biết đi đâu, như mất đi phương hướng xông về cửa cầu thang, cảm thấy người nọ đang ở dưới lầu, hô: “Trình Thất, cô chờ một chút!” Vịn cầu thang ba bước cũng hai bước chạy như điên.
A Nhiêm thấy cô gái muốn lướt qua nó chạy trốn, nâng lên cái đuôi đảo qua.
‘Ầm! ’
“A!” Trình Thất còn chưa kịp phản ứng, cánh tay phải đã truyền đến cơn đau thấu xương, sau khi tỉnh táo, con trăn chết tiệt nọ đã quấn quanh cô thật chặt: “Buông tao ra, A Nhiêm, mày muốn chết phải không?”
Lúc Lạc Viêm Hành chạy đến, cô gái sớm bị con vật cưng đánh ngã, ngồi xổm người xuống nhắm ngay sát mặt của Trình Thất cười khẽ: “Nếm lợi hại rồi chứ?”
“Còn nói mát? Bảo nó buông tôi ra!” Càng động, tên kia cuốn lấy càng chặt, thật sợ hơi không chú ý sẽ tan xương nát thịt, sức lực lớn đến kinh người, tên cháu trai ghê tởm, lúc này nhìn cô cười nhạo, tương lai nhất định sinh con không có lỗ đít.
Một người đàn ông nào đó biết cô gái không dễ chịu, liền phất tay ra lệnh con trăn lui ra.
Quả nhiên, A Nhiêm ngoan ngoãn buông lỏng thân thể, dĩ nhiên, không tránh được bị đánh một trận tàn nhẫn.
Sau khi Trình Thất theo thế cá chép uốn mình đứng dậy, chuyện thứ nhất chính là
