ong Hổ Hội, trong lòng đã tích luỹ không ít thù oán, thật ra chúng ta có thể hoá giải không vui trong lòng bọn họ!” Sau khi mọi người đều nhìn tới, sửa sang lại quần áo một chút, nói tiếp: “Chúng ta có thể thả bọn họ, để cho bọn họ tự duy trì chính mình đi!”
“Cái này không thể nào chứ? Là ý của Hội trưởng sao?”
“Ngộ nhỡ bọn họ liên hợp lại thì làm thế nào?”
“Đúng vậy, tuyệt đối không thể thả hổ về rừng!”
Trình Thất đã tính trước, lắc đầu một cái: “Các người nghe không hiểu ý của tôi, trước tiên để mặc cho bọn họ, chúng ta có thể để cho bọn họ nếm thử một chút không có Long Hổ Hội che chở sẽ có hậu quả gì, để cho bọn họ cam tâm tình nguyện gia nhập!”
Một ông già vỗ bàn: “Đúng vậy, những năm này Long Hổ Hội luôn bị chửi bới, trên mặt cũng không còn vinh quang, trước tiên thả bọn họ, sau đó tìm người đả kích bọn họ, Long Hổ Hội không giải quyết đả kích, để cho bọn họ tới cầu xin chúng ta, về sau bang hội thành lập không muốn gia nhập, cũng có thể dùng cách công kích bọn họ, để cho mọi người biết, Long Hổ Hội là bến cảng an toà nhất cho bọn họ, kiếm vốn là phải mất tiền, hai phần mười mua một một phần an toàn, nếu là tôi…. Tôi cũng nguyện ý!”
“Không sai, nhưng không phải sau khi bọn họ gia nhập liền thuận buồm xuôi gió, phải có đả kích lại, các người muốn ăn không, cũng phải bỏ ra chút hành động, mặc kệ gia nhập hay không gia nhập, thỉnh thoảng cũng phải đi chèn ép, sau đó do Long Hổ Hội ra mặt giải quyết, như vậy bọn họ mới có thể càng thêm tin tưởng những người đó cũng không phải do chúng ta phái ra!” Càng ngày Trình Thất càng nể phục mình rồi, cái đầu này thật tốt.
“Nhưng làm như vậy có thể quá thiếu đạo đức hay không?” Bạch Diệp Thành mở miệng.
Trình Thất khinh bỉ nói: “Vừa muốn lấy tiền người ta, vừa muốn không bị chửi bới, không thiếu đạo đức hơn sao? Như vậy ít ra bọn họ cũng sẽ không mắng chúng ta nữa, sẽ không thường xuyên tìm đến gây phiền toái, còn phải đối ca công tụng đức của chúng ta, danh tiếng Long Hổ Hội cũng sẽ tăng nhiều; các người phải biết, trên thế giới không có chuyện tuyệt đối, ngộ nhỡ ngày nào đó Long Hổ Hội gặp phải nguy cơ, theo tình hình hiện tại, các người nói bọn họ sẽ ra tay cứu giúp sao? Tôi nói cho các người biết, không thể nào, ngược lại còn có thể cùng người đẩy tường sập, nhưng làm theo lời tôi, bọn họ sẽ sợ Long Hổ Hội ngã xuống, không có cảng cho bọn họ tránh gió, lòng người bàng hoàng, như thế nào cũng sẽ kéo tới!”
“Các người cảm thấy ý định này như thế nào?”
“Tôi cảm thấy rất tốt, cô nói đúng!”
“Chúng tôi cũng đồng ý!”
Mọi người nhất trí tán thành, Hàn Dục nói: “Nếu không có ý kiến, vậy tôi sẽ thương lượng với quản sự các nơi khác, nếu bọn họ cũng đồng ý, cứ dựa theo biện pháp của Trình đại diện thực hiện!”
Lần đầu tiên Trình Thất lật đổ chính sách trước kia của Long Hổ Hội, hơn nữa được sự đồng ý, điều này nói rõ cái gì? Cô có thể làm tốt hơn so với Lạc Viêm Hành chứ, thật thoả mãn hư vinh trong lòng, ngày hôm nay tâm tình không tệ, về đến nhà liền không kịp chờ đợi ngồi vào đầu giường, thuật lại buổi hội nghị không sót một chữ: “Hơn mười bang hội nhỏ phái Ông chủ Hách đại diện đến đòi công đạo, kết quả thế nào? Còn không phải bị em đánh về nguyên hình? Dĩ nhiên, làm như vậy đúng là một loại biểu hiện tự phụ, cho nên em lật đổ đề nghị của anh, chỉnh đốn Long Hổ Hội lần nữa, hơn nữa bọn họ cũng đón nhận ý kiến của em, em biết bây giờ anh nhất định rất tức giận, ai bảo anh không có bản lãnh phản đối? Không muốn Long Hổ Hội bị thay đổi hoàn toàn, em đề nghị anh sớm tỉnh lại thì tốt hơn!”
“Hôm nay tâm tình chị Thất không tệ nha!” Tiểu Lan ôm đứa bé đi tới đi lui.
“Ừ, tạm được, Tiểu Lan, hôm nay thằng nhóc thối có ngoan không?” Nói xong cũng hào hứng ôm tâm can bảo bối vào trong ngực, hung hăng hôn một cái: “Bảo bối của mẹ, hôm nay có nhớ mẹ không? Hôm nay có ngoan hay không? Nói cho mẹ biết, có ngoan hay không?”
Đứa bé hươ tay múa chân nhếch môi: “Ngoan!”
“Ha ha, sao lại mặt dầy như thế? Tự mình khen mình, kêu cha mau dậy đi, cục cưng, gọi đi con!” Đưa đứa bé bò đến bên gối đầu người đàn ông.
Thật giống như đứa bé cũng đã quen rồi, vểnh cái mông bọc tã giấy thật to vỗ mặt cha: “Hì hì!”
Trình Thất vội vàng ngăn cản: “Không cho khi dễ cha, gọi cha, học theo mẹ, cha!”
Đùa hơn mười phút, đứa bé mới ý tứ gọi một tiếng, phát âm rất không chính xác, nhưng Trình Thất nghe hiểu được, nâng đầu chồng lên, cố nén lỗ mũi ê ẩm, vui mừng nói: “Nó đã gọi cha rồi, anh còn muốn ngủ bao lâu? Nằm như vậy, anh cũng không khó chịu sao? Em nhìn cũng phát chán, con trai còn chưa có nghe được giọng nói của anh, rất lâu em cũng chưa nghe qua, sắp quên rồi!”
“Cha…………. Cha……………” Đứa bé cũng nắm sợi tóc người đàn ông, có lần đầu tiên, thì có lần thứ hai, giống như gọi thành nghiện, vừa cười to ha ha ha vừa gọi.
Chương 87: Không Xa Không Rời (Đại Kết Cục 9)
Tiểu Lan đưa ra che miệng lại nhanh chóng chạy ra khỏi phòng ngủ, sau đó đứng ở cửa cầu thang nén tiếng khóc, cô chưa từng nhìn thấy chị Thất khóc ở trước mặt Lạc Viêm Hành, lúc nào cũng vui vẻ, thật giống như nhìn về phía m