cô gái nở nụ cười, không chút nào ghét bỏ, động tác thành thạo khác thường, giống như một người mẹ hiền chăm sóc đứa bé, lúc nhìn đến cô dùng nước sạch lau cho anh thì trong nháy mắt nước mắt như vỡ đê, chỉ có Trình Thất mới có thể đối với anh như vậy.
Chỉ có Trình Thất vĩnh viễn cũng sẽ không ghét bỏ anh, mọi chuyện suy nghĩ cho anh, khổ sở mệt mỏi đi nữa cũng sẽ không lùi bước, giống như chỉ cần anh khỏe liền có thể thỏa mãn.
Anh muốn tìm đến cô, mặc kệ trả giá bao nhiêu cũng phải tìm đến cô, nghĩ đến cái gì, cầm điện thoại lên nói: “Gần đây không phải đài truyền hình có một tiết mục giải trí rất nóng sao? Giúp tôi sắp xếp, tôi muốn tham gia! Căn dặn người phía dưới, không cần tìm nữa.” Có lẽ anh đã đoán được cô ở nơi nào.
“Đến bây giờ chồng chị Thất cũng vẫn tìm người, các người nói chị Thất sẽ trở về sao?”
Trên khan đài Truyền Hình, Ma Tử nhỏ giọng hỏi Lộ Băng, hơn nữa hôm nay thật náo nhiệt, tới thật nhiều người, thính phòng cũng ngồi đầy, dĩ nhiên, Lạc Viêm Hành cũng không bại lộ thân phận, đại đa số người đều vì thân phận thần bí và diện mạo của anh mà đến, không biết Lạc Viêm Hành muốn biểu diễn cái gì chứ?
Người chủ trì hưng phấn khác thường, nhìn khán phòng nói: “Kể từ khi chương trình xây dựng tới nay, vẫn lần đầu tiên đối mặt với hiện trường có nhiều người xem như vậy, nguyên nhân nha, dĩ nhiên có một vị khách vô cùng thần bí tới bản đài, thân phận của anh ấy tương đối hiển hách, có câu nói là giàu có có thể sánh với một quốc gia, quyền thế che trời, nhân vật như vậy tại sao lại ở chỗ này? Mà vì sao chuyên mục tiếp anh ấy? Chắc hẳn mọi người đã sớm quen thuộc vị khách này, nửa tháng trước, anh ấy đến các khu vực gặp nạn của Trung Quốc tặng món tiền khổng lồ gần chin tỷ rưỡi, vì chính là có thể bước lên khán đài này, anh ấy nói, hơn một năm trước vợ của anh ấy rời khỏi anh ấy, anh ấy rất yêu vợ mình, anh ấy muốn thông qua chương trình tìm kiếm vợ mình, có phải rất muốn hiểu rõ chuyện xưa của họ hay không? Vậy thì do vị khách của chúng ta đích thân đến hiện trường giải đáp trước khán giả xem truyền hình! Xin mời Lạc tiên sinh!”
“Bốp bốp bốp!”
Trong nháy mắt tiếng vỗ tay vang lên, tiếng reo hò liên tiếp, mặc kệ đối phương tới làm gì, dựa vào món tiền khổng lồ kia cũng một tình yêu hết sức chân thành cũng phải cho tiếng vỗ tay.
Người đàn ông xuất hiện với hai mắt bịt kín rất quái dị, đi tới chính giữa khán đài mới cầm microphone nói: “Trước tiên cám ơn mọi người cho tôi cơ hội này, cũng hi vọng lúc này cô ấy có thể ngồi xem trước TV.”
“Lạc tiên sinh ngài yên tâm, cho dù cô ấy không có xem nhưng tôi tin tưởng chuyện này cũng lan rộng cả nước, một đồn mười, mười đồn trăm, cô ấy nhất định có thể nghe thấy, hay là nói trước một chút chuyện xưa của các vị đi, để cho chúng tôi nghe một chút về mối tình khắc cốt ghi tâm! Còn có vì sao ngài phải bịt kín đôi mắt?” Rốt cuộc là cô gái như thế nào lại có thể khiến cho một người con lai dịu dàng đầy phong độ mê muội như thế? Không tiếc bỏ ra gần trăm tỷ tìm kiếm?
Lạc Viêm Hành không cười, ngược lại có chút ưu thương, sau một hồi khổ sở giãi bày nói: “Thật ra hơn hai năm trước, tôi vẫn còn là người mù, dĩ nhiên, điều bí mật này tôi nghĩ ngay cả cha nuôi tôi cũng không biết, năm tôi sáu tuổi đã bị mù rồi, cũng bởi vì chuyện này nên lúc còn nhỏ đã quen biết vợ tôi, cô ấy là một đứa trẻ không cha không mẹ, tự lo không xong, nhưng vẫn lựa chọn cứu tôi bị thương, khi đó cô ấy mới chin tuổi, luôn xin ăn ở đầu đường, vì tìm kiếm thức ăn cho tôi, thậm chí bị người khác đâm bị thương, khi đó chúng tôi sống chung được hai tháng, tôi rời khỏi Trung Quốc, lúc trở về đã là mười bảy năm sau, chúng tôi lại gặp nhay, tuy nhiên có lúc cô ấy rất vô lại, thích đầu cơ trục lợi, nhưng tôi biết cô ấy là một cô gái hiền lành, không tới một năm, chúng tôi đăng kí kết hôn trở thành vợ chồng hợp pháp, cô ấy biết tôi không nhìn thấy, cho nên những lúc rảnh rối sẽ miêu tả cho tôi nghe một số đồ vật tôi không cách nào tưởng tượng ra, đó là thời gian trước kia tôi sống vui sướng nhất, khi đó cô đang mang thai con của chúng tôi!”
Chương 90: Không Xa Không Rời (Đại Kết Cục 12)
Người chủ trì nghe say mê, không có quấy nhiễu, bởi vì miếng vải đen trên mặt người đàn ông đã bị nước mắt thấm ướt nhẹp.
“Một ngày kia, cũng là một ngày cuối cùng chúng tôi ly biệt, cô ấy ở bệnh viện sinh con, mà tôi khẩn cấp cần đi ra nước ngoài một chuyến, cô nói với tôi, nhất định phải trở về cùng cô ấy nhìn đứa bé ra đời, sau đó cùng nhau đón năm mới, tôi đã hứa với cô ấy, nhưng sau khi tôi xử lý xong tất cả công việc, không kịp chờ đợi đi lên máy bay, đã gặp phải tai nạn máy bay, não bộ bị thương nghiêm trọng, rơi vào tình trạng sống thực vật, nhưng vợ tôi không oán giận, cô ấy rất giỏi, không muốn sau khi tôi tỉnh lại không giữ được địa vị, một mực giúp tôi xử lý công việc, sợ có một ngày tôi tỉnh lại sẽ hai bàn tay trắng, tất cả mọi người bảo cô ấy nên buông tha, tôi không tỉnh lại nữa, nhưng cô vẫn kiên trì, mặc dù đang ngủ say, nhưng tôi có thể cảm nhậ
