Teya Salat
Đại luật sư và thực tập sinh

Đại luật sư và thực tập sinh

Tác giả: Mật Tiễn Bách Hợp

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324912

Bình chọn: 8.00/10/491 lượt.

nh nhíu mày, ôm chặt Lý Duy xoay người lại. Lý Duy chưa kịp phản ứng đã thấy mình bị Alan đè trên giường. Cậu ngơ ngác nhìn ánh mắt chứa đầy dục hoả của Alan, bên tai nghe thấy tiếng hít thở ồ ồ, cảm giác được như có cái gì đó cứng cứng dính lên người mình. Cậu bị doạ đến tim đập nhanh thêm mấy nhịp, liền giãy dụa muốn tránh. Alan bị ánh mắt ngây thơ của Lý Duy nhìn đến suýt kiềm chế không được, vừa định ‘hành xử’ ngay tại chỗ thì nhớ đến lời nói tối qua của cậu, sau đó bất động, vỗ vỗ má Lý Duy: “Lần này tha cho em. Lần sau còn đùa với lửa nữa thì em phải tự chịu trách nhiệm.” Nói xong anh nhanh chân chạy vào phòng tắm, lấy nước lạnh dập lửa.

Tiếng nước trong phòng tắm làm Lý Duy thanh tỉnh, hốt hoảng chạy khỏi phòng Alan, ngồi phịch trên ghế salon, vừa xấu hổ vừa bực mình. Còn nói muốn tìm hiểu trước cái gì chứ, khi nãy suýt tí nữa là súng nổ đạn rơi rồi, còn là do mình làm nữa chứ! Không phải! Là Alan trước! Lý Duy tức giận, tóm lại là đừng nghĩ đến chuyện sẽ ức hiếp được Alan, chuyện khi nãy là đủ rồi.

Đột nhiên bên ngoài có tiếng vặn mở chìa khoá, kế tiếp là cửa bị mở ra, là Denise, Lý Duy trợn mắt, cả hai người tròn mắt nhìn nhau, ai cũng không nghĩ sẽ gặp người kia ở đây. Denise kinh ngạc hỏi: “David? Sao cậu ở đây? Alan đâu?” Nói xong cô mới thông tỏ mọi chuyện, David ở đây có nghĩa là hai người họ đã tiến thêm một bước chứ sao. Không ngờ Alan nhanh tay như vậy.

Lý Duy xấu hổ đến mức không biết nên nói gì mới tốt. Alan đang tắm, cậu lại đang mặc đồ ngủ của anh, cái này càng khiến người ta dễ hiểu lầm. Đối với ánh mắt tò mò của Denise, cậu nói năng lộn xộn: “Alan đang tắm…hôm qua tôi uống say, Alan cho tôi ở lại đây một đêm…”

Denise “À” một tiếng, cười ha ha không ngớt khiến Lý Duy run sợ. Cậu đau lòng nghĩ, xong rồi, có nhảy sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch rồi, mình không sống nổi nữa.

Lý Duy không được tự nhiên nhìn Denise, thắc mắc tại sao cô lại có chìa khoá nhà Alan, đến đây làm gì, nhưng lại ngại hỏi. Denise nhìn ra suy nghĩ của cậu, nói: “Hai đứa con của tôi đang ở nhà Denny chơi game. Denny bảo anh ta để đĩa trò chơi ở nhà Alan, nhờ tôi đến lấy giúp.”

Alan tắm rửa thay quần áo xong đi ra, nhìn Denise nói: “Sao đến sớm vậy? Tụi nhóc đâu?”

Denise cố ý kéo dài thanh âm nói: “Không còn sớm, 10 giờ rồi ~ Tuần này để tụi nó sang nhà Denny chơi, Denny lại nhờ tôi sang đây lấy đồ. Tôi tưởng anh đang trên máy bay nên trực tiếp mở cửa vào luôn.” May là không thấy những chuyện không nên thấy.

“Sửa giờ bay rồi” Alan chỉ vào một góc trong phòng khách nói: “Ở đó.” Sau đó mới nhìn Lý Duy, giải thích: “Bình thường Denise sợ hai đứa nhóc lơ là học tập nên không để máy chơi game ở nhà, cuối tuần sẽ thưởng ngẫu nhiên dẫn tụi nó tới nhà anh hoặc Denny chơi một lát.”

Lý Duy đỏ mặt gật gật đầu. Alan nói thêm: “Để anh lấy áo thun cho em, ở đây không có quần vừa size em nên chịu khó mặc lại cái hôm qua nhé.” Lý Duy nghe thấy tiếng cười của Denise đang đứng xoay lưng về phía họ, mặt cậu càng đỏ hơn như muốn nặng ra máu, nhanh chân trốn vào phòng Alan lấy áo, tiếp theo chạy vào phòng tắm thay quần áo.”

Denise nhìn Alan, cười vô cùng mờ ám nói: “Anh hay thật, sao dẫn về nhà được rồi.”

Alan nói: “Thu lại nụ cười không thuần khiết của cô đi. Nhưng mà em ấy đồng ý hẹn hò với tôi rồi.” Tâm tình của anh vô cùng thoải mái, nói tiếp, “Cô đi nhanh đi, nếu không em ấy không dám ra ngoài đâu. Tôi cảnh cáo cô, tuần này tôi không có ở đây, các người không được trêu chọc em ấy, da mặt em ấy mỏng lắm.”

Denise trả lời “Đã biết”, rồi cố ý nói vọng vào phòng tắm “David, tôi đi trước nha.” Lý Duy đang mặc quần, nghe thấy thiếu chút nữa té lăn quay, qua loa trả lời lại, cũng không quan tâm Denise có nghe không. Alan vừa bực mình vừa buồn cười đẩy Denise ra ngoài, cửa còn chưa kịp đóng đã nghe Denise nói qua điện thoại: “Jessica, đoán xem khi nãy tôi gặp ai ở nhà Alan?”

Alan cười lắc lắc đầu, tới cửa phòng tắm nói: “Ra đi, cô ấy đi rồi.” Lý Duy đẩy cửa bước ra ngoài, có chút sợ hãi nói: “Xong rồi, không biết Denise sẽ làm gì nữa.”

Alan nói: “Không sao, Denise, Denny, Jessica, còn Lily nữa, họ biết anh thích em từ lâu rồi.”

Lý Duy vừa xấu hổ vừa sợ: “Sao anh lại đi khoe mẽ khắp nơi vậy?!”

Alan không để ý nhiều, nói: “Họ là bạn anh, không sao đâu. Không phải em đói sao, đi, anh dẫn em đi ăn một bữa brunch (bữa nửa buổi: bữa sáng và bữa ăn trưa gộp làm một).”

__________

CHÚ THÍCH:

*Khách phòng: là phòng ngủ dành cho khách. Khác với phòng khách là phòng sinh hoạt chung.

CHƯƠNG 20:NHỮNG CHUYỆN TÌNH NHÂN NÊN CÓ

Alan dẫn Lý Duy vào một quán ăn đối diện một công ty tư nhân. Hai người vừa ngồi xuống, Lý Duy mang theo cái bụng đói không ngừng gào thét chẳng thèm nhìn menu, nói: “Nhanh nhanh là được rồi. Em đói tới mức muốn ăn luôn ngón tay của mình!”

Nhân viên phục vụ lẫn Alan đều rất vui vẻ. Do không phải giờ dành cho bữa ăn chính nên quán chỉ bán đồ Quảng, trà bánh và sandwich. Alan kêu một dĩa sủi cảo nhân tôm và trà sữa cho Lý Duy, còn bản thân mình chỉ gọi sandwich và cà phê.

Thức ăn vừa lên, Lý Duy liền ăn như hổ