80s toys - Atari. I still have
Đại Quản Gia Tiểu Nương Tử

Đại Quản Gia Tiểu Nương Tử

Tác giả: Nữ vương không ở nhà

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211212

Bình chọn: 8.5.00/10/1121 lượt.

hâm mộ nói: “Đứa bé này thật là khiến người khác yêu mến.”

A Phúc đứng lên thu dọn đệm chăn trên giường, mời Hoa Nghênh Xuân ngồi xuống, lại đem tới hạt dưa, quả phỉ* để ở một bên, lúc này mới cười nói: “Con nít mà, lúc này đứa nào cũng như vậy cả.”

Hoa Nghênh Xuân cúi đầu suy nghĩ một chút, lại thở dài nói: “Lúc con của muội mấy tháng tuổi, muội cũng không có nhiều thời gian ở bên nó, đều để cho nó nằm một mình trong nhà. Có lúc muội bớt chút thời gian tới nhìn nó, mới phát hiện hoặc là đã tè từ lâu, hoặc là đói bụng đến mức oa oa khóc. Sau này hơi lớn một chút, mỗi ngày đều bị muội cõng ra ngoài chen lấn trong chuồng ngựa. Muội cắt cỏ nó nắm lấy quần áo của muội, muội cho ngựa ăn nó sẽ trừng mắt nhìn, muội quét dọn chuồng ngựa, nó dựa vào một bên lấy phân ngựa chơi.”

Nói xong nàng ấy cười khổ một tiếng: “Khi đó thằng bé thật sự là đã chịu khổ!”

A Phúc thấy nàng ấy nhắc tới chuyện này, không thể làm gì khác hơn là ngắt lời: “Muội hôm nay cũng coi như là đã khổ tẫn cam lai, phu quân của muội hiện nay ở trước mặt Nhị Lão Gia đã có chút thể diện, hắn dù không để ý đến nhà cửa, nhưng đứa bé rốt cuộc vẫn là đứa con ruột thịt của hắn, cuộc sống tương lai cũng sẽ không đến nỗi.”

Ai ngờ không đề cập tới cái này thì thôi, nhắc tới Hoa Nghênh Xuân ngay cả cười khổ cũng không cười nổi, nàng đỏ mắt, ngẩng mắt nhìn A Phúc nói: “A Phúc, nói đến chuyện này, muội lại có chuyện xin nhờ tỷ.”

A Phúc nghĩ tới nàng ấy hẳn là có chuyện muốn nhờ, vốn dĩ chỉ nghĩ là chuyện tiền bạc bình thường, lập tức nói: “Chúng ta đều là tỷ muội, nói gì nhờ hay không nhờ, muội cứ nói là được.”

Hiện nay Thường Hiên đã làm đại quản sự ở cửa hàng trang phục giản dị, cuối năm cũng có chút hoa hồng. Phường thêu buôn bán tốt như vậy, hoa hồng tự nhiên không ít, A Phúc đã sớm không phải lo chuyện tiền bạc. Thật ra thì hôm nay Lâm ma ma tới đây, nàng còn cố ý tặng Lâm ma ma một khoản tiền cũng khá nhiều để mua điểm tâm, thuốc bổ.

Hoa Nghênh Xuân thấy A Phúc nói rất thống khoái, lập tức trên mặt có chút ngượng nghịu, nhưng vẫn là ấp úng mở miệng nói: “A Phúc, phu quân nhà muội đắc tội với Nhị Lão Gia, bị đuổi ra khỏi bên chỗ Nhị lão gia. Chàng hôm nay cũng không muốn ở trong chuồng ngựa chọn ngựa đổ phân, làm cái người trên không ra trên dưới không ra dưới.”

A Phúc vừa nghe lời này, nhất thời nhíu mày, kinh ngạc hỏi: “Không phải Nhị Lão Gia rất thưởng thức hắn sao, sao hôm nay lại có kết quả như vậy?”

Hoa Nghênh Xuân do dự hồi lâu, rốt cuộc nói: “Muội cũng không biết.”

A Phúc ở một bên nhìn sắc mặt nàng ấy, nhìn ra nàng ấy rõ ràng biết, chỉ là không muốn mở miệng thôi. Thật ra thì nàng cũng muốn giúp Hoa Nghênh Xuân, nhưng chuyện này lại liên quan đến người trong phủ, bây giờ Thường Hiên và mình mặc dù được chủ tử sủng ái, nhưng rốt cuộc vẫn là đã ra sống ở bên ngoài, nếu vào phủ đòi người hay muốn cầu xin chủ tử cho chút thể diện cũng không tiện.

Còn nữa, A Phúc với phu quân của Hoa Nghênh Xuân cũng hiểu biết rõ một hai, những thứ khác không nói, chỉ là người đàn ông này mới vừa có chút tiền đồ đã không quan tâm đến mẹ con Hoa Nghênh Xuân, cái này đủ để cho A Phúc đối với hắn sinh lòng chán ghét, càng không nói đến chuyện muốn Thường Hiên nhà mình đem thể diện ra cầu xin cho người đàn ông này.

Hoa Nghênh Xuân thấy A Phúc cúi đầu không nói, biết nàng đã làm khó, vội vàng nói: “Muội cũng chỉ thuận miệng nhắc đến thôi, nếu tỷ cảm thấy khó khăn, muội cũng không dám cưỡng cầu đâu.”

A Phúc nghe nói thế, ngước mắt hỏi: “Lúc trước hắn đối xử lạnh nhạt với mẹ con muội, bây giờ hắn nghèo túng, sao muội còn đến tìm ta nhờ giúp hắn?”

Hoa Nghênh Xuân ửng hồng cả mặt, trong mắt dần dần mang theo chút thê lương, lúng túng nói: “Bất kể thế nào, chàng vẫn là cha đứa nhỏ của muội, muội cuối cùng vẫn không thể bỏ mặc chàng.”

A Phúc nghe thấy, trầm mặc trong chốc lát, rốt cục nói: “Việc này sợ là không dễ, bất quá tỷ sẽ nói với Thường Hiên, cứ cố làm hết sức thôi.”

Hoa Nghênh Xuân nghe được lời này, tự nhiên là ngàn ân vạn tạ, còn nói nếu việc thành nhất định sẽ kéo người đàn ông nhà mình tới đây vào cổng bái tạ, sau đó mới rời đi.

Buổi chiều Thường Hiên trở lại trong phòng, A Phúc nhắc tới chuyện này với hắn, ai ngờ A Phúc vừa mới nói một nửa, Thường Hiên đã chọn mi nói: “Không phải nàng đang nói tới cái tên chăm sóc ngựa Thành Khánh kia chứ?”

Thành Khánh đúng là tên phu quân của Hoa Nghênh Xuân.

A Phúc gật đầu: “Nếu được, chàng nói hộ vài câu đi, tốt xấu giúp hắn một phen; nếu khó xử, thì cứ kệ.” Kỳ thật từ trong lòng A Phúc cũng biết là người đàn ông kia không đáng để giúp, bất quá Hoa Nghênh Xuân đã mở miệng, nên không đành lòng cự tuyệt thôi.

Ai ngờ Thường Hiên lại đặt mông ngồi trên giường đất, chân mày tuấn tú nhíu vào một chỗ, mắt lạnh nhìn A Phúc nói: “Sao nàng lại muốn giúp hắn?”

A Phúc ngẩn ra, không hiểu vì sao Thường Hiên hỏi vậy, đành phải nói chuyện Hoa Nghênh Xuân vừa đến.

Thường Hiên lúc này biểu tình mới hơi hòa hoãn: “Một khi đã vậy, sau này chuyện này đừng bao giờ nhắc tới nữa.”

A Phúc không hiểu, tiến lên giúp Thường Hiên đấm