pacman, rainbows, and roller s
Dám kháng chỉ? Chém!

Dám kháng chỉ? Chém!

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326920

Bình chọn: 8.5.00/10/692 lượt.

i hắn…Tối nay có lẽ người phàm đang ngủ, chư thần nhìn xuống, nghe theo nguyện vọng hèn mọn của ta, cho nên tại thời khắc này ta thỏa mãn… CHƯƠNG 20: MỸ NAM KẾYến Bình nói: “Tiểu Dật, nhiếp chính vương có đặc biệt thích gì không?”Ta hai mắt sáng ngời, trong nội tâm vừa sợ vừa mừng, âm thầm nắm chặt ngón tay: chẳng lẽ nhanh như vậy là hắn biết yêu ai yêu cả đường đi rồi?Không đúng, cha ta không phải sống nhờ…“… Ngươi cũng biết cha ta và nhiếp chính vương từ trước đến nay chính kiến không hợp, chỉ là gần đây Đại Tề dần dần có xu thế chiếm đoạt thiên hạ, Đại Trần gió mưa phiêu diêu, cha muốn cùng nhiếp chính vương nối lại tình xưa, suy nghĩ hồi lâu, cũng không biết tặng quà gì.”Mặt của ta ỉu xìu, làm khó ta hết sức kinh hỉ trong lòng.“Trong kinh người nào cũng biết, cha ta thích uống rượu ăn cay.” Kỳ thật nâng cốc vui vẻ nói chuyện nối lại tình xưa không phải đúng lý hợp tình nhất sao?Yến Bình nhíu lông mày lại, cười khổ nói: “Cũng không thể nói cha ta đem ớt đưa đến phủ nhiếp chính vương a? Hoặc là xách hai cái bình rượu? Vậy cũng quá khó coi rồi! Cha ta muốn trịnh trọng, tốt nhất là vàng đá đồ ngọc…”Ta hận không thể đưa tay vuốt lên lông mày đang nhíu lại của hắn. Bất quá cho dù ta mới có thân mật cọ sát với hắn, giờ phút này cũng không dám vượt qua quy củ, chỉ im lặng ngồi ở đó.Hắn nhiệt tình dẫn dắt ta: “Nhiếp chính vương có thích vàng đá đồ ngọc không? Tỷ như hằng ngày thích vuốt vuốt trong thư phòng? Là hình gì? Hoặc là quý trọng? Đặt chung với ấn tướng quân?”Ta thật khó khăn, hận không thể lập tức hồi phủ níu lấy cổ áo cha ta mà hỏi ông thích vàng đá đồ ngọc gì đó.Cha ta vô cùng thanh liêm, tính ra, lão bộc đầy tớ trong nhà bất quá bốn năm người, ta mặc dù việc ngoài không thông, nhưng mặc quần áo rửa mặt việc vặt trong phòng mình còn phải tự mình ra tay, chỉ quét dọn là do một lão mẹ thu xếp, nghe nói là quả phụ của tướng sĩ thủ hạ bỏ mình năm đó, ta không dám nảy sinh ác độc sai sử, bằng không sẽ có gậy gộc đánh đến.Hơn nữa cha cũng có tật xấu không thể chấp nhận được, hàng năm nhận được bổng lộc, lại theo thói quen mua lương thực về giấu ở trong hầm ngầm, năm thứ hai, những lương thực này đành phải lấy ra nấu rượu.Đồng bá nói, cha bị đói lúc còn trẻ nên sợ.Cái tật xấu không thể sửa như vậy, ta thực nói không nên lời, nghĩ Yến tướng quân nên tặng vài thạch gạo đến phủ, tỏ vẻ thành tâm thân thiện hữu hảo.Cho nên nói, việc tặng quà này, thật sự vô cùng phiền não. Hợp ý mặc dù nói dễ dàng, nhưng thực hiện thật không dễ chút nào.Về phần ấn tướng quân, mặc dù là khối vàng hàng thật giá thật, bởi vì không thể đổi gạo, cha ta luôn tiện tay nhét nó vào trong ngăn kéo thứ hai bên trái bàn ở thư phòng, ít người hỏi thăm.Ta nhìn vào vẻ thất vọng loang ra trong mắt Yến Bình thấy được chính mình co rụt đầu.“Ta… Ta trở về đến trong thư phòng nhìn một cái…”Dưới bóng đêm, lông mày Yến Bình cuối cùng cũng giãn ra, ta thở phào một cái, quyết định một hồi về nhà liền tỉ mỉ lật một lần các góc thư phòng, cần phải móc ra khối ngọc nào đó.Chỉ là, sau đêm đó trở về, ngày hôm sau còn chưa kịp đi lục thư phòng, cha ta đã được ngự lâm quân nâng lên từ trong nội cung trở về nhà.Ngự y bốc mấy thang thuốc, thái hậu ban thưởng không dứt, mặt cha tái nhợt dựa trên giường, Đồng bá lo lắng đứng ở cửa nhà tiếp đãi người nối người tiến đến thăm bệnh.Yến bá bá mang theo Yến Bình tới, lúc ta ở phòng bếp nấu thuốc cho cha chợt nghe An Thanh bưng trà đi vào trở về nói.Trong lòng ta kích động khó có thể kiềm chế: Yến bá bá là muốn cùng cha nối lại tình xưa?Chỉ cần quan hệ của Yến bá bá và cha hòa hảo, việc hôn sự liền biến thành chuyện phải làm không trước thì sau…Bởi vậy khi ta bưng thuốc đến, bước chân so với thường ngày càng thêm nhẹ nhàng, bởi vì muốn cùng cha nói chút chuyện riêng, liên quan đến kết hôn, sợ Đồng bá nghe được chê cười ta, bởi vậy thuận tay cài then cửa lại. Sau khi hầu cha uống thuốc xong, mong đợi ghé vào bên cạnh người ông, ngóng trông ông có chuyện nói với ta.Cha buồn cười chỉ một ngón tay lên trán ta: “Ngươi cái con khỉ này cả ngày ở bên ngoài mò mẫm chạy nhảy, thật khó có thể an tĩnh ở bên người ta trông coi như vậy. Chẳng lẽ muốn ta bệnh thêm mấy lần, ngươi mới có thể ngoan ngoãn nhìn ta?”Ta dùng đầu đẩy đẩy bụng ông, cảm giác mềm mại không thể tin được, ông đem đầu của ta đẩy qua một bên: “Đã lớn như vậy còn chơi cái này?” Đây là trò chơi khi còn bé ta thường thường cùng cha đùa, đem đầu dùng sức đẩy đẩy bụng ông, cha luôn ha ha mừng rỡ, hôm nay rối ren, lại chưa chải tóc, cực kỳ thuận tiện chơi trò chơi này.Ta thấy cha ta tâm tình tốt, vì vậy giống như tùy ý hỏi: “Vừa rồi chính là Yến bá bá và Yến Bình tới?”Vui vẻ trên mặt cha còn chưa nhạt, đã cứng lại rồi. Nhưng lần này ông cũng không tức giận với ta, chỉ là chậm rãi vuốt đầu của ta thở dài: “Ngươi thằng nhóc ngu ngốc này, ta sao có thể sinh ra kẻ ngu như vậy? Vừa ngốc vừa bướng bỉnh, quả thực giống ta như đúc! Sau này, ngươi cũng đừng suy nghĩ thằng nhóc họ Yến, cũng đừng gặp, coi như… Trên đời này không có kẻ này a!”Ta quýnh lên, kêu lên: “Cái này sao có thể