Dám kháng chỉ? Chém!

Dám kháng chỉ? Chém!

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327065

Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.

n vội vàng giải thích: “Không, lúc trước nàng không phải là một bên tình nguyện, ta chỉ là vẫn không biết nàng là con gái… Cha ta chinh chiến cả đời, nhiều năm liên tục chiến hỏa, núi sông tan nát, ông chỉ muốn thấy thiên hạ nhất thống, nhưng ngươi cũng biết Tần Huy đỡ tường không nổi, nào có tài đức phong thái của quân chủ sáng suốt?”“Ngươi nói cũng đúng, mặc dù cha ta dốc hết tâm huyết phụ tá, nhưng tiểu hoàng đế đúng là không chịu nổi. Yến bá bá yêu giang sơn như vẽ này, còn cha ta lại chỉ muốn thay tiên đế bảo vệ Đại Trần này, đều vì chủ của mình, ta vốn là không thể nào oán!”Ta xoay người đi xuống, Yến Bình ở phía sau lớn tiếng nói: “Tiểu Dật, ta là thật lòng hướng nàng cầu hôn. Phi tần trong cung bệ hạ đông đảo, Bệ hạ… Bệ hạ lại… Nàng ở lại bên cạnh bệ hạ, cuối cùng không phải là kế lâu dài!”Ta quay đầu đón ánh mặt trời chói mắt, chỉ vào mộ phần cha ta mỉm cười: “Tốt, ngươi liền hướng cha ta cầu hôn đi, chỉ cần ông có thể từ trong mộ đi ra ngoài đồng ý hôn sự này, ta tự nhiên gả cho ngươi!”Hắn thất hồn lạc phách đứng ở tại chỗ, ta đi rất xa, quay đầu lại nhìn, còn có thể nhìn thấy thân ảnh của hắn, càng lúc càng xa.Lúc về đến nhà, bọn Nga Hoàng đã trở lại, gương mặt như đưa đám.Không đợi ta hỏi rõ hôm nay bán rượu thế nào, bọn họ đã đồng loạt quỳ xuống: “Cô nương, xe lật, toàn bộ vò rượu vỡ hết!”…Ta ngờ là hoàng đế bệ hạ phái người đập gian hàng rượu của ta, nếu không, bằng bản lĩnh của bốn người này, chẳng lẽ ngay cả cái xe nhỏ cũng đẩy không được?Nga Hoàng thấy ta hoài nghi, chần chờ nói: “Cô nương, nếu không ngài vào cung đi hỏi bệ hạ?”Ta lại ngờ nàng xui khiến ta vào cung, nhéo lỗ tai nàng tức giận cơ hồ muốn nhảy dựng lên: “Ngươi con nhóc ăn cây táo rào cây sung này!” Nhớ tới nàng vốn chính là cung nữ của Phượng Triêu Văn, ta thật ra chưa hề phát cho nàng một phân tiền tiêu hàng tháng, cũng không phải là chủ tử nghiêm chỉnh của nàng, mấy chữ “ăn cây táo rào cây sung” này bây giờ không thể nào nói tới, chỉ đành phải vung tay.Đang tức giận đi tới đi lui trong viện, Điền Bỉnh Thanh mang theo một đám cung nhân xách theo hộp thức ăn sơn đỏ đi tới.Hắn không nói hai lời, đem những thức ăn trong hộp sơn đỏ bày ra, tất cả bên trong đều là thức ăn ta thích, tôm nhỏ hương cay, giò ngọt… Mùi thơm từng đợt từng đợt hướng trong lỗ mũi ta mà tới.Tức giận của ta theo mùi thơm những thức ăn này từng chút từng chút giảm dần.“Bệ hạ có chỉ, thưởng An cô nương ngự thiện…” Ta nhào tới muốn cắn hai cái, bị bốn cung nữ dùng sức đè lại: “Cô nương, cô nương, còn chưa có nghe xong chỉ ý đây!”“Bệ hạ thưởng An cô nương ngửi hương ngự thiện, khác ban thưởng chén thuốc uống vào, điều dưỡng thân thể!” Điền Bỉnh Thanh đọc xong những lời này thật nhanh, giống như có thù oán với ta, chỉ huy cung nhân ba chân bốn cẳng đem ngự thiện mới vừa bày ra bỏ vào hộp đựng thức ăn sơn đỏ lần nữa, chỉ để lại một chén canh thuốc, bộ dạng xun xoe chạy như bay.Ta…Phượng Triêu Văn ngươi có thù oán với ta?Ta nhảy dựng lên kêu la: “Tối nay ta nhất định phải vào cung, bây giờ phải vào cung, Nga Hoàng, ngọc bội của ta đâu rồi, lấy ra ta muốn xông vào cửa cung! Ta muốn ngay mặt hỏi hắn, kẻ sĩ có thể giết không thể nhục…”Nga Hoàng run run liên tiếp đáp ứng: “Nô tỳ đi lấy ngay, cô nương chờ một chút!” Một đường chạy vội về phòng.Đồng bá ở bên liên tiếp khích lệ ta thay trời hành đạo: “Tiểu lang An gia há có thể cho phép người như thế làm nhục?! Nhất định phải vào cung đi về phía bệ hạ đòi giải thích! Hắn không thể thấy dòng dõi An gia ta suy bại, lại làm thế này!”Ta cảm thấy lòng căm phẫn của lão rất cao, hận không thể thay ta vào cung đi về phía hoàng đế bệ hạ đòi giải thích. Lại bị gió lạnh trong sân thổi, chờ Nga Hoàng cầm ngọc bội tới đây, ta liền nhét vào trong tay Đồng bá: “Đồng bá, ngài luôn luôn thương ta, chuyện hướng bệ hạ đòi giải thích liền giao cho ngài thay ta làm, hôm nay ta bò núi một ngày, mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi trước!”Đồng bá ở sau lưng ta kéo cổ họng kêu: “Tiểu lang, Đồng bá già rồi, chuyện đánh nhau ẩu đả còn phải người trẻ tuổi, cậu vào cung đòi giải thích thỏa đáng hơn!”Ta miễn cưỡng quay đầu lại: “Đều nói người cao tuổi tương đối cơ trí, đòi bệ hạ giải thích nhất định phải kinh nghiệm đối địch phong phú, ta còn thiếu điêu luyện, ngủ một giấc bồi bổ điêu luyện đi!” CHƯƠNG 37: CÓ QUA CÓ LẠI MỚI TOẠI LÒNG NHAUNgày thứ hai ta nhìn chằm chằm cung nhân đẩy xe rượu lần nữa, mình ôm một ít vò, áp tải đi các quán rượu lớn quay một vòng, một buổi sáng liền thu lợi mười lăm lượng.Ta ngờ rằng, hoàng đế bệ hạ nghe tin tức này, chắc sẽ không quá cao hứng. Liền ở bên cạnh tốn năm trăm tiền mua một hộp đồ ăn, để cho Nga Hoàng đưa đến trong cung.“Có qua có lại mới toại lòng nhau, hộp điểm tâm coi như một chút tâm ý của thảo dân đưa bệ hạ, làm ơn cần phải chuyển đạt lòng cảm kích sâu sắc của ta với bệ hạ.”Ta nói như thế.Nga Hoàng lắc lắc hai vai xách theo hộp đồ ăn vào cung thăm bệ hạ, vẻ mặt so với tối hôm qua chạy như bay cầm ngọc bội tưởng như hai người.Thời điểm gần tối, nàng ủ rũ cúi đầu trở lại, đứng ở ngoài cửa sổ của ta không chịu đi và


XtGem Forum catalog