Old school Easter eggs.
Đảo mộng mơ – Nguyễn Nhật Ánh

Đảo mộng mơ – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322803

Bình chọn: 10.00/10/280 lượt.

muộn phiền những ngày qua đã được gột sạch khỏi tâm trí. Hải tặc Phàn gần đây cũng không còn chặn đường tụi nó để sốt sắng đọc điếu văn cho hòn đảo nữa.

Nằm lười nhác trên hòn đảo thanh bình đó, neo mình vào tiếng biển, ngửa mặt ngắm những cụm mây dong buồm trắng thong dong đi lại trên cao, bọn trẻ của chúng ta không mong gì hơn

– Bảy này! – Chúa đảo Tin chợt nghĩ đến một chuyện – Hôm nay tụi mình sẽ đặt cho hòn đảo một cái tên mới.

– Đặt tên mới à? – Phó chúa đảo ngẩn ngơ – Sao không giữ tên Robinson?

– Robinson chỉ thích hợp với tên một hoang đảo. – Chúa đảo giải thích với vẻ hãnh diện – Còn hòn đảo của mình bây giờ đã có người ở, đã được cô giáo, dì Sáu và mấy đứa bạn trên lớp viếng thăm, đã được nhiều người biết tới, nói chung nó đã nổi tiếng rồi. Nó không còn là hòn đảo hoang sơ nữa.

– Thế tụi mình đặt cho nó tên gì?

Tim lim dim mắt:

– Nó là hòn đảo toàn cát. Tao nghĩ nên đặt tên là đảo Cát.

– Đảo Cát à? – Bảy lẩm bẩm – Đảo Cát… đảo Cát… ừ, nghe hay đấy…

Con Thắm nghiêng người về phía hai bạn, vốc một nắm cát lên tay rồi thả cho cát chuồi qua kẽ tay, hoan hỉ phụ họa:

– Mình cũng thích tên đảo Cát.

CON THẮM THÍCH TÊN ĐẢO CÁT THẬT. Vì nó là chúa nghịch cát. Nó có thể lăn lê bò toài trong cát hằng buổi mà không thấy chán, nó khoái tròn xây nhà bằng cát, nặn tượng bằng cát, chỉ trừ trò vốc cát ném nhau.

À, có một trò nữa nó cũng không thích. Đó là làm chúa đảo phu nhân đảo Cát.p>

Đầu đuôi là do thằng Bảy. Khi cả bọn thống nhất đổi tên đảo Robinson thành đảo Cát rồi, thằng Bảy bỗng cao hứng tuyên bố:

– Bây giờ chúa đảo Cát phải phong con Thắm làm chúa đảo phu nhân!

Tin chớp mắt:

– Hôm trước tao phong rồi mà.

Bảy nhún vai:

– Đó là lúc mày làm chúa đảo Robinson. Chuyện đó khác. Còn bây giờ mày là chúa đảo Cát. Chúa đảo Cát dĩ nhiên chưa có vợ.

Tin liếc con Thắm, ngần ngừ:

– Vậy tao cưới mày lần nữa nghe, Thắm?

Con Thắm còn phân vân hơn:

– Có hôn không?

– Hôn chứ! Bắt buộc phải hôn! – Thằng Bảy la ầm – Chưa hôn thì chưa thành vợ chồng!

– Vậy thì mình không chịu đâu! – Con Thắm giãy nảy – Nước miếng dính vô mặt dơ lắm!

Lý do của con Thắm làm thằng Bảy nghệch mặt ra. Tại nó cũng biết nước miếng rất dơ.

Ở lớp, nó rất ghét mấy đứa hay phun nước miếng bừa bãi xuống sàn nhà.

THẰNG TIN LÊN TIẾNG CỨU VÃN:

– Thôi được rồi. Bây giờ tao không hôn mày mà để ày hôn tao, được không Thắm? Hôm trước tao quẹt nước miếng lên má mày, bây giờ mày bôi nước miếng lên má tao, coi như huề!

– Ờ, hay đấy! – Con Thắm vỗ tay – Vậy Tin nhắm mắt lại đi!

Với thằng Bảy thì thằng Tin hôn con Thắm hay con Thắm hôn thằng Tin chẳng có gì khác biệt. Miễn có hôn là được.

Nó nhảy vòng quanh hai đứa bạn, hào hứng giục:

– Hôn đi! Hôn đi!

Nhưng chúa đảo phu nhân chưa hôn chúa đảo được. Tại thằng Tin cứ thao láo mắt nhìn con Thắm.

– Tin nhắm mắt lại đi! – Con Thắm nhăn mặt.

– Mày hôn thì hôn đại đi! – Thằng Tin không chịu – Mắt tao, tao muốn nhắm hay mở kệ tao!

Con Thắm phân bì:

– Nhưng lần trước mình nhắm mắt cho Tin hôn mà.

– Kệ mày! Mày nhát gan thì mày ráng chịu.

Tin đập tay lên ngực:

– Tao là chúa đảo. Tao sẵn sàng nhìn thẳng vào mọi… mọi…

Tin bỗng ngập ngừng, vì nó thấy chữ “nguy hiểm” nó định nói không chính xác lắm. Hôn chỉ mất vệ sinh thôi chứ không thể gọi là nguy hiểm.

Nó đành bỏ lửng câu nói và nhắm tịt mắt lại:

– Tao nhắm mắt theo ý mày rồi đó! Hôn lẹ đi!

Tin nhắm mắt chờ, vẫn không thấy con Thắm ịn môi lên má mình. Nó nghiêng đầu qua một bên, một thứ âm thanh xào xạc xát vào tai gieo vào đầu nó cái ý nghĩ rằng lại thêm một cơn bão nữa sắp tràn qua hòn đảo. Tin mở mắt ra, thấy thằng Bảy và con Thắm đang trố mắt nhìn ra cổng.

Tin ngoảnh lại, tới phiên mắt nó trố lên khi thấy tụi bạn trên lớp đang ồn ào kéo tới. Có cả cô giáo, cả con beo Mi Mi thấp thoáng trong đám đông.

Hèn gì con Thắm không dám hôn mình! Tin thở phào. Thực sự Tin chẳng muốn con Thắm quẹt nước miếng lên mặt nó. Nhưng Tin biết sớm muộn gì thằng Bảy cũng bắt con Thắm hôn nó cho bằng được. Thôi kệ, nếu không để con Thắm hôn một cái thì mình chẳng có phu nhân, nhất là chẳng được kiêu hãnh nói câu “Thế là tụi mình đã cưới nhau được ba năm rồi”.

Chúa đảo mà chưa có vợ hoặc chỉ cưới vợ chưa được ba năm thì chẳng có gì tự hào hết, Tin nghĩ vậy, nên nó nhìn con Thắm nói nhanh “Đợi ngày mai tao phong ày làm phu nhân” rồi nhảy phốc một cái, chúa đảo Cát liều lĩnh băng qua vùng biển lúc nhúc cá mập, chạy ra cổng đón khách…

TPHCM 21-10-2009