Dạy dỗ bà xã của mình

Dạy dỗ bà xã của mình

Tác giả: Kim Tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323562

Bình chọn: 8.00/10/356 lượt.

ông nheo với anh, Hầu Mặc Khiêm cũng không rảnh để ý đến cô ta.

“Nếu như cô ấy đi theo tôi…….” Hầu Mặc Khiêm nhẹ nhàng xoay tròn chiếc nhẫn trên ngót út bàn tay trái, nhỏ giọng nói.

“Ha ha, nếu như cô ấy đi theo anh, hôm nay tôi sẽ bao hết quán này.” Người đàn ông kia chịu không nổi sự khiêu khích của anh, hơn nữa, vừa rồi anh ta còn nói xấu Phương Tư Hàng trước mặt bạn bè của mình, nếu như anh ta không tiếp nhận sự khiêu chiến của anh thì anh ta làm sao còn mặt mũi mà ra vào nơi này nữa chứ?

Người đàn ông kia cũng chú ý thấy bạn gái đang ngồi bên cạnh mình, sau khi nhìn thấy Hầu Mặc Khiêm liền không ngừng đá lông nheo với anh, anh ta lại càng tức giận hơn nữa, thậm chí giận dỗi nói: “Chỉ cần cô ấy đi theo anh, từ nay về sau tôi sẽ không tới quán bar này nữa.”

Hầu Mặc Khiêm thong thả ung dung cười: “Cũng không cần phải đến mức đó đâu.” Ánh mắt của anh chợt trở nên lạnh lẽo: “Tôi chỉ muốn để cho anh biết, cô ấy không để ý đến anh là bởi vì anh không có sức quyến rũ, chứ không phải cô ấy là người đồng tính luyến ái.”

Bạn bè của người đàn ông kia bắt đầu xầm xì to nhỏ, còn người đàn ông kia giận đến đỏ mặt: “Anh làm được đi rồi hãy nói.”

“A Khiêm, lúc nào thì cậu có hứng thú với những chuyện này vậy?” Bạn của Hầu Mặc Khiêm cũng đi tới bên này, trong mắt có chút giễu cợt.

Hầu Mặc Khiêm cười, anh không nói gì xoay người đi về phía quầy bar.

Anh thật sự rất tò mò, rốt cuộc Phương Tư Hàng là một cô gái như thế nào, anh cho rằng cô sẽ không tới những chỗ như thế này, nhưng không ngờ anh lại gặp cô ở đây, hơn nữa cô lại còn tới đây một mình.

Phương Tư Hàng nhìn thấy Hầu Mặc Khiêm xuất hiện ở đây cũng không để ý lắm, cô chỉ miên man suy nghĩ vấn đề của mình, cô cũng không bận tâm, bởi vì nếu anh tới đây tán gái thì ánh mắt của anh sẽ đặt trên người những cô gái xinh đẹp kia, không phải cô.

Phương Tư Hàng không hợp với không khí ở đây, trên người cô vẫn là bộ quần áo công sở, vĩnh viễn là áo phối với quần dài, cô hình như không có nhiều lựa chọn, mà cô chỉ có một điểm duy nhất khiến người khác chú ý, đó chính là cô cao 1m70, Hầu Mặc Khiêm chỉ nhìn thấy cô khẽ cau mày, cô nhìn ly rượu đến ngẩn người, dáng vẻ mong manh đến cực hạn.

Một bàn tay tùy ý khoác lên vai Phương Tư Hàng, cô nhăn mày, đang muốn phát tiết mắng người, nhưng khi quay đầu lại nhìn, a, là tổng giám đốc của cô!

“Tổng……..” Khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của anh, cô kịp thời thu lại lời sắp nói ra, bây giờ đã hết giờ làm việc rồi, “Hầu Mặc Khiêm.”

Cô gọi tên của anh mà cứ như cô đang gọi tên của kẻ thù ấy, Hầu Mặc Khiêm bật cười, anh vẫn không thể tưởng tượng được tình trạng nửa sống nửa chín của hai người, sao cô không gọi anh là “Khiêm” hay “Mặc Khiêm”, “A Khiêm”, hoặc học Quả Quả gọi anh là “anh”. [anh theo kiểu thân thiết ý'>

“Em không ngại nếu anh ngồi ở đây chứ?”

Phương Tư Hàng thờ ơ nhún nhún vai, Hầu Mặc Nghiêm ngồi xuống ghế bên cạnh ghế cô.

Hầu Mặc Khiêm dường như có thể nghe được hơi thở truyền tới từ cách đó không xa, “Em thường tới đây sao?”

“Ừ, thỉnh thoảng cũng sẽ đến.” Quán bar đối với người khác mà nói là nơi thư giãn, còn đối với cô mà nói, cô đến quán bar là để xem náo nhiệt.

Hầu Mặc Khiêm nhìn mảnh khăn giấy bên dưới cái ly, trên đó có những nét vẽ lộn xộn, “Đến nơi này tìm kiếm linh cảm sao?”

Không biết có phải là ảo giác hay không, Phương Tư Hàng cảm giác anh ở rất gần, rất gần cô, gần đến mức cô có thể ngửi được hương vị của rượu Whisky trong miệng anh, nhưng khi cô quay đầu lại, Hầu Mặc Khiêm vẫn ngồi ngay ngắn ở ghế bên cạnh, cô tự nhủ, chắc mình uống nhiều quá rồi.

“Cũng không hẳn là tìm kiếm linh cảm, chỉ tùy tiện vẽ một chút thôi.” Cô có thể vẽ ở bất cứ đâu, nên cô thường mang theo giấy bút bên người, vừa rồi phát hiện giấy đã dùng hết, liền thay bằng khăn giấy.

“Lần này em muốn thiết kế trang phục nam.”

“Cuộc thi không quy định là trang phục nam hay nữ, cho nên em muốn thiết kế trang phục nam.” Phương Tư Hàng không phủ nhận nói.

“Ừ.” Hầu Mặc Khiêm gật đầu một cái, “Chỉ là, công ty luôn lấy trang phục nữ làm chủ đạo”

Ánh đèn trong quán bar hỗn loạn, nhưng ý nghĩ của Phương Tư Hàng lại vô cùng rõ ràng: “Không sai, nhưng em cho rằng, thỉnh thoảng cũng cần phải thay đổi.”

Lời của cô khiến anh bật cười, không ngờ cô lại có cùng suy nghĩ với anh, từ trước đến nay, công ty luôn nhắm vào trang phục nữ, thành thích cũng rất tốt, nhưng nếu cứ cố chấp, không chịu thay đổi thì lại là khuyết điểm trí mạng trong ngành công nghiệp thời trang.

Hầu Mặc Khiêm dùng ánh mắt tán thưởng nhìn cô, “Anh rất mong đợi tác phẩm của em.”

“Cảm ơn anh.” Phương Tư Hàng cười đầy tự tin, cô uống hết rượu trong ly, cau mày nhìn anh: “Em không quấy rầy anh nữa, muộn rồi, em về trước đây.”

“Anh cũng phải về rồi, anh đưa em về.” Hầu Mặc Khiêm đứng lên, đưa tay ra đỡ cô khi cô nhảy xuống khỏi ghế cao.

Bởi vì Phương Tư Hàng cao 1m70, cho nên động tác này của anh có vẻ dư thừa, cô cảm thấy rất kỳ quái nhưng cũng không đẩy tay anh ra.

Tròng mắt Hầu Mặc Khiêm xẹt qua đỉnh đầu cô, nhìn đám người đang ngồi sau lưng cô, anh khẽ mỉm cười rồi s


XtGem Forum catalog