hông có gì . Tôi ra ngoài nghe điện thoại đây ” – Hàn Lệ Ái lạnh nhạt nói rồi cầm lấy điện thoại rời đi.Hắn cặp mắt loé lên tia quỷ dị nhìn theo bóng dáng cô đi khỏi cantin.………………………………………” Con biết rồi , thưa cha. Con sẽ sắp xếp chuyến bay ngày mai ”Hàn Lệ Ái buông điện thoại trong tay xuống. Quả nhiên không ngoài dự đoán của cô. Tin tức của Lãng Thần đã đến tai cha mình. Chắc hẳn , bây giờ ông ấy rất không vui .” Cô thực sự rời đi ? ”Tiếng nói vang lên làm cho cô xoay người lại tìm kiếm. Vu Tích Kỳ đứng đằng sau cô từ nãy giờ đã nghe thấy hết cuộc gọi.” Phải ” – Cô chỉ đáp.Sau đó khoé miệng có chút cong lên tán thưởng – ” Quả nhiên chỉ có Vu nhị thiếu gia nhạy bén. Biết được kết cục của chuyện này ”Đúng vậy , Vu Tích Kỳ chính là đã suy đoán ra chuyện này và hình như không hề sai.” Cô dự định khi nào sẽ nói cho lão đại ? ”” Sẽ không ”” Tại sao ? ”” Chuyện này quan trọng sao ? Đối với tôi hôn ước này ngay từ đầu chỉ là một sự giao dịch có lợi ích. Điều này chắc anh cũng hiểu. Với lại Lãng Thần sớm muộn gì cũng biết. Nên tôi cảm thấy không cần thiết phải kết thúc chuyện này theo một cách nghiêm trọng nào đó ” – Hàn Lệ Ái nhàn nhạt nói.” Cô không sợ lão đại khi biết được sẽ tức giận ? ” – Vu Tích Kỳ chau mày nhìn cô.” Lãng Thần sẽ không. Anh cũng biết ngay từ lúc đầu anh ta đã kiên quyết phản đối hôn ước này , chán ghét nó càng không ưa tôi , không phải sao ? Kết thúc chuyện này xem như anh ta được tự do, xem như tôi đã thua ” – Cô giọng nói không gợn một chút cảm xúc .Dừng một lát , Hàn Lệ Ái lại lên tiếng , ánh mắt nghiêm túc nhìn người đối diện – ” Tất cả mọi chuyện anh cũng đã thấy , cũng đã hiểu rõ. Thế nên sau này hãy ở bên cạnh chỉ bảo cho lão đại nhà các anh nhiều một chút. Tôi biết trong ba người anh là kẻ hiểu rõ nhất bản chất của thế giới hào nhoáng về quyền lực và đồng tiền này . Vương Lãng Phần tuy rằng là người thông minh , mưu trí , đánh nhau rất giỏi nhưng đó chỉ là trong thế giới mà anh ta muốn chọn lựa mà thôi. Đối với việc hiểu lòng người , khai thông sự việc , Vương Lãng Thần vẫn chưa thực sự trưởng thành ”Lời nói nghe qua rất lạnh lùng còn có chút chế giễu nhưng thực chất lại là một lời gửi gắm. Cô còn chưa yên tâm về hắn.Điểm này Vu Tích Kỳ không khó để nhận ra – ” Cô thực ra rất quan tâm đến lão đại vì sao còn bỏ đi ”Hàn Lệ Ái chỉ nhạt nhẽo cười một cái – ” Tôi chỉ là một chút quan tâm còn lại cho anh ta thôi. Việc này tôi cũng đâu thể quyết định , Auheron còn phải tìm kiếm một cuộc hôn nhân mang lợi ích khác ”Nếu như để Vương Lãng Thần nghe thấy điều này , chắc chắn là hắn sẽ rất tức giận.Vu Tích Kỳ mím môi nhìn cô , hắn không hiểu người đối diện đang nghĩ gì càng không hiểu rõ mối quan hệ giữa cô và Lãng Thần. Hắn cũng không tiện nói thêm nhiều.Tiếng chuông reo vào lớp chợt vang lên , Hàn Lệ Ái liền nói một câu cuối – ” Tôi đã nói không muốn chuyện này kết thúc theo một cách nghiêm trọng nào đó. Vì vậy anh hãy để nó kết thúc trong im lặng…”Nói xong , cô xoay người rời đi. Vu Tích Kỳ tất nhiên hiểu được cô muốn nói gì. Nhưng mà cậu thực sự không biết rốt cục đối với lão đại, Hàn Lệ Ái là như thế nào.***************************************… Biệt thự Vương gia…Vương Lãng Thần đeo balo bước vào đại sảnh. Hắn dù sao cũng phải về nhà cũng như trước sau gì cũng phải đối mặt với cha hắn. Ông lần này chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.” Cha tôi đâu ? ” – Hắn lạnh lùng hỏi .Người quản gia e dè khép nép trả lời – ” Thưa chủ tịch trong người tâm trạng không tốt. Vừa mới từ tổng công ty xử lí công việc trở về. Hiện đang ở trong phòng làm việc ”Vương Lãng Thần không nói gì, đi thẳng một mạch lên lầu. Hắn dừng bước trước phòng làm việc , gõ nhẹ lên cánh cửa .” Vào đi ”Hắn khẽ đẩy cánh cửa ra , bước vào. Vương Khải ngồi trên ghế sopha vừa nhìn thấy hắn . Đôi mắt trở nên sừng sộ , gương mặt già cả nhăn lại .” Anh còn dám vác mặt về đây ?! ”” Con biết cha rất tức giận. Nhưng ngay từ đầu con cũng đã nói không muốn đi con đường kinh doanh , càng không muốn tiếp quản tập đoàn. Là cha ép con ” – Hắn tiến lại trước mặt cha, nhấn mạnh giải thích.” Anh có biết chỉ một câu nói của anh đã ảnh hưởng bao nhiêu đến tập đoàn không ?! Được , nếu như anh đã một mực kiên quyết cứng đầu như vậy thì tôi cũng đành chiều theo ý anh, từ bỏ quyền thừa kế . Dù sao báo chí cũng đã đăng tin rầm rộ , tôi cũng không muốn mình trở thành người cha gia trưởng ép buộc con mình ” – Vương Khải rắn rỏi lên giọng.Hắn cũng nghiêm túc nhìn cha mình trả lời – ” Được , cha cứ làm thế đi ”Vương Lãng Thần hắn cũng muốn thoát ra sự kiềm hãm này.” Được thôi. Nhưng tôi nói cho anh biết bản thân anh không biết mình đang từ bỏ cái gì đâu. Ngày mai , tôi sẽ gọi luật sư đến chỉnh sửa lại di chúc theo ý của anh không thừa kế bất cứ thứ gì , 1 đồng cũng không. Cũng từ ngày mai , tất cả tài sản của tôi mua cho anh , ví dụ như chiếc xe kia cũng sẽ bị tịch thu ! ” – Ông uy nghiêm tuyên bố.Cha hắn là đang muốn bức hắn , dồn hắn đến chân tường. Ngay cả một xu để dính túi cũng không cho hắn , không muốn hắn còn lại thứ gì. Vương Lãng Thần làm sao không hiểu cơn
