“Tất nhiên là cô ta chứ ai! Mà trông cô ta đẹp dễ sợ luôn. Tớ không hiểu tại sao tớ lại không ghét cô ta chứ. Tớ nên căm ghét, thế mà tớ lại không.” Nola nghiêng đầu sang bên nhưng mắt vẫn không rời khỏi cửa sổ.
“Tại sao cậu lại phải căm ghét cô ấy?” Brooke hỏi. “Thực ra cô ấy có vẻ bình dị đấy chứ.”
“Thế lại càng có lý do hơn để mình phải ghét cô ta. Cô ta không chỉ hấp dẫn đến mức làm người ta phát cuồng – kể cả khi đầu tóc cô ta trụi thùi lụi mà cô ta còn tốt nghiệp Harvard, cô ta nói được đâu như mười lăm thứ tiếng, cô ta đã đi khắp thế giới để cổ vũ dân chúng ủng hộ tài chính vi mô, và cô ta yêu môi trường đến nỗi không đi giày da nữa kia. Và trên hết là, tất cả những người đã từng làm việc cùng với cô ta hay thậm chí chỉ ngồi bên cạnh cô ta trên máy bay thôi đều đoán chắc rằng cô nàng là người đỉnh nhất, là người ít viển vông nhất mà họ từng gặp. Nào, hãy nói cho tớ nghe, sao mà cậu có thể không căm ghét một người như thế được chứ?”
Cuốỉ cùng Nola cũng rời khỏi khung cửa sổ và Brooke theo sau cô. Cả hai ngồi phịch xuống hai chiếc ghế đi văng đôi bọc vải đặt đối diện nhau và các cô xoay người hướng mặt vào nhau.
Brooke nhấp một ngụm rồi nhún vai khi nghĩ đến tay săn ảnh ở bên ngoài căn hộ của họ. “Tốt cho Natalie Portman thôi, tớ nghĩ thế.”
Nola chậm rãi lắc đầu từ bên này sang bên kia. “Chúa ơi, cậu là cái giống gì vậy?”
“Tớ đã nói gì nào? Tớ không hiểu. Tớ phải bị cô ta ám ảnh hay sao? Ghen tức với cô ta chăng? Cô ta thậm chí còn chả có thực nữa ấy chứ.”
“Cô ta là người bằng xương bằng thịt hẳn hoi! Cô ta đang ngồi ngay bên kia phố kìa, và trông cô ấy tuyệt trần đời.”
Brooke đưa tay lên che trán và rên rẩm. “Và bấy giờ chúng mình còn lén nhòm ngó cô ấy nữa, cái việc mà tớ thấy chả hay ho tẹo nào. Thôi kệ cô ta đi.”
“Thấy thông cảm ít nhiều với sự riêng tư bị xâm phạm của Natalie hả?” Nola hỏi với giọng nhẹ nhàng hơn.
“Ừ, tớ nghĩ thế. Thật là lạ, cái phần trong con người tớ đã đọc những cuốn tạp chí kiểu như thế từ nhiều năm nay, đã xem tất cả những phim cô ấy từng đóng và có thể đọc vanh vách những kiểu trang phục cô ấy mặc đi dự lễ trao giải khiến tớ muốn ngồi lại bên cửa sổ ngắm cô ấy suốt đêm. Nhưng lại có một phần khác trong con người tớ…”
Nola hướng cái điều khiển về phía ti vi và lướt qua các kênh cho đến khi tìm thấy kênh nhạc altemative rock. Cô chống người trên khuỷu tay. “Tớ vẫn đang nghe cậu đấy. Còn gì tiếp theo nữa? Tại sao lúc này tâm trạng cậu lại dớ dẩn thê?”
Brooke thở dài. “Tớ phải xin nghỉ thêm một ngày nữa để đi Miami vào dịp cuối tuần tới, mà phải nói rằng Margaret chẳng hài lòng chút nào.”
“Bà ta không thể mong nhân viên của mình không có cuộc sống riêng được.”
Brooke khịt mũi. “Chắc hẳn chẳng có gì là bất công nếu bà ấy mong muốn chúng tớ thỉnh thoảng có mặt.”
“Cậu quá khắt khe với bản thân đấy. Tớ có thể chuyển chủ đề sang chuyện gì đó vui vẻ hơn tí chút không? Không phản đối chứ?”
“Chuyện gì, bữa tiệc cuối tuần này chăng?”
“Tớ có được mời không đấy?” Nola toét miệng ra cười. “Tớ có thể là bạn hẹn hò của cậu.”
“Cậu đùa à? Tớ cũng thích thế lắm nhưng tớ không cho rằng đó là một lựa chọn.”
“Sao nào, sao tớ lại thích ở New York uống với gã tồi tệ nào đó hơn khi mà tớ có thể nhấm nháp trứng cá muối với vợ ngôi sao nhạc rock đang lên được cơ chứ.”
“Xong. Tớ chắc Julian sẽ sướng rơn vì anh ấy sẽ không phải trông nom tớ cả tối nữa.” Điện thoại của Brooke rung bần bật trên bàn nước. “Thiêng thật, vừa nhắc đến Tào Tháo…”
“Này anh!” Brooke nói vào máy. “Em và Nola đang nói chuyện về bữa tiệc cuối tuần này.”
“Brooke à? Đoán được không? Anh vừa mới nói chuyện với Leo, cậu ta nghe được từ phó tổng giám đốc của Sony. Họ nói rằng số lượng album bán được đợt đầu vượt xa cả mong đợi của họ.”
Brooke nghe thấy tiếng nhạc và tiếng chuyện trò ồn ào phía đầu dây bên kia, nhưng cô không thể nhớ ra chiều nay Julian đang ở đâu. Có thể là Atlanta chăng? Hay họ sẽ chơi ở Charleston tối đó? Đúng rồi, chắc chắn là thế. Atlanta là tối qua cơ – cô nhớ đã nói chuyện với Julian khi anh gọi vào lúc một giờ sáng, và giọng anh có vẻ tây tây nhưng đang trong tâm trạng nói chung là phấn khởi. Anh gọi từ khách sạn Ritz ở quận Buckhead.
“Chưa ai hứa hẹn điều gì hết vì tuần lễ theo dõi lượng phát sóng vẫn còn ba ngày nữa mới kết thúc, nhưng tuần lễ theo dõi doanh thu hôm nay đã xong và có vẻ nó đang dẫn điểm.”
Brooke đã bỏ ra hai tiếng đồng hồ đêm hôm trước để nghiên cứu kỹ tất cả các ca sĩ và các ban nhạc khác đã phát hành album trong khoảng vài tuần trước đó, nhưng cô chịu không hiểu nổi việc theo dõi được tiến hành ra sao. Cô có nên hỏi không? Hay sẽ chỉ làm anh bực mình vì sự ngu dốt của cô?
“Ít nhất là từ thứ tư đã lên thứ ba. Có khả năng còn cao hơn nữa!”
“Em tự hào về anh biết bao! Các anh đang vui vẻ ở Charleston đấy à?” cô cao hứng hỏi.
Một khoảng lặng. Cô hốt hoảng mất một giây. Họ không ở Charleston chăng? Nhưng rồi anh nói, “Tin hay không thì tùy, nhưng tất cả bọn anh đang cày cật lực ra đấy này tập, diễn, phân tích, chuẩn bị, mỗi đêm ở một khách sạn khác nhau. Tất cả mọi người