XtGem Forum catalog
Đến lượt em yêu anh

Đến lượt em yêu anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325620

Bình chọn: 10.00/10/562 lượt.

đưa tay chụp lấy vạt áo của ông muốn giữa thăng bằng khi ngã xuống. Kết quả lại lôi theo đứa bé trong ngực ông, trong nháy mắt____“Oa oa…” tiếng khóc con nít đinh tai nhức óc vang dội cả hành lang, cha Hà sửng sốt, mẹ Hà cũng sửng sốt, y tá càng thêm sửng sốt, vừa rồi bọn họ đã làm mọi cách đứa bé cũng không khóc lần này tại sao lại có thể khóc lớn vậy chứ? Một phen sợ bóng sợ gió, ông bà Hà lưu luyến không nỡ đem đứa bé đưa cho y tá, trơ mắt nhìn y tá ôm nó vào phòng dành cho trẻ sơ sinh.Bên này, Lâm Cảnh Nguyệt đã hôn mê, Hà Tử Nghiệp nhìn gò má ướt mồ hôi của cô mà cực kỳ đau lòng, cũng không để ý đến mặt cô đầy mô hôi mà nhẹ nhàng in lên trán cô một cái hôn, “Vợ yêu, cực khổ rồi!”Nhìn Lâm Cảnh Nguyệt đang ngủ say một lát, lúc này Hà Tử Nghiệp mới nhớ tới con trai của mình, anh đứng lên dịch dịch góc chăn cho cô xong mới rời đi. Vừa mới mở cửa liền bị mẹ mình làm cho sợ hết hồn, anh tuyệt đối không thừa nhận cặp mắt đang phát ra ánh sáng màu xanh kia là của mẹ mình!“Con trai à, Cảnh Nguyệt như thế nào?”“Rất tốt, đã ngủ rồi, mẹ không nền đi vào quấy cô ấy!”“Biết rồi, sẽ không vào!” mẹ Hà lắc đầu giống như chiếc trống bỏi: “Mẹ dọn đến nhà các con để chăm sóc Cảnh Nguyệt nhé, có được không? Nó vừa mới sinh xong, đứa bé cũng cần người chăm sóc.”“Không cần…” lời cự tuyệt còn chưa nói hết đã bị mẹ Hà cắt đứt: “Con có kinh nghiệm à? Con có biết chăm sóc thế nào không? Đừng có cản! Nói cho con biết, mẹ nhất định phải đi!”Hà Tử Nghiệp yên lặng, vậy mẹ còn hỏi con làm cái gì?“Nhanh đến phòng sơ sinh xem con trai của con đi, tên nhóc kia tiếng khóc cũng thật là vang dội đó nha!” mẹ Hà cười đến không khép được miệng, cả khuôn mặt tràn đầy vẻ tự hào.Nhịp tim Hà Tử Nghiệp bỗng nhiên nhẹ nhàng thay đổi, anh không kịp chờ đợi mà chạy đến phòng trẻ, vừa vặn cô y tá còn đứng ngay cửa, cô ấy chỉ chỉ đứa nhỏ gần nhất: “Chính là bé này, ban đầu làm sao cũng không khóc, thật sự là một cuộc náo loạn lớn mà…” y tá nói thêm gì sau đó anh cũng không nghe lọt, cách một vách thủy tinh anh nhìn một đoàn nho nhỏ, trong lồng ngực tràn đầy một cảm giác nhu tình, đó là con anh, là con trai của anh và cô. Lúc này đnag yên lặng nằm đó, giống mẹ nó đang ngủ rất sâu, anh duỗi ngón tay nhẹ nhàng miêu tả trên vách kính, dịu dàng như vậy, giống như mỗi nơi đầu ngón tay đi qua chính là làn da mềm mại của con trẻ: “Thật là một nhóc con nghịch ngợm…” Ánh mắt anh nhìn không nháy một cái sinh mạng nho nhỏ kia, khóe miệng giương thật cao, hốc mắt lại ươn ướt: “Con có biết là ba có bao nhiêu lo lắng…” Mà bây giờ, cuối cùng có thể an tâm rồi, cục cưng nhỏ của bọn họ rất khỏe mạnh, rất bình thường. Từ đó, bí mật kia vĩnh viễn trở thành bí mật vĩnh cửu, anh sẽ không nói cho cô biết, vĩnh viễn đều không biết. END (7)Khi Lâm Cảnh Nguyệt tỉnh lại, trời đã hoàn toàn tối đen, Hà Tử Nghiệp đang ngồi bên giường chuyên chú nhìn cô, trên tay bưng một chén cháo còn bốc hơi nóng, nhìn thấy cô mở mắt liền cười: “Cảnh Nguyệt, ngồi dậy ăn một chút đi, em có đói bụng không ?”Lâm Cảnh Nguyệt nhìn xung quanh một chút, nơi nào cũng không có dấu vết của trẻ con, không khỏi nóng nảy, cô chợt ngồi dậy, nắm lấy áo của Hà Tử Nghiệp: “con, con đâu?”Chén cháo trên tay Hà Tử Nghiệp bị cô đụng thiếu nữa đổ ra ngoài, anh cũng không tính, chỉ đem cháo đặt lên trên bàn ngồi lên giường, đem cả người Lâm Cảnh Nguyệt dựa vào mình: “Nguyệt Nha Nhi, chúng ta có con, là một thằng nhóc, thật đáng yêu, tiếng khóc của nó rất vang dội…” anh nhìn ánh mắt Lâm Cảnh Nguyệt có chút sáng lên, tiếp tục nói: “con rất khỏe mạnh, cũng đang ngủ rát ngoan, em nên ăn một chút gì đó, ăn xong rồi anh sẽ ôm con tới cho em nhìn.”“Được!” Lâm Cảnh Nguyệt cầm lấy chén cháo Hà Tử Nghiệp đưa tới ăn giống như hổ đói, ăn xong một chén cháo: ” Em muốn nhìn cục cưng…” cô mở to đôi mắt trong suốt nhìn anh, nhìn xong mấy giây chợt cúi đầu: ” Em…em muốn cho con bú sữa mẹ.” Hà Tử Nghiệp từ trên cao nhìn cô, nhìn rõ lỗ tai cô đang đỏ bừng, anh cười cười xoay người chạy tới phòng sơ sinh, ừm…một lát có lẽ nhãn phúc rồi. Lâm Cảnh Nguyệt ôm thân thể mềm nhũn của con trai, hưng phấn đến tay cũng run rẩy. Đây là con của cô, là đứa con cô là đứa con cô mang thai 10 tháng sinh ra! Cô sờ sờ khuôn mặt nhỏ bé mềm mại cười hạnh phúc. Đứa bé đã tỉnh lâu rồi, nó cũng không khóc làm khó cô, mắt còn chưa mở hoàn toàn, cứ như vậy ngoan ngoãn nằm trong ngực ảnh Nguyệt khiến cho lòng cô cũng mềm nhũn, cô từ từ mở ra áo của mình, đem đầu vú đưa tới khóe miệng của Lâm Cảnh Nguyệt con trai, từ sớm cô đã bắt đầu trướng sữa rồi, có lúc cương rất nhiều, nhất định phải được nặn hoặc hút sữa ra, dĩ nhiên không phải tự cô làm được, bởi vì loại hành động này đã bị Hà Tử Nghiệp cướp được.Hà Tử Nghiệp cúi đầu nhìn Lâm Cảnh Nguyệt ôm con của họ cho bú sữa, đột nhiên cảm thấy giờ phút này cuộc đời anh đã vô cùng hạnh phúc, anh không nhịn được ngồi cạnh hai mẹ con, đưa hai mẹ con ôm vào trong ngực mình, nói thật nhỏ bên tai của cô: “Có em thật tốt.”Lâm Cảnh Nguyệt chỉ ngây người ở bệnh viện hai ngày đã trở veefcow thể của cô rất tốt, cục cưng cũng rất kh