Old school Swatch Watches
Đến lượt em yêu anh

Đến lượt em yêu anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325495

Bình chọn: 7.5.00/10/549 lượt.

i với tôi như vậy.”Trần Huyên tức giận đến mức run cả người, cắn răng nghiến lợi mắng: “Tôi chính là mù mới xem cô là bạn, đầu óc chính là đám bột nhão mới tới đây khuyên cô. Cô thích làm gì thì làm, từ đây về sau tôi xem như không có người bạn như cô.”“Tùy tiện” Lâm Cảnh Nguyệt quay đầu không nói thêm câu nào.Trần Huyễn đạp đôi giày cao gót sải bước rời đi, đi tới cửa lảo đảo một cái thiếu chút nữa té ngã, khóe mắt Cảnh Nguyệt liếc đến, chân vừa định bước tới nhưng nghĩ đến chuyện xảy ra cũng đành dừng lại. Bóng lưng khập khiễng của Trần Huyễn có lẽ cả đời Cảnh Nguyệt cũng không quên, đó là lần cuối cùng các cô cùng nói chuyện.Về sau, khi ở công ty nhìn thấy đối phương đều xem như không khí, không phải là không để ý, mà so với hắn là ít để ý hơn thôi. Vì hắn mà cô cái gì cũng không muốn, thể diện, tôn nghiêm….rất nhiều, rất nhiều. Chỉ cần có thể sánh vai cùng hắn, cô có thể chịu đựng tất cả tiếng xấu.Người khác chê cười cô không quan tâm, chỉ cần hắn hứa hẹn cho cô một tương lai cô cũng đã rất thỏa mãn.Tuy nhiên, ngàn lần cũng không ngờ hắn lại có thể nhẫn tâm vứt bỏ cô, có lẽ vì tương lai, cũng có thể vì đứa bé chưa ra đời kia, hoặc giả là hắn không thể vứt bỏ được thế lực bên nhà vợ…Cô không biết, cũng không có cơ hội hỏi. Nhưng bây giờ, cô đã sớm không còn muốn biết.Lâm Cảnh Nguyệt cắn môi, một giọt nước mắt chay xuống. Có vui sướng, có bi thương, cô thật sự may mắn vì có thể sống lại một lần nữa, ngay tại thời điểm bản thân sắp lầm đường lỡ bước, khiến cô trở nên bi ai, vì một người đàn ông bỏ rơi tất cả rồi lại bị bở rơi. CHƯƠNG 1-52 (12)Bất quá, hiện tại đều không quan trọng, một khoảng của kiếp trước cô đã bì hắn mà sống, mà kiếp này, cô sẽ vì mình, vì những người thân yêu của mình, không để cho mọi người còn khổ sở, đau lòng. Lâm Cảnh Nguyệt đưa tay chùi đi nước mắt trên mặt, từ từ mỉm cười, gương mặt tinh xảo như tuyết ngọc thật sự mê người.Kiếp này, cô may mắn đã gặp được anh trước, nhưng lần này cô sẽ không buông tay ! Kiếp trước, con người cố chấp đã vì cô chịu bao nhiêu gian khổ thì kiếp này cô sẽ bù đắp cho anh thật nhiều ngọt ngào. Sẽ không tổn thương anh như vậy nữa, kiếp trước anh yêu thương cô không điều kiện, kiếp này đổi lại hãy để cô yêu anh !Lúc điện thoại gọi đến, Lâm Cảnh Nguyệt đang dùng máy hút bụi ra sức lau dọn nhà. Mọi vật trong nhà cũng được cô thu dọn lại ổn thỏa. Mặc dù thân thể này vẫn là chính mình, nhưng linh hồn bên trong lại chính là cô của 4 năm, thật sự không thể tiếp thu nổi thẩm mỹ ngây thơ của cô vào thời điểm này, không còn cách nào khác, cô đành cắn răng bắt đầu tổng vệ sinh, cái gì nên giặt thì phải giặt, nên bỏ đều bỏ.Thêm một chuỗi danh sách ghi rõ những thứ cần mua, chuẩn bị đi đến siêu thị, cái nhà này nên thay đổi bao gồm cả bản thân cô.“Trần Huyễn ?” Lâm cảnh Nguyệt nói vào điện thoại.“Cảnh Nguyệt ơi, nhanh lên qua đây giúp mình ! Bên ngoài trời đang mưa!” Trần Huyễn gào hết đề – xi – ben âm thanh trong điện thoại, khiến lỗ tai Cảnh Nguyệt trở nên tê dại. Nhưng trời mưa ? Chuyện khi nào ?Cầm điện thoại đến bên cửa sổ, bầu trời tối tăm, mây đen giăng cuồn cuộn, từng giọt mưa nặng hạt chen lấn nhau rơi xuống, trên các căn nhà, trên cây cối, trên những chiếc xa phát ra âm thanh đùng đùng.Lâm Cảnh Nguyệt trợn mắt, há mồm, âm thanh lớn như vậy mà cô lại không nghe thấy ? “Lâm Cảnh Nguyệt, bạn rốt cuộc có tới hay không ?” Trần Huyễn bên kia tiếp tục ngược đãi lỗ tai Cảnh Nguyệt.Lâm Cảnh Nguyệt ngoáy ngoáy lỗ tai, bất đắc dĩ nói: “Bạn vẫn chưa nói là bạn đang ở đâu.” Sự mô hồ của cô bạn này chẳng lẽ không thể sửa lại một chút ?“Á, he he, mình quên rồi, mình lập tức đến nhà bạn, bạn ở dưới lầu đón mình nhé!” Trần Huyễn cười xin lỗi.“Nhà mình ?” Lâm Cảnh Nguyệt không khỏi lên giọng, Trần Huyễn vì sao đột nhiên lại muốn đến ?“Thì sao ? Không có hoan nghênh à ?” Trần Huyễn ở bên kia nghiến răng nghiến lợi. CHƯƠNG 1-52 (13)Nghe âm thanh vô lý của cô nàng kia, da đầu Cảnh Nguyệt có chút tê dại: “Không có, không có, mình có chút kinh ngạc thôi mà.”“Được rồi, mau lên một chút ! Không nói nữa, mình sắp đến nhà bạn rồi!” Nói xong, Trần Huyễn bộp một tiếng ngắt ngay điện thoại. Cảnh Nguyệt nhìn điện thoại thở dài, lại không quên lấy theo cây dù, thuận tay nhặt lấy bản danh sách trên bàn bỏ vào trong túi, dù sao cũng xuống lầu, luôn tiện đi siêu thị một chuyến.“A, mưa to thật!” Trần Huyễn vừa xuống xe đã nhanh chóng chui vào trong cây dù của Cảnh Nguyệt cảm thán, vừa kéo cánh tay phải của Cảnh Nguyệt muốn tiến vào nhà.“Bạn vào nhà mình trước đi.” Lâm Cảnh Nguyệt đưa chìa khóa cho bạn, “Mình đang muốn đi siêu thị một chuyến, lát nữa sẽ trở về.”“Đi siêu thị làm gì ?” Trần Huyễn có chút kì quái, “Bạn phải mua gì à ?”“Đi mua một ít thức ăn, nếu không buổi trưa chúng ta phải uống gió tây bắc thôi!” Lâm Cảnh Nguyệt đưa bạn vào trong hành lang, gạt cánh tay còn nắm tay cô của Trần Huyễn rồi vẫy tay rời đi.“A, đợi đã nào….!” Trần Huyễn kêu to phía sau cô, “Hả?” Cảnh Nguyệt quay đầu, chẳng lẽ cô ấy còn có chuyện gì chưa rõ hay sao ? “Khi nào thì bạn biết nấu cơm ? Bạn không phải nói