Teya Salat
Đến lượt em yêu anh

Đến lượt em yêu anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325941

Bình chọn: 9.5.00/10/594 lượt.

, ôm chặt cô vào ngực, in trên trán cô một nụ hôn: “Ngoan, không đau, lát nữa anh đưa em về nhà.”Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đã trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, vô cùng tàn nhẫn: “Xem ra tôi đối với các người còn quá nhân từ!” âm thanh của anh rất nhỏ,thay vì nói là đang nói với Trần Mạt Ly, còn không bằng nói anh đang tự một mình nỉ non, trừ Lâm Cảnh Nguyệt không ai nghe thấy anh đang nói gì.Chương 43: Cùng nhau đến bạc đầuTrần Mạt Lỵ vừa thấy Hà Tử Nghiệp, đầu đang ngẩng cao nhất thời thấp xuống. Trong lòng hốt hoảng, ả hồ ly kia lại là bạn gái của người này? Nếu ả sớm biết, ả tuyệt đối sẽ không tới đây! Ả cũng là được cưng chiều mà lớn lên, chưa từng sợ qua bất cứ ai, nhưng người này không giống như vậy, từ lần đầu tiên ả nhìn thấy người này, ả đã không dám đi trêu chọc hắn. Đây là một loại trực giác, thay vì nói là trực giác của phụ nữ, chẳng bằng nói đây chính là loại cảnh giác của kẻ kinh doanh ma túy hình thành. CHƯƠNG 1-52 (191)“Hà …Hà Tử Nghiệp.” Ả miễn cưỡng duy trì gương mặt tươi cười, nhưng giọng nói không tự giác có chủ run rẩy.“Đến tìm Hàn Mộ Vân ?” con ngươi của Hà Tử Nghiệp tối như mực, dường như một chút ánh sáng cũng không chen vào được, giống như hút hết mọi vật trên thế gian này vào đó. Cả người Trần Mạt Lỵ lạnh băng, nhanh chóng cúi đầu, gật đầu lung tung, thật ra ả tới đây làm gì thì ai cũng biết.“Lên đi, hắn ở trên lầu.” giọng nói Hà Tử Nghiệp cực kỳ bình tĩnh, lại khiến Trần Mạt Lỵ không dám thở mạnh, nhưng những lời này của anh đối với ả lại không khác gì lệnh đặc xá, lời vừa dứt Trần Mạt Lỵ liền xách chiếc túi hàng hiệu vội vàng đi lên lầu.“Ngày mai, cô định giờ, chúng ta nói chuyện một chút.” Âm thanh Hà Tử Nghiệp từ phía sau truyền đến, chân Trần Mạt Lỵ lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã nhào, ả điều chỉnh thân thể, sắc mặt trắng bệch, liều mạng muốn chạy trốn, kích động nói một câu: “Được.”Những gì nên nói đã nói, Hà Tử Nghiệp cũng không để ý đến ả, anh nâng cằm Lâm Cảnh Nguyệt, khẽ nhìn lên mặt cô, Lâm Cảnh Nguyệt bị anh nhìn có chút ngượng ngùng, đem mặt tránh khỏi tay anh: “Không nên nhìn, xấu.”Anh đau lòng hôn lên gò má sưng đỏ của cô: “Không xấu, Nguyệt Nha Nhi là đẹp nhất.” Anh khẽ mỉm cười, trong con mắt là bóng dáng nho nhỏ của cô, “Anh đưa em về nhà.”“Nhưng…còn đang giờ làm việc.” Lâm Cảnh Nguyệt có chút khó xử. mặc dù cô bây giờ không có tâm trí để làm việc, nhưng dưới nhiều ánh mắt như vậy, một ông chủ như anh sao lại có thể đường hoàng mang theo cô trốn việc, như vậy đối với anh sẽ ảnh hưởng không tốt.“Không sao, công ty của mình.” Đây là câu nói giắt mép thường xuyên gần đây của anh, Lâm Cảnh Nguyệt nhìn dáng vẻ không quan tâm của anh, cười hì hì một tiếng, Diệp Tử của cô thật đáng yêu, “Được, chúng ta về nhà.”Thế giới bên ngoài có mưa gió như thế nào, ít nhất cô luôn có anh bên cạnh.“Cô tới làm gì?” Hàn Mộ Vân nhìn Trần Mạt Lỵ công khai vào phòng làm việc của mình, vì sao hắn đi đến đâu cũng không thoát được người phụ nữ này chứ?Nghe lời của hắn, trong lòng Trần Mạt Lỵ quặn đau, mắt cũng đỏ lên, liên tưởng đến thái độ vừa rồi của Hà Tử Nghiệp đối với Lâm Cảnh Nguyệt, nhìn lại thái độ của Hàn Mộ Vân với mình, ả có muốn tự an ủi mình cũng không thể. Vì sao ả lại không có được hạnh phúc chứ? Rõ ràng ả yêu hắn như vậy, tại sao lại không có được một chút dịu dàng nào từ hắn? CHƯƠNG 1-52 (192)“Hàn Mộ Vân, anh không thấy sao? Không nhìn thấy mặt của tôi sao? Anh, không phải biết tôi bị người ta đánh sao?” nước mắt Trần Mạt Lỵ từng chuỗi rơi xuống, không nhịn được liên tiếp bật ra những lời chất vấn, nhưng ả thất vọng, mặc dù đôi mắt đẫm lệ mông lung, ả vẫn thấy rõ thái độ của người trước mắt, hờ hững như thế, giống như đang đối mặt với một người không hề quen biết.“Hàn Mộ Vân, anh thật là lòng dạ ác độc.” Trần Mạt Lỵ hung hăng lau nước mắt trên mặt, nhìn thấy sự xem thường trong mắt hắn, ả chợt cười: “Anh thích Lâm Cảnh Nguyệt chứ gì? Nhưng cô ta là bạn gái của Hà Tử Nghiệp rồi, anh không nhìn thấy anh ta nâng niu cô ta như bảo bối như thế nào…” Nói đến đây, ả chợt không thể nói thêm, hạnh phúc như vậy khiến ả ghen tỵ không thôi, mà ả, ngay cả tư cách hy vọng cũng không có. “Phụ nữ của Hà Tử Nghiệp mà anh cũng dám đụng sao? Hàn Mộ Vân, tôi đoán anh cũng không có lá gan dó…”Không bằng chúng ta cứ cùng nhau vui vẻ thôi. Câu nói sau còn chưa nói ra, đã bị vẻ mặt tàn nhẫn của Hàn Mộ Vân làm cho nuốt trở về.“Cô đi tìm cô ấy rồi hả? Cô đã làm gì với cô ấy?” Hàn Mộ Vân rất thông minh, từ trong lời nói của ả đã nhìn ra điểm không đúng, người phụ nữ này lại dám đi tìm Cảnh Nguyệt! Hắn biết ả sẽ không cam lòng cứ như vậy trở về thành phố S, lại không ngờ ả lại có gan tìm tới tận cửa!“ Anh yên tâm, người đàn ông kia sẽ không cho phép tôi làm gì đối với cô ta đâu.” Trần Mạt Lỵ cười thảm đạm, người con gái kia thật hạnh phúc: “Mộ Vân, anh…”“Cô câm miệng lại cho tôi!” khuôn mặt Hàn Mộ Vân giận dữ, cái miệng của ả này toàn là Cảnh Nguyệt cùng Hà Tử Nghiệp như thế này, như thế kia, Cảnh Nguyệt là của hắn! Nhất định sẽ là của hắn! “Lập tức cút về thành phố S cho tôi! Hiệp nghị giữa ch