The Soda Pop
Đi Qua Hoa Cúc – Nguyễn nhật Ánh

Đi Qua Hoa Cúc – Nguyễn nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325524

Bình chọn: 7.00/10/552 lượt.

ủa anh chưa.

Anh Ðiền vẫn kiên trì:

– Vậy anh với em vô Bãi Cháy bắn chim.

Trời đất, anh Ðiền lớn tồng ngồng rồi mà còn đòi đi bắn chim! Tôi ngạc nhiên nhưng vẫn từ chối:

– Em hết thích trò bắn chim rồi.

Anh Ðiền liếm môi:

– Vậy Trường thích trò gì?

Tôi lắc đầu:

– Em chẳng thích trò gì hết.

Trước thái độ lạnh lùng của tôi, anh Ðiền chỉ biết nhún vai, chán nản:

– Dạo này Trường lạ ghê!

Không chỉ anh Ðiền, chị Ngà cũng nói với tôi một câu giống hệt như vậy.

Tôi nhìn mây bay:

– Em có gì lạ đâu!

– Có. Em không còn trò chuyện với chị như xưa nữa.

Tôi chép miệng:

– Em chẳng biết nói chuyện gì.

Chị Ngà lại nói:

– Em không còn rủ chị ra suối ngồi chơi.

– Ừ.

Tiếng “ừ” của tôi không có một ý nghĩa gì rõ rệt. Nhưng chị Ngà dường như chẳng để ý gì đến điều đó. Chị tiếp tục theo đuổi những ý tưởng của mình:

– Trường cũng không thèm nhìn mặt chị.

Câu nói của chị Ngà khiến tôi giật thót. Không hiểu chị đã phát giác ra chuyện gì mà lại nói những lời như vậy. Không thể ậm ừ mãi, tôi nhìn xuống đất, bùi ngùi thổ lộ:

– Bây giờ em chẳng còn là em ngày nào nữa. Dạo này em cứ buồn buồn sao ấy.

Chả rõ chị Ngà có hiểu ra tâm sự của tôi không mà sao tôi nghe tiếng chị thở dài. Rồi thình lình chị đặt tay lên vai tôi, giọng vỗ về:

– Trường đừng buồn nữa! Chiều mai chị em mình ra suối chơi, chị sẽ kể chuyện cho Trường nghe.

Ðề nghị bất ngờ của chị Ngà làm tôi ngạc nhiên quá đỗi.

Tôi ngước nhìn chị, giọng ngẫn ngơ:

– Chị định kể chuyện gì vậy?

Chị Ngà đưa tay vén tóc:

– Những chuyện kể về chị. Những chuyện kể về tình yêu. Rồi Trường sẽ hiểu tất cả.

Chị nhìn ra vàng hoa cúc trước sân, nói trong mơ màng:

– Trường biết không, tình yêu là một bí mật. Nó đem lại niềm vui cho tâm hồn. Cũng như hoa cúc ấy.

Tôi nhớ có lần chị đã nói với tôi về vàng hoa cúc. Dĩ nhiên niềm vui có được từ hoa cúa hoàn toàn có thể so sánh với niềm vui mà tình yêu mang lại. Nhưng đó là tình yêu của chị và anh Ðiền, một tình yêu chưa bị trượt chân vào nỗi buồn tuyệt vọng như tôi.

Thấy tôi trầm ngâm, chị Ngà nhắc:

– Nhớ nghen Trường! Chiều mai!

Tôi “ừ” mà không biết trong thâm tâm thực ra mình có muốn nhận lời hay không. Những tâm tình thành thật của chị Ngà có thể sẽ giúp tôi có dịp đi vào thế giới riêng tư và đầy bí ẩn của tâm hồn chị, giúp tôi thấu hiểu và đồng cảm với sự chọn lựa của chị hơn nhưng chắc chắn cũng khiến tôi phiền muộn và khổ tâm hơn.

Trong khi tôi đang phấp phỏng chờ đợi cá giây phút khắc nghiệt đó xảy ra thì một biến cố bất thần ập đến vào ngay sáng hôm sau khiến chị Ngà buộc phải bỏ lỡ cuộc hẹn buổi chiều với tôi.

Người đàn bà lạ mặt xuất hiện vào lúc mặt trời vừa lên khỏi ngọn tre chưa tới nửa cây sào. Chị mặc đồ bà ba, tóc búi, một tay cắp nón lá, tay kia xách lồng gà, rón rén bước vào nhà như một chiếc bóng. Lúc đó, dì Miên và chị Ngà đang ngồi tại bàn học cạnh cửa sổ, còn tôi do dậy trễ vẫn đang loay hoay với rổ khoai luộc đặt tại bàn ăn giữa nhà.

Tôi chưa kịp phản ứng gì, dì Miên đã nhanh nhẹn chạy ra. Ðã quá quen với cảnh các người bệnh đủ loại đến tìm ông tôi để chữa bệnh hoặc để tạ ơn, dì hỏi ngay:

– Chị tìm ba tôi phải không?

Người đàn bà rụt rè:

– Dạ tôi kiếm thầy Thất.

Vừa nói, chị vừa lóng ngóng đặt lồng gà trên tay xuống đất:

Dì Miên tặc lưỡi:

– Xui cho chị quá! Ba tôi đi khám bệnh xa, chiều mới ghé về! – Rồi dì nhìn người đàn bà đang đứng khép nép bên cánh cửa, áy náy hỏi – Chị tìm ba tôi để coi bệnh hay có chuyện gì?

Người đàn bà lộ vẻ bối rối. Mãi một lúc, chị mới ngập ngừng đáp:

– Dạ, tôi là… vợ anh Ðiền!

Giọng người đàn bà khẽ khàng nhưng vọng vào tai mọi người chẳng khác gì một quả bom.

Dì Miên lắp bắp:

– Ủa, hóa ra…

Tôi liếc về phía chị Ngà, thấy chị đổ gục xuống mặc bàn như một cây chuối bị đốn ngang thân. Không kịp nghĩ ngợi, tôi lập tức phóng ngay về phía chị, vội vàng đến nỗi hất đổ cả rổ khoai trên bàn:

– Chị Ngà! Chị Ngà! – Tôi khẽ lay vai chị, luống cuống gọi.

Dì Miên lúc đó cũng đã kịp chạy tới.

– Mày sao vậy Ngà? – Dì thảng thốt hỏi, chưa gì giọng đã nghe sụt sịt.

Người đàn bà cũng tới sát bên tự hồi nào. Chị nói, giọng lo lắng:

– Chắc cô đây bị trúng gió! Ðể tôi cạo gió cho! Tôi có đem dầu theo đây!

Vừa nói, người đàn bà vừa hối hả móc chai dầu trong túi ra.

– Không sao đâu! – Chị Ngà ngước lên, giọng vẫn chưa hết bàng hoàng –Tôi nằm nghỉ một lát là khỏe ngay thôi!

Nói xong, chị Ngà uể oải đứng dậy. Dì Miên biết ý, choàng tay sau lưng chị và nhẹ nhàng dìu chị lại chỗ chiếc giường tre kế bàn học được ngăn cách với phần còn lại trong nhà bởi những tấm phên đan.

Ở phía sau, tôi và người đàn bà đứng trố mắt nhìn theo. Tôi không rõ chị vợ anh Ðiền nghĩ gì nhưng riên g tôi ngay lúc đó tôi cảm thấy cuộc sống sao mà buồn chết được và khi nghĩ đến chị Ngà, tôi bỗng chốc quên hết mọi hờn ghen, trách cứ. Tràn ngập trong lòng tôi bây giờ là một nỗi xót thương.

Chương 10

Chị Ngà mỗi ngày một xanh xao, gầy vọt. Anh Ðiền sau một thời gian bám lẵng nhẵng theo chị năn nỉ, thuyết phục không xong, đã bắt đầu lả