Đi Qua Hoa Cúc – Nguyễn nhật Ánh

Đi Qua Hoa Cúc – Nguyễn nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324830

Bình chọn: 10.00/10/483 lượt.

mày nói vậy, nếu bây giờ tụi tao rủ mày đi bắn chim, mày có đi không?

Tôi ngần ngừ:

– Tao cũng chẳng biết.

Chửng anh ngó tôi chăm chăm:

– Hoặc là đi hoặc là không, chứ sao lại chẳng biết?

Ðôi mắt của Chửng anh như hai mũi khoan xuyên vào tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt nó. Tôi quay đầu ngó lơ chỗ khác, miệng ấp a ấp úng chẳng biết trả lời như thế nào.

Chửng em bỗng cười lên hô hố:

– Tao biết tỏng bụng dạ mày rồi, Trường ơi! Mày mê gái nên mày không dám đi bắn chim chứ gì!

– Mày đừng có nói bậy! – Tôi đỏ mặt kêu lên.

– Tao mà nói bậy, tao đi đầu xuống đất liền! Mày mê chị Ngà, mày sợ làm trái lời dặn của chỉ, chỉ sẽ ghét mày, đúng không?

– Ðúng cái mốc xì!

Vừa nói, tôi vừa cúi xuống nhặt lên một hòn đất. Nhưng Chửng em đã nhanh chân vọt ra xa đứng cười khọt khẹt y như Tề Thiên làm trò. Nó làm tôi xấu hổ chín người.

Trong lúc tôi đang vô cùng bối rối, Chửng anh đột nhiên mở miệng bênh vực tôi. Nó nhìn tôi và mỉm cười thân thiện:

– Thằng Chửng em nói bậy quá mày hén?

Như kẻ chết đuối vớ được cọc, tôi mau mắn:

– Ừ, nó là chúa nói bậy! Nó chẳng bằng mày lấy một góc!

Thấy tôi giở giọng nịnh nọt, Chửng anh khoái lắm. Nó cười híp mắt. Rồi chép miệng nói:

– Tao biết mày chẳng mê chị Ngà chút xíu nào!

– Ừ, tao đâu có mê.

Tôi vộ vã đáp, bụng thầm cảm ơn Chửng anh quá xá. Nào ngờ tôi vừa nói xong, nó bỗng tiếp:

– Mày không mê nhưng mày… thích!

Lời “phán” đột ngột của Chửng anh khiến tôi chưng hửng. Tôi giương mắt ếch lên nhìn nó, miệng ú ớ như bị ai nhét giẻ vào mồm.

– Có gì mà mày phải ngẩn tò te ra vậy? – Chửng anh vỗ vai tôi, cười hì hì – Chị Ngà đẹp như tiên, ai mà chẳng thích!

Tôi chẳng hiểu Chửng anh nói như vậy là tỏ lộ đồng tình hay ngụ ý xiên xỏ, đành đỏ mặt ngọng nghịu:

– Nhưng mà tao… nhưng mà tao…

Biết tôi mắc cỡ, Chửng anh hắng giọng trấn an:

– Thì mày thích chị Ngà cũng giống như mày thích dì Miên vậy thôi! Có gì phải chối!

– Ờ, ờ, đúng rồi! – Tôi lật đật – Trước nay tao vẫn coi chị Ngà giống như dì Miên tao…

Tôi nói chưa dứt câu, Chửng em đứng ngoài xa vọt miệng bô bô:

– Giống như sao được mà giống như! Dì Miên là dì mày, còn chị Ngà là người dưng nước lã, muốn cưới làm vợ lúc nào cũng được, vậy mà bảo là “giống như”!

Lời lẽ mất dạy của Chửng em khiến tôi không giữ nổi bình tĩnh. Vừa thẹn vừa tức, tôi cúi nhặt hai hòn đất to tổ bố và co giò rượt theo nó.

Nhưng tôi mới chạy được hai, ba bước, Chửng anh đã đuổi theo níu vai tôi lại:

– Kệ xác nó! Thằng đó ngày nào mà chẳng nói bậy, đuổi theo nó làm chi!

Tôi nghiếng răng, hổn hển:

– Tao phải đập cho nó một trận!

– Thôi bỏ đi! – Chửng anh can, rồi nó rủ – Giờ tao với mày đi chơi!

– Ði đâu?

– Vô Bãi Cháy bắn chim.

– Bắn chim? – Tôi há hốc miệng, hai hòn đất trên tay rớt xuống chân.

– Ừ! – Chửng anh gật đầu – Bắn xong, xách chim về nhà tao nướng ăn chơi. Mày không đem chim về nhà, chị Ngà đâu có biết.

Ðề nghị của Chửng anh sáng suốt quá chừng. Ừ, bắn chim xong, tót về nhà anh em thằng Chửng, có tài thánh chị Ngà mới hòng mò ra! Nghĩ đến món thịt chim nướng lá chanh, tôi nuốt nướt bọt đánh ực và hăm hở đi theo Chửng anh.

Không phải chỉ có anh em thằng Chửng bảo tôi thích chị Ngà. Ngay cả dì Miên cũng bảo vậy.

Một hôm tôi đang ngồi chẻ lạt sau nhà, kế bên cửa sổ phòng học của dì Miên, bỗng nghe dì kêu:

– Ngà ơi Ngà!

– Gì vậy Miên? – Tiếng chị Ngà hỏi lại.

– Cái ngòi viết của tao hư rồi.

– Sao vậy?

– Nó rớt xuống đất.

– Thì thay ngòi khác.

– Có đâu mà thay! Phải ra huyện mới mua được!

– Lát chiều tao với mày đi.

– Không được! Chiều nay tao phải đi xay gạo dùm cho bà Sáu.

– Vậy nhờ Trường đi mua giùm cho!

– Trời ơi, thằng đó mà nhờ! Cúng cho nó ít tiền, thuê nó đi thì họa may.

Tôi giật thót người, không ngờ dì Miên lại nỡ bêu xấu thằng cháu yêu quý trước mặt chị Ngà như vậy. Câu nói độc địa của dì khiến tôi giận tím gan, mặc dù suy cho cùng những điều dì nói không xa sự thật là bao. Trong khi tôi đang lưỡng lự không biết có nên lên tiếng “phản kích” hay không thì chị Ngà bật cười khúc khích:

– Cháu mày đâu có tệ dữ vậy. Nếu mày không nhờ thì để tao nhờ giùm cho.

– Mày nhờ thì lại khác! – Giọng dì Miên nửa đùa nửa thật – Tao kêu, nó không đi nhưng mày kêu thì nó đi liền.

Câu nói ỡm ờ của dì Miên khiến tôi đâm chột dạ, suýt chút nữa lưỡi rựa liếm đứt ngón tay.

Trong nhà bỗng vang lên tiếng la “oai oái”. Rồi tiếng chị Ngà gầm gừ:

– Nói bậy nè!

– Bậy gì! Chẳng phải thằng cháu tao lúc nào cũng nghe lời mày răm rắp sao?

– Thì nó cũng nghe lời mày vậy!

– Tết Công Gô nó mới nghe lời tao!

Chị Ngà cười:

– Ai bảo mày hay ỷ lớn ăn hiếp nó chi!

Dì Miên khịt mũi:

– Không phải vì tao hay ăn hiếp nó mà chính vì nó thích mày.

– Ðủ rồi nghen! – Chị Ngà la lên – Tao chỉ coi nó như em thôi. Mày đừng có gán ghép bậy bạ.

Khi chị Ngà thốt ra câu nói đó, chị không biết tôi đang ngồi nghe lỏm ngoài hè, vì vậy chị không biết rằng chị vừa giáng vào ngực tôi một nhát búa nặng nề. Từ nãy đến giờ, những lời trêu chọc của dì Miên khiến tôi vừa sợ v


Teya Salat