ì phải băn khoăn!
Rồi thấy mặt tôi vẫn ngây ra như mụ điên ngoài chợ huyện, nó khịt mũi nói thêm:
– Gặp tao, tao đã vứt quách lá thư này từ lâu rồi. Tội gì làm việc không công cho người khác.
Thực ra anh Ðiền có trả công cho tôi đàng hoàng. Anh đãi tôi ăn mì bà Sáu Dứa. Ăn mệt nghỉ. Anh còn bảo sau khi tôi đưa thư cho chị Ngà, anh sẽ dẫn tôi lên “thăm” bà Sáu Dứa một lần nữa. Nhưng tôi không đính chính. Tôi biết thằng Chửng anh nói vậy là vì lòng tốt. Nó sợ tôi xấu hổ nên cố ý hùa theo tôi. Trong khi tôi đang thầm cảm ơn Chửng anh thì Chửng em bất ngờ làm tôi cảm động đến suýt khóc. Nó đột ngột hét toáng:
– Tao cũng vậy. Tao ghét cha Ðiền tóc quăn này kinh khủng.
Chửng anh liền chìa tay ra:
– Vậy thì đưa lá thư đây.
– Chi vậy? – Chửng em trố mắt.
– Trả cho thằng Trường.
– Trả cho nó làm gì! Ðể tao lấy tao nhóm bếp.
Vừa nói Chửng em vừa giấu lá thư ra sau lưng khiến tôi lo sốt vó.
– Trả lá thư cho tao! – Tôi kêu lên.
Chửng em nheo mắt:
– Mày lấy lại làm gì?
– Tao… cất.
Chửng em cười hì hì:
– Mày cất trong nhà, rủi ông mày hoặc dì Miên mày bắt được thì tha hồ quỳ gối, sướng hén?
Câu nói độc mồm độc miệng của Chửng em khiến tôi bất giác thần người ra. Nhưng loay hoay một hồi, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào giấu lá thư một cách an toàn. Thấy tôi lộ vẻ hoang mang. Chửng anh liền hiến kế:
– Nếu mày sợ thì để tao cất giùm cho. Tao nhét trong mái tranh, chẳng ai biết đâu!
– Chuột biết! – Chửng em thình lình phá bĩnh – Nó tha mất cho coi!
– Có mày tha thì có! – Chửng anh sầm mặt – Ðưa lá thư đây!
Lần này Chửng em không buồn giành giật nữa. Nó Ném lá thư về phía Chửng anh và bĩu môi “xì” một tiếng:
– Ai thèm giành ba thứ quỷ này!
Chửng anh không nói gì. Nó lẳng lặng nhét lá thư vào túi áo rồi quay sang tôi, nháy mắt:
– Tao cất hén?
Dĩ nhiên là tôi gật đầu ngay. Từ nãy đến giờ, tôi cũng chỉ mong có thế.
Tối đó, anh Ðiền lại hỏi tôi về số phận của lá thư. Lần này anh chận tôi ngoài cổng, lúc tôi vừa đi nhong nhong với anh em thằng Chửng về.
– Trường đã đưa thư cho chị Ngà chưa? – Giọng anh nôn nóng.
– Rồi! – tôi đáp, cố giữ vẻ thản nhiên.
Mắt anh sáng lên:
– Chỉ có nhận không?
– Nhận.
Anh lại liếm môi:
– Chỉ có nói gì không?
– Không! – Tôi lắc đầu – Nhưng chỉ cười!
– Cười sao? – Anh Ðiền không giấu vẻ phấp phỏng.
– Cười thế này nè!
Nói xong, tôi nhe răng “hì” một tiếng.
Anh Ðiền nhăn mặt:
– Cười gì kỳ vậy?
Tôi khịt mũi:
– Ừ, chỉ cười vậy đó! Anh không tin thì thôi!
Thấy tôi tỏ vẻ hờn giận, anh Ðiền lật đật nắm tay tôi:
– Tin! Anh tin! nhưng chỉ có vậy thôi hả?
– Chỉ vậy thôi! – Tôi thở dài.
Anh Ðiền cũng thở dài. Nhưng tiếng thở của anh ra chiều nhẹ nhõm. Dưới ánh sao mờ, tôi vẫn nhìn rõ vẻ long lanh trong mắt anh.
Ðôi mắt đó nhình tôi, rủ:
– Bây giờ anh với Trường đi ăn mì hén?
– Em no lắm! – Tôi từ chối.
Anh Ðiền ngạc nhiên:
– Trường đã ăn tối đâu mà no?
– Khi nãy em ăn khoai chà bên nhà thằng Chửng.
– Vậy thì sáng mai! – Anh Ðiền lại nói.
– Sáng mai em phải vô Bãi Cháy!
Nói xong, tôi phóc một bước tới gốc me đầu sân và chạy tọt vào nhà, bỏ mặt anh Ðiền đứng ngẩn ngơ với vô vàn thắc mắc. Chắc anh không hiểu tại sao một đứa tham ăn tham uống như tôi bữa nay được rủ đi ăn mì lại bày đặt chê ỏng chê eo.
Nhưng anh Ðiền chắc không có thì giờ để bận tâm nhiều về tôi. Anh còn mải mơ tưởng về chị Ngà. Anh còn mải nghỉ xem chị có bị những lời tỏ tình ngọt ngào của anh làm cho mê mẩn hay không và sau đó chị sẽ làm thế nào để tỏ cho anh biết rằng chị rất nóng lòng muốn đáp trả tình cảm của anh.
Trong nhiều ngày, anh Ðiền đắm chìm trong nỗi chờ đợi miên man mà không biết lá thư của mình đang mắt kẹt dưới gốc kèo nhà thằng Chửng. Trong những bữa cơm, anh thường tìm cách ngồi đối diện với chị Ngà để chờ đợi chị thỉnh thoảng nhìn lên, anh lại đảo mắt dọ xem tình ý. Thái độ thản nhiên của chị Ngà thường làm anh cụt hứng. Những lúc đó, anh giả vờ tằng hắng để che dấu sự bối rối và nỗi thất vọng sâu xa của mình.
Trong khi anh Ðiền theo dõi chị Ngà thì tôi theo dõi anh. Cái cảnh tượng rình rập đầy vẻ hoạt kê này cứ âm thầm kéo dài từ ngày này qua ngày khác. Với vẻ uể oải của một chú mèo ngái ngủ, tôi hoàn toàn thành công khi tỏ ra vô hại dưới mắt anh Ðiền. Và chú mèo ngây ngô đó đã tìm đủ mọi cách và nghĩ ra đủ mọi lý do để có mặt bên cạnh anh, để sung sướng chứng kến sự dọ dẫm vô vọng của anh về thái độ của chị Ngà và nhất là để nở từng khúc ruột khi nghe thấy anh đôi lần tuyệt vọng kêu lên:
– Chị Ngà xé nát trái tim anh rồi, Trường ơi!
Khi than thở, bao giờ anh Ðiền cũng có vẻ tội nghiệp. Giọng anh buồn thảm, đứt khúc và càng về cuối càng vo ve, nghe như tiếng sáo muỗi. Nhưng nhìn ánh mắt lấp lánh và bình thản của anh, tôi biết anh không buồn như cái vẻ anh tạo ra. Thậm chí, có đôi lúc, tôi ngờ rằng anh cố ý khôi hài khi cường điệu nỗi thất vọng của mình.
Nếu quả mọi sự đúng như anh nói thì trái tim anh hiện nay đã rách bươm như tàu lá chuối sau mùa gió dữ, chẳng mong gì chắp vá. Nhưng cứ mỗi lần nghe anh rên rỉ