XtGem Forum catalog
Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323101

Bình chọn: 9.5.00/10/310 lượt.

ứt.

Jakub nhìn bầu trời xanh và tự nhủ, hôm nay nó đã mang lại cho mình sự nhẹ nhõm và thanh bình. Và cùng lúc nó đã trấn lột của mình, nó đã cướp đi Skreta của mình.

5.

Sự đồng ý của Ruzena gây ở Klima một chấn động đến ngây người, nhưng mồi nhử của món bồi thường lớn nhất không thể kéo anh ra khỏi phòng chờ. Sự biến mất không thể giải thích được của Ruzena tữ hôm trước đã khắc sâu vào trí nhớ anh theo cách đầy đe doạ. Anh quyết định kiên nhẫn chờ ở đây để không ai có thể thuyết phục được cô làm ngược lại, không thể mang cô đi, không thể bắt cô đi.

Các bệnh nhân bắt đầu đến, họ mở cánh cửa Ruzena vừa đóng lại, ngồi rải rác trên những chiếc ghế dọc tường và tất cả dò xét Klima vẻ tò mò, vì họ không có thói quen nhìn thấy đàn ông trong phòng chờ của khu điều trị phụ nữ.

Sau đó, một người đàn bà to béo mặc áo blu trắng xuất hiện trong cánh cửa và nhìn anh thật lâu, rồi bà ta lại gần anh và hỏi có phải anh đang chờ Ruzena không. Anh đỏ mặt và bảo là đúng.

– Không phải chờ đâu. Từ giờ đến chín giờ anh có thời gian mà – bà ta nói vẻ thân mật đáng sợ, và Klima có cảm giác tất cả những người phụ nữ trong phòng đã nghe thấy bà ta nói gì và biết là về chuyện gì.

Khoảng chín giờ kém mười lăm, Ruzena xuất hiện, đã mặc thường phục. Anh đi theo cô và cả hai người im lặng đi ra khỏi khu tắm. Cả hai người đều chìm đắm trong suy nghĩ và không nhận ra Frantisek đang đi theo, trốn sau những bụi cây của khu vườn công cộng.

6.

Jakub chỉ còn việc chào từ biệt Olga và Skreta, nhưng trước đó anh còn muốn đi dạo một mình một lúc (lần cuối cùng) trong khu vườn công cộng và ngắm nhìn hoài tiếc những cái cây giống như những ngọn lửa.

Vào lúc anh đi ra hành lang, một phụ nữ trẻ đang đóng cửa phòng đối diện, và dáng cao lớn của cô khiến anh chú ý. Khi cô quay lại, anh choáng váng trước vẻ đẹp của cô.

Anh bắt chuyện:

– Cô là bạn của bác sĩ Skreta à?

Người phụ nữ mỉm cười thân thiện:

– Làm sao anh biết?

– Cô vừa đi ra từ một trong căn phòng mà bác sĩ Skreta dành cho bạn bè – anh nói, và anh tự giới thiệu.

– Rất hân hạnh. Tôi là vợ của Klima, bác sĩ cho chồng tôi ở đây. Tôi đi tìm anh ấy đây. Chắc anh ấy đang ở chỗ bác sĩ. Anh có biết tôi có thể tìm bác sĩ ở đâu không?

Jakub ngắm nhìn người phụ nữ với một mối quan tâm vô bờ và anh chợt nghĩ (thêm một lần nữa!) rằng đây là ngày cuối cùng anh ở đây và một sự kiện dù nhỏ nhất cũng mang một ý nghĩa đặc biệt và trở thành một thông điệp mang tính biểu tượng.

Nhưng thông điệp đó muốn nói gì với anh?

– Tôi có thể đưa bà đến nhà bác sĩ Skreta – anh nói.

– Tôi rất biết ơn ông – cô trả lời.

Phải, thông điệp đó muốn nói gì với anh?

Thoạt tiên, đó chỉ là một thông điệp, không hơn.

Trong hai giờ nữa Jakub sẽ ra đi và con người đẹp đẽ đó sẽ không còn lại gì trong anh. Người phụ nữ đó xuất hiện như một sự chối từ. Anh gặp cô chỉ đơn giản để biết được là cô không thể thuộc về anh. Anh đã gặp cô với tư cách là một hình ảnh của tất cả những gì mà sự ra đi của anh sẽ đánh mất.

– Thật lạ – anh nói – hôm nay chắc tôi sẽ nói chuyện lần cuối với bác sĩ Skreta.

Nhưng thông điệp mà người phụ nữ đó mang lại cho anh còn nói thêm điều gì đó nữa. Bức thông điệp đó đã tới, để thông báo với anh, vào đúng giây phút cuối cùng, cái đẹp. Phải, cái đẹp. Và Jakub hiểu gần như hoảng sợ rằng anh không biết gì hết về cái đẹp, rằng anh đã đi qua mà không nhìn thấy nó và rằng anh chưa bao giờ sống vì nó. Vẻ đẹp của người phụ nữ này làm anh ngất ngây. Đột nhiên anh có cảm giác rằng trogn tất cả các tính toán của mình, ngay từ đầu, luôn luôn có gì đó nhầm lẫn. Có một nhân tố mà anh đã quên không tính đến. Dường như nếu anh đã biết người phụ nữ này, quyết định của anh sẽ khác đi.

– Tại sao anh lại nói chuyện lần cuối với anh ấy?

– Tôi sắp đi ra nước ngoài. Rất lâu.

Không phải chưa bao giờ anh có những người đàn bà đẹp, nhưng sự duyên dáng của họ với anh chỉ là cái gì đó phụ liệu. Cái đẩy anh về phía đàn bà, đó là một ham muốn trả thù, đó là nỗi buồn và sự không thoả mãn hoặc đó là sự thông cảm và thương hại, vũ trụ phụ nữ vbanh hoà lẫn với thảm kịch cay đắng mà anh phải dự phần tại đất nước này, nơi anh vừa là người trừng phạt vừa là người bị trừng phạt và nơi anh đã trải qua rất nhiều cuộc chiến nhưng chưa bao giờ có diễm tình. Nhưng người phụ nữ xuất hiện trước mặt anh lúc này tách biệt khỏi tất cả những cái đó, tách biệt khỏi cuộc đời anh, cô tới từ bên ngoài, cô xuất hiện trước anh, xuất hiện không chỉ như một người đàn bà đẹp mà còn như chính bản thân cái đẹp và cô thông báo rằng người ta có thể sống ở đây theo cách khác và vì cái gì đó khác. Cô thông báo với anh là cái đẹp lớn hơn chân lý, rằng nó thật hơn, bất khả tư nghị hơn và cũng dễ xâm nhập hơn, rằng cái đẹp ở trên mọi thứ và vào lúc này với anh nó đã hoàn toàn mất đi. Người đàn bà đẹp này đến để đứng trước mặt anh, để anh không tin là mình đã biết đến hết mọi thứ và rằng cuộc đời anh ở đây chưa tận dụng hết các khả năng có thể.

– Tôi ghen tị với ông đấy – cô nói.

Họ cùng nhau bước đi qua khu vườn công cộng, bầu trời màu xanh, những bụi cây t