u có sao không?? huhuhhuhu
Khóc bù lu bù loa lên hết. Tôi thật sự đau đầu. Lúc này cả thế giới như quay cuồng trong tôi vậy. Giờ tôi phải làm sao? Làm thế nào đây? Tại tôi mà ra. Do tôi cả. Phải chi tôi không gặp Trường, phải chi tôi quay lại với thằng Đỏ thì không sao rồi…..
Như theo cảm xúc, tôi đứng dậy ôm chầm lấy con Thảo khóc. Cả đám sửng sờ nhìn tôi khóc, vì trước giờ tôi chưa bao giờ khóc vì một người con trai. Bọn nó ngạc nhiên như vậy cũng đúng. Vì sao vậy? Người tôi thương là nó chứ không ai hết !!! Trường ơi tôi muốn nói tôi thương Trường nhiều……..!
Tối hôm đó tôi với V.A cùng xin mẹ ở lại bệnh viện. Mẹ tôi đồng ý vì có cả nhóc V.A ở đây nữa. Tôi kêu nhóc V.A về nhà thằng Tuấn ngủ, còn để tôi ở lại ngó thằng Trường giúp Cô Anh với chú Lợi. Họ rất tin tưởng tôi nên không hỏi nhiều.
____________________________________________________________
12h đêm……
Tôi thấy có một bàn tay ai đó đang nắm chặt tay tôi. Yên bình và ấm áp lắm, chính thằng Đỏ đã làm tôi ra nông nỗi này. Nhưng ai đã đem tôi vào bệnh viện, ai đang ở cạnh tôi lúc này. Tôi mở mắt dậy. Không tin vào mắt mình đó chính là con nhóc HQ, nó ngồi và nằm ngủ gục lên giường tôi. Bàn tay của nó như truyền hơi ấm cho tôi vậy. Nhìn nó ngủ thật dễ thương làm sao. Đầu tôi đau như búa bổ vậy. Tôi đánh liều đưa tay lên vuốt tóc nhóc. Bỗng nó bật dậy :- Làm gì nhìn tôi ghê vậy? – Nó nói
– Nhìn D ngủ buồn cười, chảy nước dãi, còn nghiến răng nữa – Tôi cười
– Ê giỡn hả? không có đâu – Nhỏ biện hộ thật dễ thương.
Tôi liền hỏi nó :
– Ai đưa Trường đến đây? Sao D lại ở đây?
– Tôi chứ ai – Nhỏ trả lời bằng giọng nói sắc lạnh
– Cảm ơn D nha
– Khỏi cần
– Nhưng sao D đem Trường lên bệnh viện. Hay…….- Tôi định nói thì nhỏ cắt lời
– Tôi không muốn mang tiếng thấy chết không cứu, mất công tốn 2000 nhang nữa. – Nhỏ vẫn trả lời với bộ dạng như vậy.
Nhóc HQ giống như buồn ngủ lắm. Dụi dụi mắt, mặt thì nhăn nhó, miệng cứ lủm bủm cái gì đó. Tôi ôm bụng cười. Nó liền lườm tôi và nói :
– Khuya để cho người khác ngủ, đừng làm ồn
– Nhìn D buồn cười quá haha
– Biết thế tôi không ở lại đây
– Ủa mà sao D ở lại đây
– Àh vì tôi thấy ba mẹ Trường lo với lại lần trước Trường cũng chăm tôi nên tôi muốn trả nợ. Coi như từ nay tôi không nợ gì Trường nữa nhé.
Thì ra là vậy. Trong trái tim nhỏ tôi là gì??? Sao nhỏ có thể nói như vậy?? Dù tôi biết nhỏ là một con người sòng phẳng nhưng mà chẳng lẽ những gì tôi làm không thể làm rung động trái tim của nhỏ sao??? Lớp băng này dày quá, tôi không phá vỡ được. Có thể tôi chưa đủ nóng để phá nó??? Buồn thật đấy. Bỗng :
– Trường sao vậy? mệt àh hay sao thẩn thờ vậy? thôi ngủ đi.
– Chứ D ngủ đâu?
– Tôi ngồi đây được rồi
– Trời lạnh lắm, hay lên đây ngủ đi. Giường rộng mà ! Trường xích ra ngoài cho D nằm nhé
– Cảm ơn, tôi không có thói quen đó.
Nói rồi nhỏ đẩy cái ghế ra chổ cửa sổ và nhìn ra ngoài. Nhìn qua cửa sổ tôi thấy trời đầy sao. Đẹp nhưng lạnh lắm. Nhưng không lạnh bằng trái tim của người con gái kia. Khuôn mặt hiện lên thánh thiện, như thiên thần hộ mệnh vậy ! ước gì thiên thần ấy chỉ hộ mệnh cho tôi……..
– D nè ! D thích ngắm sao lắm àh?
– Ùhm, ngủ đi, lắm chuyện
– D ngủ đi rồi Trường ngủ
– Tôi chưa ngủ
– Vậy Tr thức với D luôn nha
– Tuỳ, nhưng tôi không nói chuyện nữa đâu
– Tại sao vậy?
– Tôi không thích
– Tại sao D không cười nhiều? D cười rất đẹp
Bất chợt nhỏ im lặng một lúc lâu. Rồi nhỏ nói :
– Tôi không còn nụ cười
– Trường hỏi D 1 câu được không?
– Cứ hỏi
– D thương Đỏ đến vậy àh? vậy sao 2 người không quay lại với nhau
– Có lẽ yêu nhau quá nên hok quay lại.
– Có như thế nữa sao?
– Ùhm, mà đừng hỏi nhiều nữa
– Trời đã lạnh mà D còn lạnh giá hơn nó nữa.
– Vậy sao? Tôi xin lỗi vì tôi mà Trường bị liên luỵ
– Không sao, vì D Trường bị sao cũng được. D đừng lo cho Trường. Để xem thằng Đỏ làm gì
– Đừng có khùng. Trường không đấu lại nó đâu – Nhỏ gắt lên
– Trường sẽ đấu tới cùng dù có ra sao
– Tôi không phải con rối mà 2 người dành qua dành lại
– Trường không coi D là một con rối, Tr không dành D vì tình cảm không ai lấy của ai được. Trường chỉ muốn cho nó biết Trường cũng thật lòng thương D như nó.
– Tôi…….Hnmmmmmmmmmm
Nhỏ im lặng một lúc lâu rồi nói với tôi :
– Tôi không thể để liên luỵ tới Trường được. Tr nghỉ ngơi cho khoẻ, chắc mai Phượng lên đó.
……………
**************************************************
Mới nói chuyện 1 tý mà nó đã ngủ rồi. Thằng này thiệt là……Nhìn nó ngủ hay thiệt. Mắt con trai gì mà y chang con gái, lông mi cong vút. Mà giống lúc thằng Đỏ ngủ thiệt. Tôi lại nhắc tới đỏ rồi. Sao người con trai này giống người con trai đó thế kia???khuôn mặt điển trai này làm chết bao nhiêu cô gái đây. Ngày mai chủ nhật, về rồi lại cùng bọn kia lên thăm nó.
Sáng hôm sau….Trời đang mưa
Tôi với nhóc V.A về nhà. Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ” sát khí ” tôi liền lên tiếng :
– Mẹ làm gì vậy?
– Tối qua 2 chị em con đi đâu
– Thì con nói có bạn bị tai nạn ở bệnh viện nên ở lại
” Bốp ”
Một cái tát giáng trời in hằn lên má tôi. Tôi không khóc. Tôi vẫn đứng đó ôm mặt. Thằng