Old school Easter eggs.
Định mệnh… Nước mắt

Định mệnh… Nước mắt

Tác giả: Yuri Phạm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323012

Bình chọn: 9.00/10/301 lượt.

ng khiến đôi chân cô cuống quít chạy vào trường.

“11A5…11A5”- Cô vừa thở vừa chạy vừa lầm bầm tên lớp, mắt thì láo liêng dòm mấy cái bảng tên .12A1,12A2,12A3… Trời ạ rốt cuộc khối 11 ở đâu cơ chứ, lúc nãy rối loạn với cả đang gấp rút nên An có xem sơ đồ lớp đâu, ai dè hậu quả của nó lại như vầy.

Trong lúc đang thất vọng tràn trề vì đã 7h vẫn chưa tìm được lớp thì có 1 giọng nói cứu sống cô: “Khối 11 phía bên kia!” – Vừa nói “ân nhân” ấy vừa chỉ tay về phía đối diện. Định cám ơn người đó thì nơ-ron thần kinh cô đã kịp xác định, “ân nhân” này chính là cái tên đáng ghét khiến cô bị trễ học. Cô lập tức thay đổi vẻ mặt. “Hứ” 1 cái rồi một,hai,ba… Cô chạy hết sức có thể sang phía đối diện…

Hộc… hộc… cuối cùng cũng lết bộ dạng người không ra người, ma không ra ma của cô đến được trước cửa lớp 11A5. Cô cố lê tấm thân tàn tạ vào lớp, cô chủ nhiệm ngạc nhiên hết sức có thể nhìn cô, mọi người trong lớp cũng mắt chữ A mồm chữ O kinh khiếp nhìn cô.Gì chứ? Tôi đâu phải quỷ đâu mà nhìn tôi dữ vậy? Tôi biết bộ dạng hiện tại của tôi rất rất thấy ghê nhưng làm gì đến mức như vậy chứ? Cô nghĩ rồi đưa mắt nhìn xung quanh tìm chỗ, gần cuối lớp còn 1 chỗ trống. Thế là cô vật vờ vất vưởng như người sắp chết đi đến chỗ đó. Chính cô cũng chả biết là đi hay là lết nữa.Đúng là thảm hại mà .

Cô đã “lết” được đến chỗ đó, để người mình “rơi tự do” xuống chiếc ghế thân yêu. Sau khi “đáp ghế” an toàn, bà cô chủ nhiệm lập tức gọi lớn tên cô không để cô được yên: “Trương Mỹ An! Mới ngày đầu tiên mà em đã đi trễ thế này rồi! Lại còn đến lớp với bộ dạng tiều tụy đến như vậy! Em có phải học sinh lớp 11 không… bla bla bla” – Bà cô tuôn 1 tràng khiến cô nhức cả óc, cô đang rất rất mệt nên chả buồn đứng dậy, chỉ đáp nhẹ như người sắp chết sau 1 tràng hùng hồn của bà cô: “Vâng…sẽ không… có… lần sau đâu ạ.”Bà cô chỉ lắc đầu rồi điền tiếp cái gì gì đó cô cũng chả biết.

Mọi người vẫn đưa những cặp mắt ngạc nhiên về phía An, kể cả nhỏ ngồi cạnh, cô bất cần, dùng tí sức cuối cùng đáp trả: “Tôi là người chứ có phải quỷ đâu mà nhìn dữ vậy?Mà tôi có máu điên đấy nhá, nhìn nữa là tôi không biết mọi người sẽ như thế nào đâu, để tôi yên!” – Nói xong cô đã hoàn toàn hết năng lượng, gục mặt xuống bàn mà… ngủ ngon lành đến hết buổi…

Định mệnh… Nước mắt – Chương 2

**Tối hôm đó**

Mình làm cái gì vầy nè?Dự định vào buổi học đầu tiên sẽ làm quen hết tất cả mọi người, nhưng mình đã làm gì chứ?Tất cả chỉ là… ngủ đến hết buổi T-T. Cái tên đáng ghét chỉ được cái mã đó đã hại buổi đầu tiên đi học của mình thảm hại đến thế này.Vỡ rồi vỡ hết rồi, hình tượng của mình vỡ rồi hu hu hu..!Bằng mọi giá mình sẽ trả thù hắn!

Cô lôi trong ngăn kéo ra 1 quyển sổ màu đỏ, trên đó ghi dòng chữ: “ Nhật ký những ngày học lớp 11” mà cô đã nắn nót viết vào tối qua, lật trang đầu tiên, cô liền điền vào dòng chữ to tướng bằng mực đỏ, cố gắng đồ đậm đến gãy cả đầu bút và rách 1 phần trang giấy: “Ngày đầu tiên thảm hại.Lý do: bị 1 tên điên phá đám”. Xong rồi cô bày mưu tính kế trả thù cậu.

Đang “tràn trề sát khí” lập mưu hại cậu thì cô bỗng nhớ câu nói của người trung niên mặc vest đen lúc sáng( nếu các cậu quên thì xem lại chap 1 nhé).

“Không thể nào!!!Không thể để bọn họ tách mình rời xa ngôi nhà thân yêu nơi mình nương tựa suốt 16 năm trời được!!Còn mẹ nữa, nếu họ thực sự đến gom đồ đạc thì phải bảo với mẹ sao đây?Chết tiệt!Câu trời khẩn phật cho họ đừng đến!!À!Mà họ có biết nhà mình đâu?há há vậy sao mà đến gom đồ được?Thôi không suy nghĩ nhiều nữa, mệt óc rồi, chuyện mai để mai tính, đi ngủ thôi!~^^~”- Cô nói 1 mình rồi tắt đèn, đắp chăn, khép đôi mi đen tuyền lại, nhanh chóng bị bản nhạc buồn trong điện thoại đưa vào giấc ngủ say.

**6h sáng**

RẦM …Một tiếng động kinh hoàng vang lên khiến An bừng tỉnh. “Cái gì thế?Nhà sập à?Hay trời sập?”-An ngồi bật dậy, nói trong vô thức, dụi dụi mắt, cô đưa đôi mắt trong veo nhìn xung quanh. Cảnh 1 đám người cũng vest đen giống hôm qua đi ra đi vô phòng cô nhưng lúc đi ra người thì cầm cái vali đồ của cô, 2 người cùng khiêng cái bàn học của cô, 3 người chia nhau ôm đống tập cùng đống truyện yêu dấu của cô đã nhanh chóng được thu vào tầm mắt. Oái! Chẳng lẽ họ đến dọn đồ mình đi thật sao?Không được không được không thể được!Hừ, đám người này đáng ghét thật!Chưa có sự đồng ý của mình tại sao có thể ngang nhiên gom đồ đi như vậy chứ?Độc thoại nội tâm xong cô mặt đỏ tía tai, đứng bật dậy kéo chiếc ti vi xinh xắn cuối cùng trong phòng của cô, níu lại trước khi phòng cô chỉ còn trơ lại chiếc giường ngủ. Người đó buông chiếc ti vi ra, cúi chào cô, sau đó hoảng hốt nhận ra cô…đang bị chiếc ti vi đè mún xỉu. @@ Trời ạ, nghĩ sao có thể buông tay mà để 1 đứa con gái mỏng manh dễ vỡ yếu ớt như tôi bê nguyên cái ti vi nặng chình ịch được chứ!Hừ!Cô nghĩ.

Người đó xin lỗi rối rít rồi mới chịu nhấc chiếc ti vi ra khỏi người An!Ngay sau khi được “giải thoát”, cô lập tức đứng bật dậy, “hình sự” hỏi người đó mặc dù cô vẫn chưa đánh răng và mặc bộ đồ ngủ trông đến lố bịch: “Các người là ai mà đến đây gom đồ của tôi đi vậy hả?”

“Chúng tôi đến đây để dọn