Polly po-cket
Định mệnh… Nước mắt

Định mệnh… Nước mắt

Tác giả: Yuri Phạm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322975

Bình chọn: 8.5.00/10/297 lượt.

i còn cô thì thừa cơ xông thẳng xuống nhà (đúng là 1 chiến thắng oanh liệt mà~^^~).

Cô chào hai bác mặc cho cậu mặt nhăn nhó đi theo :D Suốt bữa ăn sáng, mặt cậu cứ hậm hực đưa ánh mắt hình viên đạn về phía cô, cô thì cứ “vô tư” buôn dưa lê với bác gái, buôn mãi tới khi bác gái thốt ra 1 câu làm cô hóa đá tại chỗ:“Huy này, tí nữa con đưa An đi học nhé!”

Cô hóa đá, cậu thì đơ toàn tập, chối đây đẩy : “Thôi mà mẹ, cô ta có chân mà, sao bắt con phải đưa đi học chứ?” “ Sao con lại nói vậy? Con lấy xe chở bạn gái đi học xấu hổ lắm à?”“Nhưng… ” Cậu đang ú ớ thì cô ngắt ngang: “ Thôi bác ơi, anh ấy không chịu thì con đành đi bộ vậy, bác đừng ép tội anh ấy!” – An ra vẻ “con dâu hiền”.

“ Như vậy đâu có được, không nói nhiều, con phải đưa An đi học mỗi ngày, nếu không, khoản tiền tiêu vặt của con sẽ là con số 0, tài khoản ngân hàng của con sẽ bị đóng băng, con chọn cái nào?” – Bác gái lên tiếng uy hiếp.

Cô không biết nên cảm ơn hay oán trách bác gái nữa , lúc này cô chỉ thấy cái bản mặt như người sắp chết của cậu thôi, trông tức cười quá đi mất ,cô khẽ bụm miệng cười,sau đó cho cậu knock out: “Anh à! Anh không đưa em đi học cũng được, em đành bắt taxi đi vậy!” Rồi toan đứng lên định ra ngoài. Huy đã hoàn toàn chịu thua nên vội vã kéo tay cô lại: “ Đưa thì đưa, làm gì dữ vậy? Cô ra trước nhà chờ đi, tôi lấy xe!” – Huy khó chịu nói rồi bước ra sau nhà. Cô mỉm cười chào 2 bác rồi đi ra phía trước chờ cậu.

Chẳng mấy chốc, cô đã thấy 1 chiếc xe BMW mới cáu màu đen bóng đỗ trước mặt. Cô cười thỏa mãn rồi mở cửa xe, ngồi vào chỗ lái phụ, mặt rạng ngời nói : “Cuối cùng anh cũng phải đưa tôi đi học mỗi ngày!”. Cậu lơ cô, hậm hực phóng xe như kẻ điên, cậu chạy với vận tốc như cô đoán thì chắc là 1000km/h(có sử dụng biện pháp nói quá), nhanh như tên lửa khiến cô hơi hoảng, suốt chặng đường cô cứ la oai oái còn cậu cứ thế mà phóng xe như tên điên vừa trốn khỏi nhà thương điên, cô thấy mình giống cây chổi quét nhà lúc này, chỉ dám ngồi yên không nhúc nhích@@. aizz.

***

Với cái vận tốc xé gió của cậu, chẳng mấy chốc đã đến trường, cô lập tức phóng khỏi xe, lập tức hàng ngàn tia điện phóng thẳng vào cô, cô không biết làm gì ngoài việc lơ và đi tiếp='>'>. Cô xuyên qua những ánh mắt từ ngạc nhiên đến hình viện đạn, cứ đi đi đi mãi…

Oài! Cuối cùng cô cũng đến được cửa lớp, thở phào nhẹ nhõm, nhấc chân định bước vào lớp thì thấy có ai đó lao đến ôm chặt lấy mình@@. Sao giống cái tình huống chết tiệt gây ra biết bao rắc rối cho cô vầy nè, cô hốt hoảng đưa tay định đẩy cái cơ thể đó ra thì bỗng nghe vang lên câu nói: “An ơi An à, tớ nhớ cậu quá đi mất, 4 năm ở Mỹ thật sự quá nhớ quá nhớ quá nhớ cậu đó! Hôm qua là buổi đầu tiên tớ vào lớp này, cậu lại không đi học, biết tớ thất vọng lắm lắm không hả?”

“ Ờ… ờ” Cô chả hiểu cái gì sau 1 tràng của người đó. Mà… cái giọng lảnh lót này sao quen quá ta. Nghĩ đoạn cô đẩy người đó ra… Oái! Không sai chạ và đâu nữa! Đây là cái con bạn lập dị luôn nhồi nhét mớ truyện + phim ma vào đầu cô mà, không… không phải nó đi Mỹ định cư luôn á? Sao mới có 4 năm đã về rồi? Còn nhập học ngay lớp An nữa, thể loại gì đây trời. Cô choáng đến mắt mở to.

Giới thiệu chútNguyễn Hoàng Thanh Vân,17t, thuộc chòm sao Bạch Dương+Tính cách: vui vẻ, tinh nghịch nhưng nhiều lúc hơi nóng nên dễ hư chuyện.+Thân thế : chưa rõ. Là bạn thân hồi tiểu học (luôn cấp 2) của An nhưng sau đó nói qua Mĩ định cư, không ngờ mới có 4 năm đã mò về.+Diện mạo : Mái tóc dài màu nâu vàng óng ánh,cái miệng cười toe tinh nghịch,đôi mắt xanh nước êm dịu gắn chặt trên khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng hồng rạng rỡ. Nói chung là dễ thương và mang 1 nét gì đó tinh nghịchQuay lại chuyện thôi

“ Mà… Thanh Vân này… không phải cậu đi Mỹ định cư luôn sao? Sao mới có 4 năm đã về rồi?” – Cô thắc mắc.

“ Ôi chuyện đó tính sau, đi theo tớ!” – Vân nói xong kéo tay cô đi luôn chẳng cần biết cô có muốn đi hay không.

***​

Oh… Đây là chỗ trên chỗ ngồi của cô mà, còn có 1 cậu trai với mái tóc xoăn màu nâu vàng giống hệt bạn cô ngồi ở đấy. Mặt cô hiện rõ 3 dấu chấm hỏi to đùng. Bỗng Vân lên tiếng : “Đây là anh trai tớ đó, tớ với anh ấy là sinh đôi nên nhìn hơi giống nhau, anh ấy sống bên đó từ nhỏ nên cậu không biết sự hiện diện của anh ấy, nhưng giờ tớ kéo anh ấy về đây luôn rồi, 2 người ráng làm quen nhá!” Nói xong Vân ung dung lấy tay An đặt lên tay cậu trai đó.

Cô hơi đơ những cũng vui vẻ hỏi cậu ấy: “Cậu tên gì?”Cậu ta nói: “Hải Dương, còn cậu?”

Xin 1 phút để giới thiệuNguyễn Hoàng Hải Dương,17t, thuộc chòm sao Bạch Dương+Tính cách: vui vẻ,tốt bụng tinh nghịch, trầm tính hơn em gái nên nắm bắt tình hình tốt hơn+Thân thế : chưa rõ. Đang yên đang lành sống ở Mỹ từ nhỏ tới lớn thì tự nhiên bị nhỏ em lôi về Việt Nam.+Diện mạo : Mái tóc xoăn màu nâu vàng óng ánh , làn da trắng như con gái , đôi chân mày thanh tú tuyệt vời,đôi mắt hổ phách sáng chói gắn chặt trên khuôn mặt điển trai. Nhìn chung là rất đẹp trai.Quay lại truyện thôi mọi người

Mặt cậu ấy rạng rỡ cười tươi… Chàng trai này cứ như 1 tuyệt tác của tự nhiên ấy. (nhưng xét qua xét lại, Huy nhà ta cũ