Sau khi nói xong, Kỷ Vĩ Thần cảm thấy có chút suy nghĩ, không rõ vì cái gì đối với vấn đề của nàng, hắn lại trả lời chân thật như vậy.
Hạ Cảnh Điềm biến sắc, có chút khó coi, đây là trò chơi của kẻ có tiền ư? Thật tùy tiện, Hạ Cảnh Điềm chỉ muốn nói những lời này, nửa ngày sau, Hạ Cảnh Điềm mới trào phúng, lên tiếng nói, “Thì ra là như vậy.” Cuộc sống của người giàu có đối với người nghèo mà nói, thật sự là theo không kịp.
Sau khi vào nhà hàng, Hạ Cảnh Điềm không có khẩu vị, tùy tiện ăn một chút, Kỷ Vĩ Thần ăn vừa phải, chính giữa cơ hồ không có lời gì để nói, sau nửa giờ, hai người ra nhà hàng, hướng văn phòng đi đến.
Đến trưa, Hạ Cảnh Điềm ở trong văn phòng Kỷ Vĩ Thần, mà hắn đã ra khỏi, thẳng đến lúc tan việc mới vừa về, nhìn hắn trang phục tùy ý, tựa hồ không giống đi ra ngoài làm việc, nhưng thân là trợ lý, Hạ Cảnh Điềm không có hỏi nhiều, lúc gần đi, Hạ Cảnh Điềm đã chuẩn bị xong phải về nhà, lại nghe hắn nói, “Đêm nay tôi có tiệc rượu, tôi hi vọng cô cùng đi.”
Hạ Cảnh Điềm trong khoảng thời gian ngắn không nghe rõ ràng, cúi người đang muốn đi thu thập tư liệu, tay dừng lại, nàng kinh ngạc ngẩng đầu, ngạc nhiên nói, “Kỷ tổng ngài nói cái gì?”
Kỷ Vĩ Thần khuôn mặt tuấn tú nổi lên không vui, cô gái này suốt ngày nay rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Vì cái gì đối với lời nói của hắn không thèm để ý như vậy? Có chút không nhẫn nại lặp lại, “Đêm nay cô đi theo tôi đến một chỗ.”
Cứ như vậy? Hạ Cảnh Điềm giống như nghe được nó là tiệc rượu gì đó, nhưng Hạ Cảnh Điềm không muốn đi, chỉ thấy hắn cầm lấy chìa khóa xe lên tiếng nói, “Theo tôi xuống.”
Đi theo hắn vào bãi đỗ xe, ngồi vào xe của hắn, Hạ Cảnh Điềm trong lòng có chút nho nhỏ không an, hắn rốt cuộc muốn đem mình đi đâu? 20 phút sau, Kỷ Vĩ Thần dừng xe ở cửa hàng thời trang sa hoa, đi vào cửa, Hạ Cảnh Điềm bị những lễ phục trước mắt làm cho hoa mắt, trời ạ! Thật là đẹp.
Lúc này, một bóng dáng xinh đẹp từ cửa đi tới, thấy Kỷ Vĩ Thần không khỏi lộ ra một vòng cười mê người, “Kỷ tổng, ngọn gió nào thổi ngài tới đây?”
Kỷ Vĩ Thần nhìn sang Hạ Cảnh Điềm dáng người ngẫm chừng 1m62, lên tiếng nói, “Chọn cho cô ấy một lễ phục thích hợp.”
Cô gái kia đem ánh mắt quăng đến trên người Hạ Cảnh Điềm, trong mắt nhấp nhoáng kinh ngạc, cô có chút tò mò cười hỏi, “Vị tiểu thư này rất lạ mặt a! Không biết nên xưng hô như thế nào?”
“Xin chào, tôi gọi là Hạ Cảnh Điềm, trợ lý của Kỷ tổng.” Hạ Cảnh Điềm gật đầu mỉm cười một chút.
Cô gái kia lộ ra một chút vui vẻ, nhiệt tình lên tiếng nói, “Đi theo tôi!”
Hạ Cảnh Điềm ngập ngừng, quay đầu lại nhìn về phía Kỷ Vĩ Thần, đã thấy hắn hướng nàng nhướng nhướng mày, ý bảo nàng cùng đi, Hạ Cảnh Điềm giật mình giống như đang nằm mơ, nàng như thế nào có chút giống cô bé lọ lem vậy?
Một bộ lễ phục màu đen rất xứng với dáng người thon thả của Hạ Cảnh Điềm, đem đường cong hoàn mỹ của nàng bày ra vô cùng tinh tế, gương mặt thanh tú, da thịt mịn màng trong suốt, một chút trang điểm mắt khói càng làm rõ đường nét gương mặt, lông mi thật dài, trong ánh mắt lộ ra một chút lạnh lùng, tóc búi cao lập tức làm cho nàng ưu nhã cao quý, khí chất hơn người, Hạ Cảnh Điềm không dám tin nhìn qua mình trong kính, thiếu chút nữa không dám nhận ra chính mình, lễ phục cổ chữ V khoét sâu làm cho nàng biến thành quyến rũ, khuôn ngực đầy đặn như ẩn như hiện, phối hợp với một vòng cổ xa xỉ thì đã trở thành người của giới thượng lưu quý tộc.
Cô gái trang điểm cho nàng thoả mãn nở nụ cười, đồng thời, trong lòng âm thầm kinh ngạc, một cô gái bình thường lại ăn mặc ra hiệu quả như vậy.
“Chúng ta đi xuống đi!” Cô gái hướng Hạ Cảnh Điềm đưa tay ra.
Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc hết sức, rủ xuống lông mi nhẹ gật đầu.
Đang ngồi ở trên ghế xem báo chí, Kỷ Vĩ Thần nghe được sau lưng có truyền đến tiếng bước chân, vô thức nghiêng đầu, khi mới chạm đến bóng dáng quyến rũ của ai kia thì tâm đang lơ đãng như ầm ầm nhảy lên, Hạ Cảnh Điềm đẹp đến không chút nào che dấu, hắn cũng không hiểu sao cảm thấy động tâm.
Cô gái dẫn dắt tay Hạ Cảnh Điềm đến trước mặt hắn, giọng điệu mập mờ nói, “Tôi đem cô ấy trả lại cho ngài, có hài lòng không?”
Hạ Cảnh Điềm nhướng mày cả kinh, cũng đang lúc này, Kỷ Vĩ Thần tay to nhận lấy tay của nàng, hướng cô gái nữ nhẹ gật đầu, “Lần sau tới tìm cô uống trà.” Nói xong, kéo Hạ Cảnh Điềm đi đến xe.
Hạ Cảnh Điềm cũng không biết cái gì không đúng, nhưng nàng cảm giác, cảm thấy có vấn đề, thẳng đến bị kéo vào trong xe, nàng mới tìm được cơ hội lên tiếng, “Kỷ tổng, chúng ta đây là muốn đi nơi nào?”
Kỷ Vĩ Thần ngồi vào ghế lái, hí mắt đánh giá Hạ Cảnh Điềm, ánh mắt lơ đãng xẹt qua trước ngực hơi lộ ra của nàng, đôi mắt lập tức thâm thúy, Hạ Cảnh Điềm ý thức được chính mình đang bị nhìn, lập tức hai tay che lại, ánh mắt bối rối quay qua một bên, động tác này, rước lấy Kỷ Vĩ Thần nhấc lên lông mày cười, lập tức xe khởi động, hướng nơi có yến hội chạy đi.
Yến hội được tổ chức trong một tòa khách sạn 30 tầng mới khai trương, chờ Hạ Cảnh Điềm cùng Kỷ Vĩ Thần đi tới thì yến hội đã bắt đầu rồi, Kỷ Vĩ Thần xuất hiện hiển nhiên rước lấy mọi người chú ý, mà đ