Anh, Hải Quỳnh có nhà không?
– Có, đã xãy ra chuyện gì – Hiểu Huy cau mày nhìn vẻ mặt sốt sắng của Minh Trang, anh biết Hải Quỳnh nhất định có chuey65n gì đó mà muốn giấu diếm.
– Chuyện gì là chuyện gì? Em thì có thể xảy ra chuyện gì mà anh hỏi – Minh Trang thè lưỡi cười đáp, đánh lừa ánh mắt của Hiểu Huy.
Hiểu Huy lườm Minh Trang một cái, mắng:
– Con bé này, sao lúc nào cũng ăn nói ngang như cua thế hả?
– Hihi, anh cho con cua này cái gì ăn đi, đói bụng quá hà, em vào phòng Hải Quỳnh chơi một chút.
Nói rồi, Minh Trang chạy thẳng lên lầu vào phòng Hải Quỳnh, Hiểu Huy nhìn theo lắc đầu chịu thua đứa em gái này.
– Này! Xảy ra chuyện gì vậy? Tần Phong gọi cho Quỳnh nhiều lần mà không được, gọi cho mình loạn xị lên kia kìa – Minh Trang vừa vào phòng lặp tức nhảy lên giương hải Quỳnh lay cô tỉnh dậy.
Hải Quỳnh bị Minh Trang quấy rầy đành ngồi dậy đáp.
– Không có gì, mình hơi mệt thôi.
– Vậy sao lại xin nghỉ việc. Tần Phong lo lắng lắm, ảnh bảo mình hỏi xem có phải ai ăn hiếp Quỳnh không kìa.
– Chỉ là mình không thích làm việc ở đó nữa thôi – Hải Quỳnh lắc đầu.
– Không phải ông cụ non hồi nãy nói gì chứ – Minh Trang khỉnh mũi hỏi.
– Anh Hiểu Huy không nói gì hết – Hải Quỳnh lắc đầu nói.
– Vậy thì chuyện gì, kể cho mình nghe mau.
– Không có chuyện gì cả – Hải Quỳnh không rõ mối quan hệ giữa Tần Phong và Minh Trang thế nào, nhưng bây giờ cô thật sự không muốn kể cho Minh Trang biết.
– Còn coi mình là bạn không? Nếu như Quỳnh không kể, mình lập tức ra về, từ nay về sau chúng ta không còn là bạn – Minh Trang cố tình uy hiếp, cô nhìn sắc mặt vô cùng kém của Hải Quỳnh, biết là đã xảy ra chuyện gì rồi, cô nóng lòng muốn biết đành ra tối hâu thư đe dọa, rồi dỗ ngọt thêm – Nói cho mình nghe, chúng ta cùng giải quyết.
Hải Quỳnh bị Minh Trang đe dọa, miễn cưỡng đồng ý ngồi dậy định kể lại mọi chuyện thì cánh cửa phòng bỗng nhiên bật ra, ba gương mặt quen thuộc xuất hiện.
Phương Hồng vừa bước vào nhìn thấy Hải Quỳnh thì đanh giọng hỏi thẳng:
– Bà nói đi. Tại sao lại chia tay với Khánh Vũ.
– Là Khánh Vũ nói cho mọi người biết chuyện à . Anh ấy bảo ba người đến đây hỏi mình à – Hải Quỳnh ngước mặt hỏi.
– Chuyện đó không cần thiết phải biết. Bây giờ bà nói đi, tại sao lại chia tay với Khánh Vũ – Phương Hồng vội gạt ngang câu hỏi của Hải Quỳnh.
– Không tại sao cả, chỉ là vì mình phát hiện hóa ra mình chưa hề yêu anh ấy, chỉ xem anh ấy như một người bạn nương tựa mà thôi – Hải Quỳnh uể oải đáp.
– Quỳnh nói dối, tất cả đều là do cái tên Tần Phong đó mà ra. Có phải hắn ta đã nói gì với Quỳnh rồi không? – Phương Hồng lên tiếng phản đối câu trả lời của Hải Quỳnh.
– Không liên quan gì đến Tần Phong cả, tất cả là do mình – Hải Quỳnh lập tức phủ định.
– Hải Quỳnh, đừng có ngốc nghếch như vậy, Khánh Vũ rất tốt với bà. Còn Tần Phong anh ta….- Lê Phương muốn nói nhưng lại không dám, cô cúi mặt suy nghĩ xem có nên nói với Hải Quỳnh hay không thì Minh Trang đã xen vào vào.
– Khánh Vũ và Tần Phong, ai cũng tốt cả. Hải Quỳnh đang mệt, chuyện này để từ từ bàn đi .
– Làm sao từ từ được chứ, chẳng phải đã bàn bạc ngày cưới hết rồi sao. Cũng đã thông báo cho gia đình hai bên rồi , bây giờ Hải Quỳnh lại nói chia tay không đám cưới, bảo Khánh Vũ phải làm sao. Anh ấy còn mặt mũi nào mà nhìn mọi người nữa chứ – Phương Hồng phẫn nộ lớn tiếng quát.
– Hiểu Huy có nhà đó – Minh Trang giật mình khi thấy Phương Hồng lớn tiếng quát tháo như vậy vội nhắc nhở.
Hải Quỳnh cũng sợ hãi, nét mặt vốn mệt mõi càng xanh xao hơn. Cô vội đứng dậy rồi nói:
– Để mình nhờ anh Hiểu Huy đi mua đồ, sẵn lấy nước uống luôn . Lúc đó muốn nói gì thì nói. Mình sẽ im lặng nghe mọi người **** mắng.
Nói xong cô đi ra ngoài, để lại bốn người bạn, sắc mặt không được tốt. Minh Trang nhìn dáng vẻ yếu ớt của Hải Quỳnh thì thương xót vô cùng, cô liếc mắt nhìn Phương Hồng khẽ trách.
– Vừa lòng chưa?
– Tui không cố ý – Phương Hồng ăn năn nói, nhưng sau đó ngẩng đầu lên nhìn Minh Trang trách – Nhưng bà nói Tần Phong tốt là sao chứ hả. Anh ta thì có cái gì tốt cơ chứ.
– Haiz! Mình thấy Tần Phong tốt hơn kẻ cơ hội như Khánh Vũ nhiều – Minh Trang nhìn Phương Hồng cười mĩa mai nói. Sau khi hiểu được toàn bộ câu chuyện thì sự kíng trọng dành cho Khánh Vũ đã bay biến đâu mất nhường lại sự khi rẽ trong lòng cô.
– Ý bà là sao chứ. Ý bà là đang bênh vực cho Tần Phong à – Phương Hồng tức giận quắc mắt nhìn Minh Trang hỏi.
– Tui không bênh vực ai hết, tụi chỉ nói sự thật thôi – Minh Trang khẳng khái đáp.
– Sự thật gì chứ? – Ngọc Yến chớp chớ mắt hỏi, Lê Phương và Phương Hồng cũng nhìn Minh trang dò xét.
– Hải Quỳnh từ trước đến giờ chưa từng yêu Khánh Vũ, cậu ấy chỉ yêu Tần Phong mà thôi. Chỉ có Khánh Vũ mặt dày tự chạy đến nói dối mình là bạn trai của Hải Quỳnh – Minh Trang đáp.
– Đó là chuyện trước kia, là chuyện trước khi Hải Quỳnh bị mất trí nhớ. Nhưng sau đó chẳng phải chính bà cũng đã nói, vì quá đau khổ khi biết Tần Phong phản bội khiến Hải Quỳnh quyết định quên đi tình yêu với anh ta hay sao? Khánh Vũ chỉ là muốn giúp Hải Quỳnh quên đi đau khổ mà thôi – Ph