Đợi Chờ Ký Ức

Đợi Chờ Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329561

Bình chọn: 8.00/10/956 lượt.

ị Thu đâu,em nằm nghỉ một lát sẽ hết thôi, mọi người mau đi ăm cơm đi, đừng vì em mà lỡ bữa xơm – Hải Quỳnh nhìn đồng hồ bèn giục.

– Thôi được rồi, em nằm nghỉ đi, thầy và mọi người đi ăn cơm xong sẽ quay lại thăm em, các em hôm nay cứ để người khác làm, các em ở lại chăm sóc Hải Quỳnh đi – Khánh Vũ ân cần nói rồi xua tay bảo mọi người đi ra ngoài.

Mọi người dặn dò vài câu rồi cùng nhau đi ra ngoài. Tần Phong xoay người bước ra, anh mắt vô tình chạm mắt Hải Quỳnh, tim thoáng đập nhanh, từ tối hôm qua, tâm trạng anh cứ bị xáo trộn không thôi, anh vội vàng bước nhanh ra ngoài.

Nguyên Thu đi sau lưng Tần Phong nhìn 5 người bọn họ với ánh mắt oán giận. Không ngờ việc chèn ép 5 người bọn họ lại thành ra sự việc này, rồi đây thầy phụ trách sẽ nghiêm khắc cảnh cáo cô là điều khó tránh khỏi.

Phương Hồng, Ngọc Yến bĩu môi chế giễu lại sự tức giận của Nguyên Thu. Đợi mọi người đi hết, Minh Trang sốt sắng hỏi dồn:

– Nói xem…rốt cuộc là bị đau ra sao mà ngất đi như thế .

– Thật ra…- Hải Quỳnh thoáng đỏ mặt xấu hổ lí nhí đáp, cũng may mọi người đã ra ngoài hết.

– Bà cô áo đỏ đúng là đáng chết mà, lần nào đến cũng hành hạ người – Ngọc Yến ảo não nói.

– Lần này tới sớm nên mới mệt như thế – Hải Quỳnh phiền não than.

– Mấy ngày này đừng có vận động mạnh, chắc là rinh đồ nặng quá nên mới thế, biết vậy cho cái mụ Nguyên Thu bị kỷ luật cho rồi đi – Phương Hồng ghiến răng nói.

– Thôi đi chuyện này, nói ra xấu hổ chết , mình gnhi4 một chút sẽ khỏe thôi, đi ăn cơm cùng mọi người đi – Hải Quỳnh vội can gián.

– Thôi vậy thì nằm nghĩ đi, tụi mình đi ăn xong thì nấu chút cháo cho ăn – Lê Phương bèn đứng dậy nói.

Hải Quỳnh gật đầu rồi nằm xuống, cả người oằn lại vì cơn đau vẫn không dứt.

Sau khi các bạn đi ra ngoài, Hải Quỳnh vì cơn đau ghiến răng chịu đựng cuối cùng cũng thiếp đi lúc nào không hay.

Trong cơn đau, cô nhớ lại những lúc ở nhà, anh Hiểu Huy lần nào cũng giúp cô xoa bụng để bớt đau, lần nào cũng có thể nhõng nhẽo bắt anh Hiểu Huy xoa bụng đế mỏi nhừ cả tay, cho đến khi cô hết đau bụng thì thôi.

Trong cơn mơ hồ giữa cái đau, khóe mắt ươn ướt, Hải Quỳnh thấy nhớ anh Hiểu Huy, bất giác nói trong cơn mê:

– Anh hai, em đau bụng quá, mau xoa bụng cho em đi.

Sau khi cô nói mê thì một bàn tay đặt nhẹ trên bụng cô, ấn nhẹ một chút rồi xoa xoa đều phần bụng cho cô. Bàn tay to lớn và ấm áp vô cùng, cơn đau dần dần được xoa dịu, gương mặt đau đến toát mồ hôi trắng bệch đã từ từ hồng hào lại, cơ mặt nhăn nhó vì đau đớn cũng giãn ra. Hải Quỳnh thoải mái chìm vào giấc ngủ, khóe môi mĩm cười nhẹ.

Một bàn tay khác lau nhẹ những giọt mồ hôi trên mặt cô rồi nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc đang phất phơ trên mặt cô, khẽ cuối xuống hôn nhẹ đôi môi hồng xinh của cô.

Khi Hải Quỳnh thức dậy, cái cảm giác bình an mà đôi bàn tay ấm áp kia mang lại vẫn còn vương lại. Trong đôi mắt còn mơ hồ, có bóng người ngồi trước mặt mình, dáng cao lớn chứ không nhỏ nhắn như các bạn mình, giật mình cô bật người ngồi dậy, mở to mắt nhìn người đó.

– Thầy…

– Em thấy sao rồi – Khánh Vũ cười nhẹ, nụ cười ấm áp quan tâm hỏi.

Hải Quỳnh xấu hổ, hai má đỏ bừng lí nhí đáp:

– Em khỏe rồi, cám ơn thầy.

Rồi nhớ lại bàn tay to lớn giúp mình xoa bụng, cô lén lúc nhìn Khánh Vũ, bị Khánh Vũ bắt gặp cái nhìn đó bèn cười hỏi:

– Em muốn hỏi gì sao?

– Thầy ngồi trông em từ nãy giờ sao? – Mặt Hải Quỳnh đỏ như quả cà chua, xấu hổ hỏi.

– Ừhm….- Khánh Vũ gật đầu đáp – Thầy để các bạn em đi nghỉ ngơi, lại sợ em lại bị đau nên mới ngồi ở đây trông em.

“Vậy người xoa bụng giúp mình là thầy rồi” – Hải Quỳnh thầm nghĩ. Trong lòng cảm thấy ấm áp, nhớ lại những cử chỉ ân cần giảng bài giúp cô, nhớ lại bàn tay đỡ cô khi cô trượt ngã, trong lòng rộn ràng, cô cúi đầu e thẹn nói:

– Em cám ơn thầy.

– Em đói bụng chưa? – Khánh Vũ kéo một bình ủ nhiệt trên mặt bàn lại gần mình, trên bàn còn có một cái tô và một cái muỗng đặt sẵn – Ăn chút cháo đi, là Phương Hồng nấu cho em.

– Dạ em đói bụng rồi – Hải Quỳnh lí nhí đáp, định bước xuống giường.

– Em còn chưa khỏe lắm đây, sắc mặt không tốt, cứ ngồi trên giường mà ăn, thầy đem lại giúp em – Khánh Vũ bèn ngăn lại, rồi anh từ tốn mở nắp bình ủ nhiệt ra, cẩn thận đỗ cháo vào tô, cháo vẫn còn nóng, khói bốc lên thơm lừng.

Khánh Vũ bê tô cháo đền gần giường, Hải Quỳnh định đưa tay đón lấy nhưng Khánh Vũ đã ngồi xuống bên cạnh cô, dịu dàng thổi giúp cô từng muỗng cháo nóng.

Hải Quỳnh sau giây phút ngỡ ngàng quan tâm của Khánh Vũ thì xúc động vô cùng. Cử chỉ nhẹ nhàng quan tâm của Khánh Vũ giống như anh trai Hiểu Huy của cô. Từng hành động của Khánh Vũ, y hệt như của anh trai cô, vẻ chững trạc nghiêm nghị, gương mặt điển trai với nụ cười dịu dàng, luôn biết quan tâm và yêu thương.

Hải Quỳnh đã từng nghĩ sẽ tìm một người trai giống như anh Hiểu Huy, luôn tạo cho cô một sự an tâm tin tưởng. Người con trai đó, đang ở trước mặt cô, Hải Quỳnh thấy tim mình đập mạnh, đỏ bừng với suy nghĩ thoáng qua trong đầu. Có lẽ…có lẽ…cô đã yêu rồi.

Hải Quỳnh ngoan ngoãn ăn hết tô cháo mà Khánh Vũ đút cho, sau đó uống thuốc rồi nằm nghĩ. Đợi Khánh V


80s toys - Atari. I still have