The Soda Pop
Đời sinh viên khổ nạn

Đời sinh viên khổ nạn

Tác giả: Stein

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326742

Bình chọn: 7.00/10/674 lượt.

uyện này có liên quan đến tôi, tin đồn lan khắp nơi suốt một khoảng thời gian dài.

Ngày thứ năm sau khi khai giảng, Vũ Đạo hẹn gặp tôi.

“Anh định đi sang Anh học lên tiến sĩ, khoảng chừng ba năm.” Lâu rồi mới chính thức gặp mặt, vậy mà câu nói đầu tiên của Vũ Đạo nghe thật lạnh nhạt.

Tôi bình tĩnh hỏi: “Còn gì nữa không ?” Sau chuyện xảy ra ở bệnh viện, tôi vẫn luôn mong chờ lời giải thích của anh.

“Lúc mẹ anh bị ung thư thời kỳ cuối, ngày nào mẹ cũng nghĩ cả đời này không còn cơ hội gặp lại em Tiểu Linh, nên mẹ luôn thúc giục anh và Võ Đại đi xem mắt, mong muốn nhân lúc còn sống có thể nhìn thấy bọn anh lấy vợ. Đúng lúc đó thì gặp được em, Võ Đại cho rằng em là cô gái lạc quan nhất, mạnh mẽ nhất mà anh ấy từng gặp. Vì vậy, Võ Đại đi gặp ba mẹ em nhờ họ giúp, chuyện sau đó em đều biết hết rồi.” Nói xong, Vũ Đạo lấy ra một tấm ảnh. Tôi liếc nhìn sang, “Đây không phải là ảnh chụp Trương Văn mặc đồ con gái hồi còn nhỏ sao ?” Vũ Đạo lại lấy ra một … tấm ảnh khác, đặt bên cạnh tấm ảnh đầu tiên, tôi nhìn mà không sao phân biệt được.

“Đây là ảnh chụp của em gái anh. Ngoại trừ tuổi tác, em ấy với Trương Văn thật giống như anh em sinh đôi. Đó cũng là lý do vì sao anh và Võ Đại thường đánh Trương Văn, hình dáng của nó thường làm bọn anh nhớ đến em ấy, nhưng nó lại không phải là em ấy !”

“Còn gì nữa ?” Tôi nhìn Vũ Đạo, sốt ruột chờ câu trả lời của anh. Vũ Đạo im lặng, cuối cùng tôi chờ không nổi, liền đập bàn đứng lên, “Anh chỉ nói được … những lời này thôi sao ? Anh đúng là tên khốn mà !” Tôi nổi điên với anh. Những thứ tôi đợi bao lâu nay không phải những điều này, thật sự không phải !

Vũ Đạo đột ngột ôm tôi vào lòng, anh vuốt ve gương mặt tôi, lúc ánh mắt anh chạm phải cái đầu trọc của tôi, sâu trong đáy mắt là nỗi đau khiến tim anh rỉ máu, anh khẽ nói : “Tóc em sẽ mau dài lại thôi, đừng lo.” Anh cầm tay phải của tôi, cắn thật mạnh vào ngón trỏ, nói một cách nghiêm túc : “Đây là giao ước của chúng ta ! Sau khi em tốt nghiệp, anh sẽ đến đón em !” Sau đó, anh dứt khoát xoay người rời đi.

Một lúc lâu sau, tôi ngã ngồi xuống, dường như tất cả chỉ là một giấc mộng, không có chút dấu vết gì, chỉ có cái ngón trỏ của tôi đang đau đớn và một dòng máu nhỏ đang chậm rãi chảy ra …

Ngày hôm đó, tôi gội đầu vài lần, tuy rằng nó chẳng còn sợi tóc nào cả. Không biết vì sao, tôi không khóc được, tôi đem đôi giày trước đây anh tặng tôi ném thẳng vào cái hồ mới xây. Tôi tuyên bố những tháng năm đại học đau khổ của tôi đã kết thúc vào ngày hôm nay. Tôi không giữ lại bất cứ thứ gì có liên quan đến Vũ Đạo, ngoại trừ những ký ức không có cách nào xóa đi được …

*

Từ lúc Vũ Đạo rời đi, tin đồn cũng dần dần lắng xuống, rồi nguội lạnh hẳn. Lúc đón sinh viên mới nhập học, Tiểu Dư cố gắng giành nhiệm vụ đón người mới cho tôi, bảo là trông thấy mấy em trai tuấn tú sẽ làm tôi vui vẻ hơn, nhưng tôi chỉ muốn đi tìm những đứa có cầm theo chậu rửa mặt, cũng mong muốn tìm được sinh viên mới có thể phá vỡ kỷ lục mang chậu rửa mặt của tôi. Ngày đầu tiên đi đón người mới, tôi mặc bộ quần áo cực kỳ trang nghiêm, sinh viên nữ gọi tôi là thím (Tên trộm : Không phải cô cũng giống như tôi sao ? Tại sao lại đánh tôi ?) Ngày thứ hai, sinh viên nam nhìn cái đầu trọc của tôi, gọi tôi là đàn anh, tôi đờ người ra, cố nói lại : “Anh à, tôi là đàn chị của anh đấy!”

Tiểu Dư cười đến mức không thở nổi, nói tôi vẫn là Vưu Dung trước kia, chẳng có gì thay đổi ! Thật ra, tôi đã thay đổi, chỉ là cậu ấy không biết mà thôi.

Không lâu sau, tôi kết thúc nhiệm vụ đón sinh viên mới, cuối cùng tôi cũng được trải qua cuộc sống khiêm tốn mà tôi mong đợi đã lâu. Ngày qua ngày, mọi thứ đều tuân theo quy luật, tóc cũng dài ra, đến năm thứ ba tôi được nhận học bổng, năm thứ tư, tôi được nhà trường chọn đi học nghiên cứu sinh.

Cho đến hôm nay, mọi chuyện đều thuận lợi, cuối cùng cũng đến ngày mà tôi chờ đợi ba năm qua, thế nhưng trong lòng tôi lại vô cùng bình tĩnh. Cầm tấm bằng đại học trong tay, trong lòng tôi hiểu rõ, điều khiến cho bức tranh thời đại học của tôi được hoàn hảo không phải là tấm bằng này ! Điều tôi chờ đợi hôm nay không phải là tốt nghiệp đại học, mà là việc, hôm nay tôi có thể gặp lại người kia !

Cầm mảnh bằng tốt nghiệp về nhà, tôi nhìn thấy bà Trương đang đứng ở gần đó, không biết tại sao tôi lại thấy vô cùng quý mến bà Trương, vì vậy tôi chủ động đi qua chào hỏi.

“Tiểu Dung đấy à, sao lại về nhà một mình ? Chồng của con đâu ?”

“Chạy rồi ạ.”

“Bà đã bảo rồi mà, mũi thì cao, người thì xấu, con nói xem, người như vậy chồng không bỏ mới lạ !” Bà Trương than vãn. Tôi cười cười, lờ đi không thèm đáp lại.

Bà Trương liếc nhìn tờ giấy trong tay tôi, hỏi thăm : “Cầm cái gì về nhà vậy ?”

“Người ta phát cho.”

“Nhà vệ sinh đó ở đâu vậy ? Thật là hay quá, đi đại tiện mà còn được cho giấy tốt như vậy !”

“…” Bà không sợ dùng giấy cứng lau sẽ bị bệnh trĩ sao ! Một câu nói của bà Trương khiến tôi nhớ lại thời mình đang để đầu trọc, tôi lạnh cả da đầu !

Vào thời điểm này, các nam sinh trong trường Đại học Nam Khai đang tranh thủ khoảng thời gian cuối cùng để t