y vài cái, trong cổ họng xông lên một trận nôn khan, cô vội vàng bưng lynước lên uống vài ngụm nước ấm, lúc này mới cảm thấy khá hơn một chút.
Qua vài ngày rồi mà cái đó vẫn chưa tới, Dung Ân vốn là không để trong lòng, nhưng bởi vì có kinh nghiệm lần trước, lúc trở về côvẫn ghé vào tiệm thuốc mua que thử thai, trở lại Ngự Cảnh uyển, Vương Linh đang muốn đi ra ngoài mua thức ăn, Dung Ân dặn dò cô mua thêm nhiều trái cây, liền lên lầu.
Trên lầu và dưới lầu đều có người của Nam Dạ Tước, bình thường chỉ khi anh trở về, những người này mới rời khỏi. Sau khi Dung Ân để đồ xuống rồi đi vào phòng tắm, lúc đi ra, nắm trong tay que thử thai, hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng trên đó, cô ngơ ngác đi đến bên giường, bởi vì xuất thần quá mức, ngay cả đầu gối đụng vào góc giường cũng không biết.
Cô nói không nên lời cảm giác trong lòng của mình là như thế nào, Dung Ân ngồi ở đầu giường, con mắt nhìn chằm chằm một hướng, cho đến khi cầm lấy điện thoại di động, bấm số điện thoại Nam Dạ Tước xong, cô mới dám xác định, bản thân vui mừng vô cùng.
Tiếng chuông quen thuộc, truyền đến từng tiếng, truyền đến mỗi góc rải đầy ánh mặt trời, mỗi âm điệu đều như đang nhảy múa, tóc bên khóe miệng Dung Ân cũng nghịch ngợm bay nhẹ, ngón tay cô không nhịn được nắm lấy, trong lòng vừa hồi hộp, lại vừa mong đợi, thậm chí đang thử nghĩ tới mở miệng nói như thế nào với Nam Dạ Tước.
Anh, chắc là sẽ vui mừng lắm đây.
Chân mày Dung Ân nhẹ nhàng câu lên, còn phải nói sao? Tất nhiên là vậy.
Điện thoại được nối máy, giọng nói người đàn ông thâm trầm, gợi cảm không ai bằng, “Alo? Ân Ân.”
Tầm mắt Dung Ân rơi xuống que thử thai trên tay, hai vạch đỏ kia, càng nổi đậm hơn. Muốn mở miệng, chỉ là niềm vui sướng vừa rồi đã chặn ngay cổ họng, Nam Dạ Tước thấy đối phương không nói lời nào, liền lập lại, “Ân Ân…”
“Dạ, ” tay cô nắm lại, chuyện này, cần phải trức tiếp nói trước mặt anh, Dung Ân rất muốn nhìn thấy khi đó Nam Dạ Tước sẽ có phản ứng như thế nào, “Oh, không có gì, muốn hôm nay anh về sớm hơn, được không?”
“Có chuyện gì không?”
Dung Ân thuận thế nằm trên giường lớn, bàn tay tự nhiên rơi trên bụng, “Ừ,em có chuyện muốn nói với anh.”
“Đừng nhử mồi anh, nói đi…” tính người đàn ông nôn nóng, không chịu nổi.
“Không được, ” Dung Ân càng kiên trì, “Anh trở về sẽ biết, em kêu Vương Linh làm nhiều món ăn, đợi anh.”
Nam Dạ Tước không kiên trì nữa, thân thể to lớn nằm trên ghế da, ít nhất anh có thể xác định, Dung Ân muốn nói cho anh biết, là chuyện tốt. Tay anh thành thạo vuốt vuốt bút ngòi vàng, “Được, một lát anh sẽ trở về, đợi anh.”
“Ừ.” Dung Ân nói xong, muốn dập máy.
“Khoan đã.”
“Sao vậy?”
“Ân Ân, hôn cái…”
Khóe mắt Dung Ân lại lần nữa kéo ra, “Anh thật buồn nôn đó…”
“Buồn nôn cũng là cho em xem, nhanh lên…”
“Nam Dạ Tước, da mặt anh thật dày…”
“Trời sinh anh là như vậy, em cũng không phải mới biết…”
“Được rồi, ” Dung Ân cả người nằm lỳ ở trên giường, “Trở về rồi hôn.” Nói xong, liền cúp điện thoại.
Nam Dạ Tước nghe bên tai truyền đến tiếng tút tút, khóe miệng tùy ý giương cao, trên mặt bàn làm việc rộng rãi, có một tấm hình của Dung Ân , vẫn là anh cầm lấy tấm hình trong bóp da phóng to ra. Nam Dạ Tước để điện thoại xuống, chân dài gác trên một chân khác, đôi mắt hẹp dài sáng lên, sự thân mật như vậy, là anh đã ao ước bấy lâu nay mới được?
Nụ cười bên miệng Dung Ân còn chưa kịp thu hồi, liền nghe dưới lầu truyền đến tiếng xe hơi tắt máy, cô cho là người đàn ông đã trở về, hèn chi nói một lát là về đến nhà, thì ra là đang trên đường.
Cô nắm lấy vật trong tay, mang dép một mạch chạy xuống lầu, vừa đi vào phòng khách, đã nhìn thấy một nhóm người tiến vào, dẫn đầu, là Sở Mộ.
“Bác gái?” Dung Ân nhịn không được nâng lông mày.
Tầm mắt Sở Mộ quét qua một vòng, tin tức quả nhiên chính xác, Nam Dạ Tước không ở nhà, bà cũng không thèm nhìn lấy Dung Ân một lần, “Dẫn tất cả đi.”
Người sau lưng Sở Mộ tiến thẳng lên lầu, chỉ chốc lát liền đem tất cả mọi người ở trên dưới lầu tập trung trong phòng khách, Dung Ân trố mắt, “Các người muốn làm gì?”
Bà mang đôi giày thon nhọn đi lên trước, ánh mắt rốt cục cũng rơi xuống người Dung Ân, tầm mắt Sở Mộ nhạy bén nhìn hướng bàn tay đang đặt ra sau lưng của Dung Ân, bà khống chế cổ tay Dung Ân kéo qua, liền nhìn thấy que thử thai.
“Cô mang thai?”
Tấm mắt Dung Ân quét qua bốn phía, “Đúng, là con của anh ấy.”
Sở Mộ ngưng mắt, đột nhiên cười lạnh, “Có phải hay không, cũng không phải là cô định đoạt, dẫn đi.”
“Các người muốn mang tôi đi đâu?”
Những người Nam Dạ Tước để lại đã bị bao vây lại, Sở Mộ đi một vòng quanh Dung Ân, “Dẫn cô đi một chỗ, là nơi mà nó vĩnh viễn cũng không tìm thấy cô, tôi nói rồi, hai đứa không xứng, tôi tự nhiên sẽ nghĩ mọi cách chia rẽ hai người…”
Dung Ân xoay người, cùng Sở Mộ bốn mắt giao nhau, cô khó có thể tin mà lắc đầu, “Đây là chuyện giữa chúng con, hơn nữa, chúng con có con rồi…”
“Tôi lại muốn nhìn xem, tình yêu của hai người duy trì được bao lâu, nó một ngày không quên được cô, tôi nhốt cô một ngày, một năm không quên được, thì nhốt cô một năm…” Sở Mộ vung tay, hai ngư