The Soda Pop
Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Tác giả: Hồng cửu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327451

Bình chọn: 10.00/10/745 lượt.

ng lòng không ngừng gọi thầm tên của Đỗ Thăng, cả người bị đám phóng viên này ép tựa vào góc tường. Nước mắt của tôi chảy theo sự sợ hãi cùng run rẩy của con tim cuộn trào mãnh liệt tràn ra khỏi hốc mắt. Tôi có thể cảm thấy đèn flash đang không ngừng chớp động, đang ghi chép lại khoảnh khắc cái gọi là trạng thái đáng xấu hổ của ‘tiểu tam’ làm ra loại chuyện đê tiện bị người khác phát hiện, cái gọi là vẻ mặt hồ ly tinh lúc sa cơ chán nản nhất.

Thời điểm tôi cảm thấy tôi sắp không chống đỡ nổi nữa rồi thân hình sắp rã ra không có sực lực nghã xuống đất, tôi bị kéo vào một lồng ngực ấm áp vững chãi!

Lồng ngực rộng lớn này, mùi vị này tôi rất quen thuộc, đây là tôi bất luận là ở trong mơ, hay là khi đang tỉnh lại, cũng luôn khát khao mong chờ lồng ngực này có thể ôm tôi đến hết cả cuộc đời! Đó là lồng ngực của người đàn ông tôi yêu kia! Là lồng ngực của Đỗ Thăng!

Tôi mở mắt, đối mặt với ánh mắt tràn đầy đau lòng cùng tự trách của Đỗ Thăng. Tôi giống như lúc chết chìm đột nhiên vô cùng may mắn nhặt được một bình dưỡng khí, giống như lúc sắp đến bên bờ của cái chết bỗng chộp được đôi bàn tay thiên sứ có thể dẫn tôi quay trở lại trần gian sống tiếp, giống như trong cơn tuyệt vọng, thấy được thần mặt trời!

Tôi ngu khờ nhìn Đỗ Thăng, giờ khắc này, cho dù là ông trời có thu nhập tôi, tôi cũng sẽ không có nửa câu oán hận!

Nhớ tới trước kia Cố Thiến có hỏi tôi: nếu như cậu là một cô gái nhỏ tràn đầy mơ mộng hão huyền, khi cậu ở trong nguy cơ bốn phía mịt mờ lạc đường trong rừng rậm, lúc trước mặt cậu đang đối diện với một con dã thú đang nhìn cậu với ánh mắt thèm thuồng nhỏ nước dãi, mà lúc này, có một vị hoàng tử bất phàm từ trên trời giáng xuống, ôm lấy người không ngừng run rẩy là cậu, vì sự anh dũng đuổi đi dã thú, dẫn cậu thoát ra ngoài rừng rậm chằng chịt kia, cậu có đối với vị hoàng tứ đó sinh ra cảm mến không?

Tôi làm việc nghĩa không chùn bước nói: Có! Không chỉ có cảm mến không thôi mà còn lấy thân báo đáp!



Tôi mang theo lòng tràn đầy uất ức, vui mừng, lệ thuộc và trong sự tuyệt vọng đạt được sự biết ơn vì được tái sinh, run rẩy kêu lên một tiếng: “Đỗ Thăng!”

Đỗ Thăng sau khi nghe thấy tiếng kêu của tôi, đột nhiên vành mắt đỏ lên, hắn cúi đầu dính sát lên vành tai tôi nỉ non nói: “Bảo bối, anh xin lỗi! Để cho em phải chịu khổ! Không bảo vệ tốt được em, là lỗi của chồng em!”

Tôi cũng không nhịn được nữa, bất kể sau lưng những tạp âm ầm ỹ ồn ào bén nhọn của những phóng viên kia, mặc kệ những ngọn đèn flash nhức mắt lóe lên trong tay bọn họ, tôi vừa khóc vừa ôm thật chặt Đỗ Thăng dùng sức chui sâu vào lồng ngực Đỗ Thăng!

Nước mắt tại giờ khắc này, không phải là thương tâm, mà là biết thỏa mãn!

Đỗ Thăng ôm tôi vào trong ngực giữ gìn thật chặt, sau đó ngẩng đầu lên nói với đám phóng viên: “Các ngươi tốt nhất nên có chừng mực! Các ngươi viết tôi như thế nào tôi không quan tâm, không nên tới quấy rầy cô ấy! Tôi xác định rõ cho các ngươi biết, cô ấy là người vợ duy nhất mà Đỗ Thăng tôi sẽ lấy ở kiếp này! Nếu như các ngươi dám trở lại làm tổn thương cô ấy, tôi không bảo đảm tôi sẽ không áp dụng một chút thủ đoạn phi pháp để đối phó với các ngươi đâu! Tôi hôm nay dám nói những lời như vậy, sẽ không sợ các ngươi viết ra, nhưng trước

tiên hãy suy nghĩ cho kỹ viết ra sẽ có hậu quả gì! Các ngươi có thể gánh chịu được hay không! Tất cả đều cút đi!”

Đám phóng viên kia dưới sự đe dọa của Đỗ Thăng và gây sức ép của trợ lý hắn, không tình nguyện lui ra ngoài. Sau khi đám người này đi sạch hết, trong phòng một mảnh hỗn độn.

Đỗ Thăng cáu kỉnh nói với người trợ lý: “Đi hỏi quầy lễ tân, ai cho phép những người này tiến vào! Tìm ra cho tôi kẻ tiết lộ thông tin!”

lý của hắn nhận nhiệm vụ lui ra, trong phòng rốt cuộc chỉ còn lại tôi và Đỗ Thăng.

Tôi vùi mặt ở trong ngực Đỗ Thăng nức nở, Đỗ Thăng vẫn đau lòng tự trách.

Tôi khóc một lát, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt uất ức nhìn Đỗ Thăng nói: “Chồng à, em mới vừa rồi xuýt té xỉu!”

Đỗ Thăng bởi vì một câu nói của tôi, biểu tình đau lòng trên mặt tràn lan đến mức độ cả khuôn mặt như méo mó vặn vẹo. Giọng Đỗ Thăng khàn khàn nói với tôi: “Vợ à, anh xin lỗi! Anh đã tới muộn! Về sau chồng sẽ không bao giờ để em phải đối mặt với loại trường hợp này nữa!”

Tôi cười ngọt ngào với Đỗ Thăng, trên mặt còn dính đầy nước mắt. Đỗ Thăng xúc động cúi đầu, dùng miệng lau sạch những vệt nước mắt trên mặt tôi, sau đó, triền miên dây dưa trên môi tôi…



Chờ sau khi tôi dần dần bình tĩnh lại, tôi hỏi Đỗ Thăng: “Anh sao không mang điện thoại di động a, em gọi điện thoại cho anh, là ‘vị hôn thê’ của anh nghe a, cô ấy chọc tức em, nói anh không cần em nữa, nói hai người chuẩn bị kết hôn!”

Tôi vừa nói vừa bĩu môi uất ức.

Đỗ Thăng dùng chóp mũi của hắn vô cùng thân mật cưng chiều đụng vào chóp mũi tôi nói: “Cô bé ngốc! Lời nói của người không minh mẫn, nói ra em cũng tin! Tôi nghe nói có đám người phóng viên nhận được tin tức biết em đang ở nơi này, trong lòng anh lo lắng, sợ em bị bọn sói bị bỏ đói này ăn tươi nuốt sống, vội vội vàng vàng liền chạy đến đây, căn bản không để ý tới lúc đi có