ể cho tôi nói hết đã.”
Sau đó vừa nuốt nướ
c miếng một cái, buộc hai mắt của mình không được nhìn vào khuôn ngực mê người đang lộ ra của anh ta. Tôi nhìn nhìn vào mắt anh ta hai tay chống nạnh nói:
“Đỗ Thăng, mặc kệ địa vị của anh rất cao, mặc kệ sự bình thường của tôi, đàn ông yêu phụ nữ, không mang theo phương thức yêu đương như vậy, gặp mặt liền hôn, liền sờ, liền cởi, muốn làm, anh làm vậy khiến tôi có cảm giác mình giống như gái vậy!”
Đỗ Thăng vẻ mặt bí hiểm, nhìn tôi nhàn nhạt nói: “Hả? Vậy tôi phải làm thế nào? Chẳng lẽ phải như một tiểu tử mười bảy mười tám tuổi, hễ yêu một cô nàng nào thì hận không thể nói cho mọi người trên thế giới này biết, rồi mỗi ngày đều làm nhưng chuyện ngốc nghếch chỉ để hấp dẫn sự chú ý của cô ta? Thực ra khi hai người ở cùng nhau thì không phải muốn làm sao, cần gì phải trải qua cái quá trình khó khăn và buồn cười đó? Nhậm Phẩm, xem ra em thật sự nói đúng, em thật sự vẫn còn là học sinh, ý nghĩ vẫn còn ngây thơ như vậy!”
Tôi bị Đỗ Thăng làm cho tức giận đến mức toàn thân run rẩy! Anh ta đối với tình cảm thì ra là có cái nhìn như vậy!
Sau khi giận dữ đột nhiên tôi tỉnh táo lại. Tôi từ trên ghế salon nhảy xuống, ngồi bên cạnh Đỗ Thăng.
Tôi hỏi Đỗ Thăng: “Anh có yêu tôi không?”
Đỗ Thăng nói: “Cái này còn phải hỏi nữa sao, tôi cảm thấy hành động của tôi đã có thể trả lời vấn đề này rất rõ ràng.”
Tôi hỏi: “Cô gái vừa rồi có phải là bạn gái của anh?”
Đỗ Thăng nói: “Không phải, chỉ là một phụ nữ say mê tôi mà thôi.”
Tôi hỏi: “Trong lòng anh, tôi là ai?”
Đỗ Thăng nói: “Người trong lòng.”
Tôi hỏi: “Sẽ yêu bao lâu?”
Đỗ Thăng nói: “Phẩm Phẩm, em rốt cuộc muốn nói cái gì?”
Tôi thở sâu, sau đó cố gắng bình tĩnh biểu đạt ý nghĩ của tôi.
Tôi nói: “Đỗ Thăng, chúng ta không phải là người cùng một thế giới. Tôi muốn sống cuộc sống rất đơn giản, muốn có một người yêu, đến răng long đầu bạc không chia cách. Mà cái anh muốn, chỉ là niềm vui hoan ái nhất thời của bản thân, rồi đem một ngày trở thành quá khứ là anh có thể xoay người tiêu sái (tự nhiên) bỏ đi. Có thể đã từng có người được anh yêu, được anh che chở, nhưng anh đã bao giờ nghĩ về cô ấy chưa? Cô ấy cũng có thể tiêu sái rời đi giống anh không?
Đàn ông như anh đã rất dễ làm cho phụ nữ mê luyến rồi, biết sẽ không lâu dài, lại cứ làm cho người ta như thiêu thân lao đầu vào lửa không cách nào khống chế chính mình. Thời gian chúng ta biết nhau chưa thể gọi là lâu, tôi đã có thể cảm nhận được điểm này thật sâu sắc.
Đỗ Thăng, nếu như nói, anh không thể cho tôi một lời hứa về sau, vậy xin đừng trêu chọc tôi được không? Tôi chỉ là một nha đầu ngốc không hiểu chuyện, tôi không thể đùa giỡn như vậy. Trước kia mỗi ngày tôi có thể vô tâm vô phế cười ngây ngô, nhưng mà từ khi gặp anh, một Nhậm Phẩm vui vẻ liền lạc đường, tôi trở thành một người mỗi ngày đều phiền não sầu lo.
Như anh vậy, đối với người nào cũng tốt, ai cũng không có cách nào kháng cự, cho nên, cầu xin anh, ngàn vạn lần đừng tốt với tôi, ngàn vạn lần đừng làm cho tôi cảm thấy anh đối xử với tôi đặc biệt hơn những cô gái khác! Anh sẽ gặp càng nhiều cô gái làm anh cảm thấy yêu mến, nhưng nếu anh thật sự để cho tôi yêu anh thì tôi sẽ không thể yêu được người khác! Nhân lúc chuyện đó chưa xảy ra, nhân lúc tôi đối với anh chỉ là mê luyến, xin anh, rời xa tôi được không? Cầu xin anh!”
Tôi nói xong, trong phòng trở nên im lặng. Một lúc lâu sau, Đỗ Thăng từ trên ghế salon đứng lên, mặc lại áo sơmi, nhặt áo khoác âu phục của anh ta mặc lại, sau đó lạnh lùng quay lưng lại với tôi, lạnh lẽo nói: “Chìu theo ý của em.”
Anh ta tiêu sái rời đi, để lại tôi một mình trong bóng đêm cô tịch vắng lặng khóc thảm thiết.
Tôi nghĩ, quyết định lần này, phải là thật.
Lần này, thật sự là tạm biệt.
Đừng như vậy người ta còn là học sinh đấy – chương 8
Chương 8: Trưởng thành
Tôi tự tổng kết được một đạo lý: con gái sẽ bởi vì một tình yêu không tốt đẹp mà trở nên trưởng thành hơn. Từ lúc gặp Đỗ Thăng ở Kim Huy, tôi đã có sự thay đổi rất lớn, tôi không còn vô tư mỗi ngày nữa, tôi bắt đầu chăm lo cho bài vở, bắt đầu nỗ lực khiến bản thân hòa nhập vào thế giới của ngôn ngữ máy tính.
Chớp mắt một thoáng học kì đã nhanh chóng kết thúc, tôi liền sử dụng kỳ nghỉ để hung hăng bù lại một chút kiến thức chuyên nghiệp. Tôi vốn không ngu ngốc gì, chỉ là cái tính lười biếng nên bình thường không muốn cố gắng, nhưng bây giờ tôi quyết tâm muốn vươn lên.
Khi sang năm học mới, ngay cả tôi cũng không tưởng tượng được tôi mà cũng có thể tự mình soạn ra chương trình tính toán hoàn chỉnh, hơn nữa trong quá trình vận hành hầu như không tìm được một bug nào.
Thầy và sư huynh đều bị tôi làm cho hoảng sợ. Đặc biệt là sư huynh của tôi, kinh ngạc tự tát vào cái miệng đang mở rộng, rốt cuộc do quá sức làm cho xương cằương nhiều tuần lễ.
Còn nhớ khi tôi lần đầu tiên có thể tự mình làm việc để tạo ra một chương trình hoàn chỉnh, sư huynh giống như trông thấy một sinh vật nào đó ở kỷ Jura vậy, hoàn toàn không tin được người đem phép toán thiết kế đơn giản rõ ràng rồi soạn thảo một cách logic đang ở trước mắt,