u có cơ hội nhất định sẽ tới.
Anh đang theo học chuyên ngành hấp dẫn nhất của trường, cũng được ưa chuộng nhất ở địa phương. Hiện tại, anh vẫn còn chưa suy nghĩ kỹ xem sau này sẽ phát triển sự nghiệp ở đâu.
Kết thúc công việc ở Quảng Vũ, Trần Tử Hàn về nhà một chuyến. Bố mẹ hỏi han đủ chuyện, sau đó mời toàn bộ bác, người thân họ hàng tới liên hoan một bữa. Trần Tử Hàn tranh thủ thời gian đi gặp Vương Y Bối một lần. Cô làm nũng bắt anh đưa tới trường rồi mới cho anh về. Vốn dĩ ở bến xe gần nhà cô có một chuyến xe khách đường dài chạy thẳng tới thành phố A nơi anh học, nhưng anh vẫn đồng ý đưa cô tới trường của cô trước, rồi mới bắt xe về trường mình.
Đôi khi, chính anh cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng anh chưa bao giờ nghiêm túc cân nhắc xem sự mệt mỏi ấy thể hiện điều gì. Bởi vì khi đó, anh vẫn không hề hoài nghi tình cảm của hai người.
Sắp đến ngày khai giảng. Một năm họ ở bên nhau cũng trôi qua mà không có gì thay đổi nhiều, Vương Y Bối vẫn là cô gái thiếu cảm giác an toàn, Trần Tử Hàn cuối tuần nào cũng tới chỗ cô. Cuộc sống bình yên trôi qua như thế, chỉ là đôi khi, anh sẽ nhìn người con gái ngủ bên cạnh mình đến ngây người. Anh không thể phủ nhận, sau khi vào năm ba, những điều về hiện tại, về tương lai mà xưa nay vốn chưa nghĩ tớ đã đến lúc phải cân nhắc kĩ càng.
Một người bạn học của anh có cô bạn gái luôn ôm giấc mộng làm bà chủ. Anh bạn kia nói, nếu tốt nghiệp đại học mà không tìm được công việc hơn năm nghìn một tháng thì chia tay. Anh ta mặc dù rất yêu cô gái nhưng kiên quyết đưa ra lựa chọn như vậy.
Trong đầu Trần Tử Hàn khi ấy chợt hiện lên hình ảnh Vương Y Bối, nhưng không muốn tiếp tục suy nghĩ sâu xa chuyện này.
Anh vẫn như cũ, tận lực tận tâm làm theo những điều cô yêu cầu. Chỉ cần anh có khả năng thực hiện, nhất định anh sẽ không từ chối cô. Bạn bè đều khen anh tốt tính, anh cũng chỉ cười đáp lại. Chỉ với Vương Y Bối, anh mới tốt như thế, đổi lại là người khác, chưa chắc anh đã đủ nhẫn nại đến vậy.
Thời gian trôi đi rất nhanh, chớp mắt mà đã đến sinh nhật thứ 21 của Trần Tử Hàn. Anh hoãn lại hết mọi việc, dành ra ba ngày để đến Đại học Thâm Quyến cho cô một niềm vui bất ngờ. Ngồi trên xe anh nghĩ, xuống xe anh sẽ không gọi điện báo cho cô vội, mà đi thẳng tới ký túc của cô, kiếm cớ gì đó bắt cô xuống dưới. Nhất định cô sẽ sung sướng tới hét toáng lên.
Thế nhưng, Trần Tử Hàn đã thất vọng, vì tất cả mọi chuyện đều không xảy ra như anh tưởng tượng. Khi anh đến cổng ký túc thì trông thấy Uông Thiển Ngữ từ trong đi ra. Vừa nhìn thấy anh, Uông Thiển Ngữ vội chạy lại: “Sao anh lại tới đây?Anh không biết Tiểu Bối tới chỗ anh sao?”
Trần Tử Hàn thở dài. Đúng lúc này chuông di động vang lên, cuộc gọi từ máy bàn phòng ký túc của anh. Vương Y Bối đang ôm điện thoại mà khóc nấc lên.
Anh muốn tạo bất ngờ cho cô, cô cũng muốn tạo bất ngờ cho anh. Trần Tử Hàn chợt nhớ tới chuyện tương tự đã xảy ra khi hai người còn học cấp ba. Quả nhiên, anh và cô không hợp với việc tạo niềm vui bất ngờ cho đối phương. Lúc này anh lại càng thấm thía sự thật ấy.
“Đừng khóc, đừng đi đâu cả. Anh về ngay đây, rất nhanh thôi!”
Nói xong, anh tắt máy, lao ra khỏi trường Thâm Quyến, thậm chí còn quên cả chào Uông Thiển Ngữ. Anh không muốn Y Bối vừa xuống xe lại phải ngồi một chuyến xe dài quay về.
Vương Y Bối lúc ấy đang ngồi trên giường Trần Tử Hàn mà khóc nức nở, nước mắt không ngừng tuôn trào. Bạn cùng phòng của anh ban đầu rất tò mò về cô bạn gái bí ẩn này, nhưng giờ được nhìn tận mắt rồi thì lại cảm thấy Vương Y Bối cũng không có gì đặc biệt, vẻ ngoài bình thường, tính tình cũng khác xa so với tưởng tượng của họ.
Chỉ có điều, dù bọn họ đều không thích kiểu con gái như Y Bối, nhưng khi nhìn bộ dạng khóc lóc khổ sở của cô, ý chí có sắt đá đến mấy cũng không đành mặc kệ cô, bất đắc dĩ lên tiếng dỗ dành cô bạn gái yếu ớt của Trần Tử Hàn.
Vương Y Bối càng khóc càng thấy thương tâm. Niềm vui bất ngờ biến thành trò cười. Cô khóc mệt rồi lại muốn ngủ một giấc, trong lòng nghĩ, tỉnh lại sẽ được thấy anh, chứ không cần phải khăng khăng ngồi chờ.
Trần Tử Hàn về tới nơi, trông thấy cô đang ngủ say, trong lòng anh nhẹ nhõm. Mệt lử vì chạy đi chạy lại giữa hai thành phố, anh nằm xuống bên cạnh ngủ một lát. Vương Y Bối tỉnh dậy trước anh, nhìn dáng vẻ uể oải của anh, cô chợt thấy đau lòng. Cô ngồi dậy, thẫn thờ nhìn anh.
Lúc Trần Tử Hàn tỉnh dậy lại đã là sẩm tối. Anh vuốt tóc cô, ánh mắt lộ rõ sự yêu thương. Đám bạn cùng phòng cũng phải quay đầu nhìn ra chỗ khác.
Đây là lần đầu tiên Vương Y Bối tới, lại đúng vào sinh nhật Trần Tử Hàn nên anh phải mời toàn bộ bạn thân đi ăn cơm. Ở đại học, sinh nhật cũng chỉ là một cái cớ để mọi người tụ tập mà thôi, có lòng là tốt rồi. Bạn bè của Trần Tử Hàn khá đông, ai cũng đều nể mặt anh mà tới.
Tới quán cơm, tính sơ sơ ngồi hết ba bàn. Trần Tử Hàn kéo Vương Y Bối ngồi xuống, nói với mọi người không cần làm khách. Lần đầu tiên gặp bạn gái của Trần Tử Hàn nên mọi người rất tò mò, hóa ra đây chính là cô gái khiến cho nhân tài của bọn họ biến thành một người bạn trai tiêu chuẩn.
Bị mọi án