XtGem Forum catalog
Duyên có rồi… Phận em giữ đó…

Duyên có rồi… Phận em giữ đó…

Tác giả: Dương Liễu Liễu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323160

Bình chọn: 7.00/10/316 lượt.

ái mặt vênh vênh của tên Hiếu Quốc kia. Tôi tiến lại gần tên Hiếu Quốc đó, bọn con gái trố mắt nhìn. Tôi nói hơi giễu cợt:

-Này becgie. Ta thi đấu đi.

-Becgie!

Hắn gằn giọng, mặt đỏ dần lên vì tức, bọn con gái thì quay lại nhìn tôi tóe lửa nhưng không dám ngo ngoe. Hắn nói tiếp:

-Nhìn tiểu thư thế kia chắc được hai vòng, mà tôi không đấu với con gái.

-Tôi sẽ phá kỉ lúc của anh.

Hai con mắt hắn nhìn tôi chằm chằm, cứ thế trong vòng 4s. Bọn con gái bắt đầu hô ầm ĩ: đấu đi… đấu đi… Tôi cười với hắn:

-Nếu không đấu thì thôi.

-Ai bảo. Thi thì thi.

Hữu Thần nhíu mày nhìn tôi, cười nửa miệng. Tôi quay ra nhìn Hoàng Ân và tên Giả Kiệt. Tất cả những cái mặt kia đều hầm hầm lắc đầu. Có vè họ không tin tôi. Để xem, Dương liễu Liễu này chưa thua ai bao giờ.Hồi ở trường cũ, ông thầy dạy thể dục cũng quý tôi như quý vàng ấy chứ.

Tôi thay bộ đồ thể dục, xắn cao ống quần không may để lộ chiêc vòng. Hoàng Ân, Vi Diệp trố mắt nhìn.

-Chiếc vòng kia…

Dưới ánh nắng, nó sáng lên lấp lánh. Hữu Thần tiến lại, vỗ vai tôi:

-Anh tin em.

Hoàng Ân làm trọng tài. Đoạn đầu là chạy nhanh 100m. Sẽ khá mệt đây. Tôi làm vài động tác khởi động rồi vào đường chạy của mình. Tên kia thì bước vào đường bên cạnh.

-Có cần phải nhường cho đoạn không?

-Tôi sẽ cho cậu bẽ mặt.

-Được lắm…

Chương 30

Tuýt…t…t… Tiếng còi vang lên. Tôi nhún chân chạy. Gần như 20m đầu, tôi ngang ngửa hắn. Tiếng mọi người hò reo ầm ĩ. Tôi quay sang hắn,cười rồi tăng tốc. Mặt hắn đỏ au khi tôi dần dần vượt qua hắn. Với tư thế chạy chuẩn 100% cùng với sức lực của tôi, tôi cề đich trước hắn 2 bước. Hắn về đến đích, thở hồng hộc, cũng mệt lắm chứ. Hoàng Ân chạy lại:

-Kì tích…

-Kì tích cái cóc. Mệt bở hơi tai. Phù..phù…

Cái mặt của tên Hiếu Quốc đỏ au rồi tím lịm. Dù mệt, tôi cũng phải bật cười. Hắn nhìn tôi, miệng lẩm bẩm, chắc đang chửi vì ghen. Tôi định bỏ hắn quay về hậu phương đang ăn mừng kia thì hắn đưa tay bóp chặt lấy vai tôi.

-Từ từ đã. Cuộc thi đã kết thúc đâu.

-Định làm gì nữa.

Tôi và hắn nhìn nhau tóe lửa. Cuộc thi tiếp theo là chạy bền. Sân thể dục của trường cũng to ra trò, sáng ra lại chỉ được mỗi tấm bánh mì, tốn mất bao nhiêu calo rồi. Mệt nhưng nỏ cuộc không phải là sở thích của tôi. Tự dưng tôi thấy hơi chóng mặt. Sao thế này? Tiếng hò reo lại vang lên ầm ĩ. Quay lại nhìn hậu phương một lần nữa, tôi bước vào tư thế chạy. Hixhix… Cầu Chúa phù hộ…

-Tuýt…

Tiếng còi lại vang lên. Tôi lại nhún chân chạy. Cái tên vênh váo chạy ngang hàng, nhếch nụ cười đểu. Để xem ai chịu được lâu hơn. Cứ như thế, giữa tiếng reo hò. 1 vòng… 2 vòng… 3 vòng… 4… 5… 6… 7… 8… Mệt chết mất. Tên kia cũng tái mét mặt rồi. 9… 10… hộc hộc. Chúa ơi. Mết quá. Chết mất. Khoogn! Phải kiên trì. 11… 12… 13… 14… Tên kia dừng lại thở không ra hơi. Haha. Cuối cùng tôi cũng thắng. Hắn dừng lại trước vạch đích khoảng 50m. Chỉ 50m nữa thôi. Tôi cố chạy. Nhưng từ đã. Đầu tôi quay quay. Hình ảnh trước mặt tôi được nhân 2, nhân 3, … Sao thế này, chân tay tôi nhũn ra, bước liêu xiêu và… Tôi ngã xuống trong vòng tay của Hữu Thần. Mắt tôi lim dim, chỉ nghe tiếng hốt hoảng của mọi người.

-Này… Em sao vậy???

Tôi nắm chặt tay của Hữu Thần, cố mở mắt thật to để lấy lại tỉnh táo. Tôi như bị đứng hình khi trong ánh mắt nhạt nhòa của tôi, tên Giả Kiệt bị ngã khỏi xe, ánh mắt và tay hắn hướng về tôi. Giọng hắn nghe rất rõ trong đám hỗn độn:

-Liễu Liễu…

Có thể hắn đã cố nhoài người đỡ tôi chăng? Ôi mệt quá. Tôi cố đứng dậy, bước đi còn hơi liêu xiêu. Hoàng Ân hỏi giọng hốt hoảng:

-Mình đưa cậu vào phòng y tế nhé.

-Thôi. Mình không sao.

Tên trợ lí đỡ Giả Kiệt ngồi lên xe. Tôi tiến lại gần thì hắn kêu đẩy xe về lớp. Vậy là sao? Cảm giác bất an dội lên,như sắp có chuyện gì không hay chuẩn bị xảy ra. Giọng Hữu Thần vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

-Em có sao không đó?

-Không.

-Công nhận em cũng hiếu chiến nhỉ. Anh không nghĩ vì món quà của anh mà em phải tốn sức như vậy. Giờ em muốn gì nào?

-Trái tim của anh. –Tôi nói thì thào trong miệng, rồi lại bằng câu rõ to cho hắn khỏi để ý: -Chả muốn gì cả.

-Ừ.

-nhưng anh thì muốn.

-Ơ. Anh làm gì vậy? Đi đâu thế?

Hắn cầm tay tôi, lôi đi nhanh. Bực mình thật. Đang mệt mỏi thì lại lôi người ta đi đâu không nói. Cả tuần mới đihọc được một buổi, bây giờ lại bắt người ta cúp luôn.

Lang thang trên hè phố được một lúc, tôi cáu:

-Định đi đâu vậy? Về trường thôi.

-Anh không thích về đó.

-Em thích là được. Đi