n nhân là hơn thế và có thể đã lên tới 100 vì hằng năm vẫn còn nhưng xác chết vô thừa nhận được tìm thấy và chưa thể xác nhận nguyên nhân, tuy nhiên thì bí mật đó đã theo hắn xuống mồ vì phía người dân đã tạo ra sức ép quá lớn cho phía chính phủ về việc phải lập tức xử tử hắn, họ hận và cũng sợ hắn, các gia đình có nạn nhân là người hắn hại đều đổ ra đường để biểu tình xử tử hắn, cộng thêm những người bức xúc tạo thành một làn sóng lớn đè nặng lên chính phủ, không còn cách khác nên họ phải tuyên án tử.- thầy thở ra nặng nề.
Nó trầm ngâm suy nghĩ, ba nó cũng đang điều tra về Wing, cũng từng là một chuyên gia khoa phân tích tâm lí tội phạm, chắc hẳn ba nó phải mệt mỏi lắm khi phải đấu trí với Wing, hẳn Wing cũng rất thông minh, nó ước có thể giúp ba một chút nhưng lại không thể, nó chỉ vừa nghe đến Wing là tim đã đập dồn chứ nói gì đến điều tra, nó vẫn còn như in cái hôm ấy, cái hôm nó vô tình xuất hiện ở hiện trường một vụ do Wing gây ra, khi đó nó thấy một tên cao lớn mặc một bộ toàn màu đen, chiếc mũ lưỡi trai đen che nửa mặt, khuôn mặt còn đeo thêm một chiếc khẩu trang da màu đen cùng một gọng kính to khiến nó không thể nhìn rõ đôi mắt đó, nó chỉ biết tên đó đã đứng nhìn nó khoảng 5 phút rồi quay lưng bỏ đi, lúc đó nó như bị đóng băng, nó nhìn cái xác đông cứng của thiếu nữ kia, nó sợ rồi nó cũng sẽ bị y như vậy, nằm đó lạnh lẽo và đáng sợ như vậy, mái tóc bím nhỏ bay theo gió tuyết, nó ngồi bệt xuống lớp tuyết ngày một dày, đôi mắt dán trân trân vào tên đó tên đó thất thần, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt vào nhau run lên cầm cập, nếu đêm hôm đó hắn không bỏ đi thì có lẽ bây giờ nó đã không ngồi đây, theo như suy đoán nhah nhạy của một người cận kề cái chết thì nó biết rằng đó là Wing, nó không phải là người đầu tiên thấy hắn, có rất nhiều người đã thấy hắn bỏ đi khỏi hiện trường nhưng vì quá sợ hãi mà cũng không thể làm gì, một bản tin cũng đã đăng tải đoạn video có hinh ảnh của Wing ngay tại hiện trường vụ án nhưng chiếc mũ lưỡi trai đã che đi hoàn hảo khuôn mặt đó. Cứ mỗi lần gặp ác mộng thì y như rằng bóng dáng đó lại hiện ra làm nó bừng tỉnh, nó tự thấy mình thật mạnh mẽ khi có thể thoát chết khỏi tay hắn mặc dù nó vẫn không biết lí do hắn tha cho nó là gì.
– như vậy điều cuối cùng thầy muốn nói với các em nữ là phải thật tỉnh táo và thận trọng, bất-cứ-ai-cũng-có-thể-là-Wing-thầy nó nhấn mạnh mấy từ cuối làm nó bừng tỉnh khói dòng suy nghĩ, đúng vậy! bất cứ ai cũng có thể là Wing… Câu nói của thầy làm nó bất an vô cùng, vậy là từ bây giờ nó còn phải nghi ngờ những người xung quanh sao?
**renggggg** – tiếng chuông báo ra về vang lên.
*brừm….* – điện thoại nó rung lên.
– “ở yên đó nhóc con! anh qua liền!”-tin nhắn từ hắn.
Nó lắc nhẹ đầu, cố thoát khỏi suy nghĩ kia, nhìn hai tấm vé trong hộc bàn mỉm cười.
– đi xem phim hả? – My la to làm nó giật mình.
– cái con này! be bé cái mồm thôi! – nó che miệng My.
– xì… sướng nhá! bà mày phải đi về đây! nhạc phụ đón rồi!- My gỡ tay nó ra đeo ba lô lên uể oải vẫy tay với nó.
Ken cũng đứng dậy từ lúc nào và bước ra phía cửa.
– Ken! – nó gọi với lại.
-?- Ken quay lại nhìn nó.
– cảm ơn chuyện hôm trước! – nó vẫy tay mỉm cười.
Ken cũng cười nhẹ rồi quay bước, nó nhìn theo, cảm thấy đỡ có lỗi hơn, ít ra nó chưa hại Ken bị nghi oan.
Ken khuất bóng cũng là lúc hắn xuất hiện, nó phụt cười vì hai người này cứ như lửa với nước, rõ ràng là có quen biết nhưng không thể đứng chung được.
– đợi có lâu không.. hộc hộc..- hắn thở không ra hơi, đôi mắt tia ra xung quanh như để xác nhận điều gì đó rồi mới yên tâm.
– không.. mà anh làm gì vội vội vàng vàng vậy? chốn cái bạn Uyển Lan xinh đẹp gì đó chứ gì? – nó nhíu mày.
– không có! anh với nhỏ đó tuyệt đối không có gì! anh chỉ yêu mình em thôi! – hắn nắm lấy tay nó hoảng hốt làm nó không nhịn nổi cười.
– xớ! đúng là đáng nghi mà!-nó khoanh tay vờ giận dỗi.
– không có thật mà! Uyển Lan là bạn thân của em gái anh, anh cũng chơi với Uyển Lan từ nhỏ nhưng tuyệt đối không có chuyện đó đâu… chỉ là anh đã hứa với em gái anh… – hắn chợt ngập ngừng làm nó chú ý, em gái hắn? là cô bé đã mất đó sao? nó thấy xót xa, hắn vẫn còn giữ lời hứa dù cô bé đã mất. nó cũng cảm thấy hạnh phúc khi nó có anh nó.
– thôi.. thôii.. được rồi! có cần khai hoạch toẹt ra hết vậy không! em đùa tí thôi mà! – nó mỉm cười, nó không muốn hắn buồn.
Chiếc xe đỏ rượu của hắn lao vút đi khỏi sân trường ồn ào, bóng dáng anh nó khẽ nhìn theo, đôi tay cầm chiếc mũ bảo hiểm của nó buông thõng, khẽ cười nhạt, anh cất chiếc nón vào cốp xe.
– ảnh dám bỏ em ở lại!!! tức điên lên mất.. á…. – Uyển Lan giậm chân nhìn theo xe hắn.
– anh Phong! đuổi theo anh Bin đi! – Uyển Lan leo lên chiếc Audi màu bạc, ở tay lái là một tên con trai có đôi mắt màu xám tro, phải, Ken-Phong là một!
Ken chớp nhẹ mắt không mấy quan tâm nhưng cũng bẻ lái theo hướng xe hắn và nó, chẳng mấy chốc đã bám kịp, nhưng để đề phòng bị phát giác vì tiêca động cơ quá dễ phát hiện nên Ken phải giữ khoảnh cách khá xa, bị kẹt một lần đèn đỏ nên mất dấu.
– đâu mất tiêu rồi? anh mau kiếm bọn họ đi!